Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Con đường tà khí

Chương 4

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Kỳ lạ thay, dù mưa tầm tã nhưng hai gã vẫn khô ráo, giày chẳng dính bùn.

Gã áo đen hừ lạnh: "Không đi à?"

Ông tôi trợn mắt: "Tôi đi."

Xanh Xao

Ông bước xuống giường, dường như rất khiếp sợ hai kẻ lạ mặt.

Bà níu áo: "Trời mưa to thế, ông đừng đi."

Ông đờ đẫn: "Bà ơi, nhớ xử lý cho xong chuyện của Trần Đại Sơn, rồi đưa Cát Tường đi xa nhé."

Lời ấy như di ngôn.

Bà ngơ ngác: "Ông nói gì lạ vậy?"

Ông không đáp, lao ra ngoài mưa chẳng thèm che ô. Bà vội chạy theo đưa dù nhưng ông gạt đi. Ông thì thầm vài câu vào tai tôi rồi biến mất trong màn mưa.

Bà tôi cầm ô đứng c.h.ế.t trân trong sân, ánh mắt đầy hoảng sợ.

Tôi chạy ra sân gọi: "Bà ơi!"

Bà tôi giật mình tỉnh táo lại, vội vàng bước vào phòng đông rồi khóa chặt cửa lại.

Tôi hỏi: "Bà, có chuyện gì thế?"

Bà ngồi vật xuống giường đất khóc nức nở, không nói năng gì. Đến lúc trời sẩm tối, Trần Vọng từ làng hớt hải chạy vào nhà hét lớn: "Thím ơi, chú... chú mất rồi! Chú bị t.a.i n.ạ.n trên đường núi!"

Bà tôi nhíu chặt lông mày, dường như đã đoán trước cái c.h.ế.t của ông. Bà lặng lẽ dắt tôi lên con đường núi.

Dưới ánh trăng, tôi thấy ông nằm bẹp dưới đất. Ông bị xe tải cán qua người, nửa thân dưới nát bét như tương. Bà tự tay phủ tấm vải trắng lên thi thể, mấy thanh niên trong làng khiêng ông xuống núi.

Nhà tôi chuẩn bị quan tài, dựng linh đường giữa sân. Tôi và bà thức trắng đêm canh giữ. Dân làng lũ lượt đến viếng.

Sáng sớm ngày thứ hai, một nhóm người lạ mặt xuất hiện. Trong số họ có mấy người tôi từng thấy đến nhờ ông trợ giúp lái xe tải. Họ vái lạy di ảnh ông rồi ném tiền vào tay bà.

Bà nói: "Các chú lái xe vất vả kiếm tiền, không cần đưa đâu".

Mấy người đàn ông cố nhét tiền, một người lên tiếng: "Con đường núi ấy suýt cướp mạng tôi. Nếu không có chú giúp, tôi đã thành oan hồn rồi. Xin bà nhất định phải nhận".

Bà tôi lau nước mắt, liếc nhìn tôi rồi nhận tiền. Họ ở lại nửa ngày rồi ra về.

Quỳ trước di ảnh ông, bà nghẹn ngào: "Ông ơi, những người ông từng giúp đều đến tiễn ông rồi". Nước mắt bà rơi như mưa.

Theo lệ làng, thi hài phải quàn tạm ba ngày mới được an táng. Đến chiều tối ngày thứ ba, bà sốt ruột: "Sao Trần Đại Sơn vẫn chưa đến?"

Tôi đề nghị: "Để cháu ra đầu làng xem thử".

Chạy đến cổng làng, tôi không thấy Trần Đại Sơn mà gặp em trai ông. Quan hệ giữa ông tôi và người em này luôn không tốt. Phía sau lão ta còn dắt theo hai đứa con trai.

Lão ta liếc tôi cái rồi thẳng hướng về nhà. Tôi hấp tấp đuổi theo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/con-duong-ta-khi/chuong-4.html.]

Vừa vào sân, lão ta đã rống lên khóc lóc: "Anh ơi, anh c.h.ế.t t.h.ả.m quá!". Hai người chú họ cũng giả vờ rên rỉ nhưng chẳng có nước mắt.

Thấy lão ta, bà tôi lạnh lùng: "Em đến làm gì?"

Tôn Nhị Phúc giận dữ: "Sao không được đến? Đây là nhà anh ruột tôi! Cái sân này ngày xưa tôi còn góp công xây dựng. Nay anh ấy mất rồi, tôi phải thu lại!"

Bà tôi xông vào bếp rút luôn con d.a.o phay ra, quát: "Tôn Nhị Phúc! Mày dám láo thì tao c.h.é.m c.h.ế.t! Cút ngay!"

Lão ta nhếch mép cười gằn: "Chị dâu ra làng hỏi xem, ai chẳng biết sân này do tôi xây? Khôn hồn thì dọn đi, không thì đừng trách tôi không nể tình ruột thịt!"

Bà tôi gằn giọng với lão ta: "Mày dám! Xương cốt anh mày chưa nguội, mày đã vội ăn tuyệt hộ, còn là người không hả?"

Ông hai bĩu môi, im lặng. Hai người chú họ tôi, một tên Đại Khoan, một tên Đại Thiết.

Đại Khoan nói:

"Thím ơi, bọn cháu đến viếng bác cả. Thím đừng nói khó nghe thế. Dù bọn cháu không lấy cái sân này, hai bà cháu thím cô nhi quả phụ cũng không giữ nổi. Theo cháu, để lại nhà kho cho thím và Cát Tường ở, phần còn lại bọn cháu ở. Thế cũng đủ đối đáp với bác cả."

Đại Thiết đứng cạnh hùa theo: "Cách này được đấy!"

Mắt bà tôi đỏ hoe: "Các người đang ăn cướp trắng trợn, không sợ báo ứng sao?"

Vừa dứt lời, em trai ông tôi đã cười khẩy: "Báo ứng là cái gì? Đừng có được đằng chân lân đằng đầu."

Nói xong, lão ta nghênh ngang bước về phía phòng. Hai người chú họ tôi lẽo đẽo theo sau. Bà tôi vội chạy theo ngăn lại, mọi người xô đẩy vào nhà.

Tôi định đuổi theo thì nghe tiếng động sau lưng. Quay lại nhìn - Trần Đại Sơn.

Ngưỡng cửa nhà tôi chưa kịp thay mới, chú ấy đã lẻn vào sân. Người chú nhem nhuốc đất vàng, tóc tai bù xù, ánh mắt đờ đẫn. Chiếc áo giấy vàng ông tôi cho đã biến mất.

Trần Đại Sơn đi đến trước di ảnh ông tôi, "đùng" một tiếng quỳ sụp xuống, cúi đầu đập trán mấy cái thật to.

Chú ấy nói: "Chú ơi, cháu về rồi. Tiếc là về muộn quá."

Ngón tay chú tím đen, móng tay đầy bùn đen như vừa bò từ dưới đất lên.

Từ phòng vang lên tiếng hét của bà tôi: "Tôn Nhị Phúc, cút ngay cho tao!"

Chưa dứt lời, bà tôi đã bị Tôn Nhị Phúc xô ngã ra cửa. Bà tôi ngã sõng soài, quần rách toạc. Tôi vội chạy đến đỡ bà dậy.

Lão ta lạnh lùng: "Đừng có được nước lấn tới." Nói câu đó xong, lão ta liếc nhìn Trần Đại Sơn.

Trần Đại Sơn trừng mắt: "Các người là ai? Ai cho phép đến đây gây sự?"

Lão ta: "Mày là cái thá gì? Đây là nhà anh ruột tao, bọn người ngoài như mày còn đòi lên tiếng? Cút!"

Bà tôi nói: "Bọn chúng là lũ thú vật. Chúng đến để ăn tuyệt hộ!"

Trần Đại Sơn nhíu mày, quát: "Còn chưa đến lượt các người ăn tuyệt hộ. Cút ngay!"

Ông hai bật cười, vẫy hai người chú họ tôi xông vào đ.á.n.h Trần Đại Sơn. Trần Đại Sơn mặt lạnh như tiền, im lặng. Hai người chú xô tới, ba người vật lộn hỗn chiến.

Trần Đại Sơn sức khỏe phi thường, ra tay tàn độc. Chú ấy há miệng để lộ hàm răng đen nhánh nhọn hoắt, c.ắ.n phập vào vai Đại Khoan. Máu tức thì loang đỏ sân.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Con đường tà khí
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...