Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cô Vợ Danh Môn: Ông Xã Tổng Giám Đốc Thật Kiêu Ngạo

Chương 113

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thân thể Tần Ngu cứng đờ, lập tức trở mình đứng lên.

Anh đổi tư thế, đứng thẳng tắp trước cửa, áo sơ mi trắng quần tây đen, bóng dáng cao lớn như một gốc cây tùng, một tay cắm vào d/d/lqd trong túi quần, một tay tùy ý rũ tại bên người, ngón giữa kẹp một điếu thuốc, yên lặng đứng ở nơi đó, vẻ lạnh nhạt trên khuôn mặt bạch hi, hết lần này tới lần khác lại mang theo nhuệ khí bức người.

Trong nắng sớm, rơi giữa lông mày anh vài vết lốm đốm, lại cực kỳ đẹp mắt.

Trong lòng Tần Ngu không nhảy dựng lên, giữa ánh mắt nhìn chăm chú của anh, có chút một chút ít không được tự nhiên.

Anh híp mắt, đáy mắt tựa hồ mang theo nụ cười thản nhiên.

Chậm một chút...

Bị, bị thấy sạch?

Tần Ngu cúi đầu, nhìn bắp đùi lõa thể bên ngoài đồ ngủ màu trắng -- không có gì không đúng nha? Chẳng lẽ lúc mới nằm xuống độ mạnh yếu quá lớn không cẩn thận kéo vạt áo lên sao?

Tần Ngu có chút thẹn quá hoá giận trừng anh một cái, tức giận, “Anh đi ra ngoài trước đi, tôi thay xong quần áo liền tiếp tục.”

Anh nghe vậy khẽ nhướn mày, hít một hơi thuốc, xoay người, mới vừa đi được vài bước, lại quay người lại, ý tứ sâu xa nhìn cô vài lần, “Ồ, đã quên nhắc nhở cô một chút, gấu con màu hồng không thích hợp với cô.”

Lúc anh nói, giọng nói trầm thấp từ tính như một nhạc khúc trầm bổng, Tần Ngu khẽ ngẩn ngơ, gò má bạch hi ửng hồng.

Một giây sau cơ hồ là mặt đỏ tới mang tai rống lên với anh, “Câm miệng, lập tức ra khỏi phòng của tôi ngay!”

Cô mặc cái gì là tự do của cô, cô không có mặc cho anh xem, người đàn ông này dựa vào cái gì dám xoi mói cô!

Anh cũng không buồn bực, nhàn nhạt liếc nhìn cô một cái, phun ra một hơi khói trắng, khẽ cười một tiếng, đi xuống lầu.

Thấy bóng dáng của anh biến mất ở cửa, Tần Ngu đóng sầm cửa, trở vào trong phòng, mở tủ quần áo ra, chuẩn bị đổi quần áo đi xuống ăn cơm, lại thoáng nhìn tiểu động vật xếp ngay ngắn ở một góc.

Thật... Không thích hợp sao?

―――

Tần Ngu mặc một cái váy dài màu cà phê đi xuống lầu, Tống Mạc đang thanh thản ngồi trước bàn ăn, thấy cô xuống, ghé mắt nhìn.

Trong tầm mắt, người phụ nữ này rõ ràng đã trải qua một phen tỉ mỉ chọn quần áo, đồ trang sức trang nhã, vốn là ngũ quan thanh tú càng xuất chúng, hiếm khi có người có thể hòa lẫn giữa thanh thuần cùng quyến rũ hoàn mỹ như vậy, hai loại khí chất này vừa vặn hiện ra toàn bộ trên người cô. Cô còn mang một đôi giày đen, chân vốn mảnh khảnh, thoạt nhìn càng gầy thẳng tắp hơn, mà cô chậm rãi xuống, trên người lại lộ ra một hơi thở lịch sự tao nhã.

Đáy mắt tối đen của anh lóe qua một đạo ánh sáng không thể nhận ra.

Lúc hoàn hồn, Tần Ngu đã ngồi xuống đối diện anh, mùi thơm trong người cô tán ra trong không khí, liên tục quanh quẩn ở chóp mũi anh, vẫy không đi.

Nhịn không được nhàn nhạt liếc cô một cái.

Tần Ngu phát giác ánh mắt của anh rơi vào trên mặt của cô, lại không muốn ngẩng đầu đối diện với anh, nhớ tới vừa rồi anh ở trong phòng cười nhạo cô, trong lòng liền cảm thấy khó chịu.

Yên lặng ăn xong bữa sáng, hai người cầm hộ khẩu, đến Cục Dân Chính.

Tần Lãng hấp tấp chạy tới, “Cho con đi với?”

Tống Mạc nhàn nhạt liếc bé một cái, cự tuyệt thỉnh cầu của bé, “Ba và mẹ của con đi nhận giấy hôn thú không cần con đứng ngoài quan sát.”

Tần Lãng bẹp bẹp miệng, “Được rồi, con ở nhà chờ tin tức tốt của hai người.”

Xe như một làn khói biến mất trong biệt thự.

Hình như hôm nay là ngày tốt, bên trong Cục Dân Chính không ít người đang chen lấn.

Tống Mạc cùng Tần Ngu một trước một sau đi tới, người đàn ông giày tây, vai phẳng, mặt mày anh tuấn giống như đi ra từ bức họa, người phụ nữ phong thái yểu điệu, thân hình uyển chuyển, trang điểm nhẹ gò má bạch hi phong tình vạn chủng, tổ hợp mỹ nam mỹ nữ liền hấp dẫn ánh mắt của mọi người.

Tần Ngu có chút không thích ứng, giương mắt nhìn anh, lại phát hiện vẻ mặt anh lạnh nhạt xa cách, mắt nhìn thẳng phía truớc, bước chân trầm ổn lại mạnh mẽ, phảng phất như trời sinh chính là chúa tể cao cao tại thượng, vạn người chú ý, làm người ta ngưỡng mộ.

Anh như vậy, là mẫu người cô luôn mong muốn chung sống cả đời.

Tần Ngu nghĩ tới, trong lòng than tiếc một hồi, cuộc sống như trò đùa, kéo hai người không thể nào có tình cảm vào chặt nhau.

Bởi vì thất thần, thế nên khi anh dừng lại cũng không biết, lúc đụng vào cái lưng rắn chắc của anh, mới xoa trán không vui nhìn anh.

Anh cũng xoay người rủ con mắt xuống nhìn cô.

Tần Ngu nghênh tiếp con mắt tối đen của anh, bấm ngón tay tính toán, chắc chắn anh sẽ không nói lời gì tốt đẹp.

Quả nhiên, mấy giây sau, liền nghe thấy anh nhàn nhạt lên tiếng, “Về sau xin cô sử dụng tốt con mắt của mình, nó không chỉ là để bày trí.”

Tần Ngu hừ lạnh một tiếng, không thèm để d/d/;lqd ý.

Phía trước chính là nhân viên làm thủ tục kết hôn, nhìn bộ dáng hai người, lúng túng cười một tiếng, “Xin lỗi hai vị, làm thủ tục ly hôn thì mời qua bên kia.”

Anh bước lên một bước, mặt không chút thay đổi nhìn chằm chằm nhân viên làm việc, “À, chúng tôi muốn làm thủ tục kết hôn.”

Nhân viên làm việc hơi ngẩn ra, hơi lúng túng nhẹ nhàng cười một tiếng, “Xin lấy ra giấy chứng nhận liên quan.”

―――

Hai người đi ra Cục Dân Chính, một tay Tần Ngu để trong túi quần, một tay cầm giấy chứng nhận kết hôn liên kết vận mệnh hai người lại, nhìn đến thất thần.

Như vậy, đã kết hôn rồi sao?

Như vậy, từ nay về sau, cô chính là người vợ trên danh nghĩa của anh?

Bất quá...

Tần Ngu ngước mắt nhìn thân hình cao lớn phía trước, nhìn thần thái kiêu căng của anh, có lẽ, chờ ngày nào đó anh gặp được một người phụ nữ mình thích, tờ giấy chứng nhận này sẽ trở thành phế thải.

Cho nên nói, đời này, cô cũng không phải không có thời gian thoát thân, nghĩ như vậy, cũng thoải mái ra.

Ở phía sau lưng anh, nhảy nhót đi xuống bậc thang.

Anh nghe một trận tiếng bước chân không quy luật, theo bản năng ngoái đầu nhìn lại, liền thấy Tần Ngu đang cúi đầu, mái tóc màu đen như tơ lụa theo động tác của cô đung đưa tới lui, mà trên khuôn mặt bạch hi của cô, khẽ lộ ra vài rạng đỏ ửng, vẻ mặt kia, rất là vui sướng.

Vốn là mặt lạnh lùng, cũng nhu hòa vài phần, cách một khoảng cách, nhàn nhạt lên tiếng, “Kết hôn với tôi cô cao hứng lắm sao?”

Tần Ngu hơi sững sờ, rất nhanh nở nụ cười, “Không có.”

Tống Mạc: “Vậy cô đang cười cái gì?”

Tần Ngu: “Oh, nghĩ tới mấy chuyện tốt thì cao hứng thôi.”

Tống Mạc: “Ví dụ như?”

Tần Ngu: “Như là tương lai một ngày kia chúng ta có thể ly hôn.”

“...” Tống Mạc không nói gì thêm nữa, vài tia nhu hòa trên mặt thu lại toàn bộ, mặt không chút thay đổi xoay người, “Oh, hy vọng lúc đó cô còn được như vậy.”

Lời này có ý gì, chẳng lẽ, lúc đó cô đã thương anh sao? Đến lúc đó sẽ không chịu ly hôn sao?

Nghĩ như vậy, Tần Ngu cười nhạo một tiếng, đi đến xe.

Sao lại như vậy được? Cô hận anh còn không kịp.

―――

Đêm thứ nhất hai người trở thành vợ chồng.

Ăn xong cơm tối, Tần Ngu đang muốn lên lầu, lại bị anh gọi lại, “Có chuyện gì tối nay lại xử lý, hiện tại đến phòng tôi.”

Đêm tân hôn, đến phòng của anh, có phải là có chút bất ổn hay không?

Đang muốn nói gì, đã thấy anh dẫn đầu lên lầu, lưu lại một bóng lưng cao lớn.

Xem ra, không cho cô cơ hội phản kháng chút nào.

Bất quá, nghĩ đến trước đây anh đã nói không có hứng thú với cô, trong lòng Tần Ngu ngược lại bình thường trở lại không ít, mặc dù anh phúc hắc lại vô lương, cường thế vừa cay độc, bất quá lại nói lời giữ lời, chưa từng nuốt lời.

Suy nghĩ một chút, đi theo anh lên lầu.

Anh không tập trung ngồi ở trên giường, trong phòng mở máy sưởi, áo khoác của anh đã cởi xuống, treo trên giá áo, chỉ mặc một áo sơ mi trắng, ống tay áo kéo lên, lộ ra cánh tay rắn chắc, thấy cô đứng ở cửa, nhẹ nhàng nâng tay, “Đến đây ngồi.”

Tần Ngu dừng hai giây, đi tới, cách một khoảng, ngồi xuống đối diện anh.

Anh nhìn khoảng cách giữa hai người, hơi nhíu mày, tựa như có chút bất mãn, “Tôi sẽ không ăn sạch cô, ngồi ở đây.” Dứt lời, ngón tay thon dài vỗ vỗ vị trí ở bên người anh.

Ăn sạch cô...

Tần Ngu nghe ba chữ này, trong lòng có cảm giác khác thường, nhịn không được đỏ mặt, ngước mắt nhìn anh, lại phát hiện thần sắc anh thản nhiên hết sức.

Ách, dường như, lại là cô suy nghĩ nhiều.

Chần chờ một lát, đứng dậy, ngồi qua.

Chỉ là, khoảng cách này có chút quá phận, cơ hồ, cô vừa ngẩng đầu, liền có thể ngửi được hơi thở mát lạnh dễ ngửi của anh, mà anh chỉ khẽ hơi cúi thân, môi mỏng kia, đơn giản đặt lên cô.

Cô có chút bất an cúi thấp đầu, chỉ cảm thấy phía dưới mông, không phải cái giường mềm mại, mà là một đống mảnh vụn thủy tinh, bất quá, đối với hoảng loạn cô, ngược lại anh hết sức trấn định tự nhiên.

Anh nhàn nhạt nhìn thẳng cô, cũng không nói nhảm, trực tiếp nói ngay vào điểm chính, “Vì cuộc sống hòa hợp về sau, hôm nay chúng ta nói ra ba điều kiện.”

Tần Ngu không thể nói không, không cách nào nhìn thẳng tầm mắt của anh, nhìn chằm chằm chiếc giường gật đầu nhẹ.

Anh khẽ mỉm cười, “Tốt, bây giờ tôi nói về yêu cầu của tôi trước.”

“Điều thứ nhất, như cô thấy, chúng ta sẽ không cử hành hôn lễ, cũng không có chuyến du lịch trăng mật gì, hy vọng cô bỏ qua cho.”

Tần Ngu hơi ngẩn ra, “Ý của anh là chúng ta... Ẩn hôn?”

Anh rủ con mắt xuống suy nghĩ mấy giây, gật đầu, “Có thể nói như vậy, tóm lại, quan hệ vợ chồng giữa tôi và cô, chỉ có người Tống gia mới biết, tuyệt đối không thể cho ngoại giới biết được.”

“Oh, không thành vấn đề.” Tần Ngu trả lời thập phần lưu loát.

Ý tứ của anh cô hiểu, bây giờ xí nghiệp Tống thị đang đứng trên cao như mặt trời buổi trưa, khó tránh khỏi sẽ có dư luận bàn tán, anh cũng không tránh d;d;l'q'd được mấy scandal đó, nếu thương hiệu của xí nghiệp Tống thị bị khai hỏa, sẽ gây ra rất nhiều chuyện phiền phức.

“Điều thứ hai, cô không được có bất kỳ ý nghĩ không an phận với tôi.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 113
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...