Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Con đường tà khí

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đại Khoan rú lên đau đớn, giãy giụa nhưng Trần Đại Sơn vẫn nghiến chặt không buông. Đại Thiết xông đến đ.ấ.m vào đầu chú ấy. Trần Đại Sơn như không đau, c.ắ.n đứt một miếng thịt trên người Đại Khoan.

Đại Khoan kinh hồn bạt vía, lảo đảo lùi lại. Đại Thiết cũng khiếp sợ. Trần Đại Sơn ngậm miếng thịt đẫm máu, bà tôi vội chạy tới móc ra. Không móc kịp, sợ chú ấy nuốt chửng.

Xanh Xao

Em trai ông tôi run lẩy bẩy gào lên: "Đồ điên! Đồ điên!"

Cả bọn vội vã chạy ra khỏi sân, giày dép rơi cả lại.

Trần Đại Sơn liếc nhìn bà tôi, nói: "Dì ơi, nếu không chê, cháu xin làm con nuôi. Đợi Cát Tường lớn khôn, cháu sẽ đi."

Bà tôi đáp: "Đại Sơn, cháu đi đi. Dì lo được cho Cát Tường."

Trần Đại Sơn lắc đầu: "Xin hãy cho cháu ở lại."

Nói xong, chú ấy đốt giấy vàng cúng ông tôi. Thấm thoát ba ngày, ông tôi yên nghỉ dưới đất.

Có Trần Đại Sơn trong nhà, công việc của bà tôi giảm hẳn. Bà nuôi thêm mười mấy con gà, mang trứng ra chợ huyện bán. Lại còn nuôi cả dê, cuộc sống ngày càng khấm khá.

Bà tôi bảo: "Đại Sơn, cháu đến đây đã một năm rồi. Nhớ nhà thì về thăm đi."

Trần Đại Sơn cười khẽ, im lặng chẻ củi, gánh nước. Con đường núi quanh co sau làng chúng tôi vẫn thường có người c.h.ế.t. Chính phủ cuối cùng cũng phái người xuống sửa đường.

Mười mấy chiếc xe ủi đất ì ạch tiến vào. Trong đám thợ, tôi nhận ra Trần Song.

Nhân lúc nghỉ giải lao, Trần Song xách quà sang thăm nhà tôi. Anh cười hỏi: "Dì ơi, dạo này sức khỏe dì thế nào?"

Bà tôi đáp: "Khỏe lắm. Có Đại Sơn phụ giúp, đỡ vất cả hẳn."

Trần Song ngẩn người mấy giây, hỏi dò: "Đại Sơn nào cơ ạ?"

"Chính là Trần Đại Sơn lái xe tải ấy mà. Cháu với nó quen biết nhau, trước chính cháu giới thiệu nó đến đây mà."

Vừa dứt lời, đôi mắt Trần Song trợn trừng đầy kinh hãi.

Hắn run giọng: "Dì ơi, chuyện này dì đừng đùa."

Bà tôi nói: "Không đùa đâu. Nó lên núi nhặt củi, lát nữa về. Cháu ở lại ăn cơm tối, dì làm thịt gà đãi."

Trần Song hít một hơi dài, thều thào: "Dì ơi, cháu với Đại Sơn quen biết. Cậu ấy đã c.h.ế.t cách đây một năm rồi, c.h.ế.t ngay dưới chân núi. Xác cậu ấy chính cháu đưa về nhà đấy."

Bà tôi trợn mắt: "Không thể nào! Đại Sơn ở đây hơn năm rồi, cả làng đều biết."

Trần Song sốt ruột: "Bà ơi, cháu không nói dối. Đại Sơn c.h.ế.t thật rồi. Lúc c.h.ế.t cậu ấy mặc nguyên bộ quần áo bằng giấy vàng, nhìn ghê rợn lắm. Nghe mấy phu xe kể, trước khi tắt thở cậu ấy cứ lẩm bẩm ‘không kịp rồi, không kịp rồi’ rồi gục trên xe mà c.h.ế.t."

Bà tôi nhíu chặt lông mày, vẻ mặt hoảng hốt.

Trần Song nói: "Dì ơi, xe cháu đỗ ngay đầu làng, dì và Cát Tường đi cùng cháu nhé."

Bà tôi do dự mấy giây rồi cất lời: "Trần Song à, tại dì già cả lẩm cẩm rồi. Người giúp dì làm việc tên là Đại Hải chứ không phải Đại Sơn. Cháu đừng trách, đầu óc dì lúc tỉnh lúc mê, lẫn lộn hết cả."

Trần Song đờ người mấy giây, thốt lên: "Thế à? Vậy thì cháu yên tâm rồi. Tưởng dì gặp chuyện gì không hay. Thôi dì ơi, không có việc gì thì cháu về trước nhé."

Bà tôi giữ lại: "Ở lại dùng bữa đi cháu."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/con-duong-ta-khi/chuong-5-het.html.]

Trần Song xua tay: "Không ạ, trời sắp tối rồi, đường núi khó đi lắm. Cháu xin phép."

Nói rồi Trần Song quay gót rời đi.

Bà tôi đứng như trời trồng giữa sân, tựa hồ linh hồn lạc mất. Bà trầm giọng bảo tôi: "Cát Tường, đi lấy nửa bát gạo sống."

Tôi gật đầu chạy vội ra kho, mang về nửa bát gạo sống. Bà cắm ba nén hương vào bát gạo, châm lửa đốt lên.

Chẳng mấy chốc, Trần Đại Sơn bước vào sân. Chú ấy ngơ ngác nhìn bà: "Mẹ ơi, mẹ làm gì thế?"

Bà tôi đỏ hoe mắt, giọng nghẹn ngào: "Lại đây con, mẹ có đôi lời muốn nói. Ơn nghĩa con đã trả hết rồi. Nếu cứ ở lại giúp việc nữa, lòng mẹ đau như cắt. Đi đi con..."

Trần Đại Sơn sửng sốt: "Mẹ ơi, con mà đi thì hai mẹ con mẹ sống sao đây?"

Bà lắc đầu quả quyết: "Người có đường người, ma có lối ma. Con yên tâm đi. Đừng ép mình nữa, nghe lời mẹ, đi thôi..."

Dứt lời, bà cầm d.a.o rạch ngón tay chảy máu. Máu tươi nhỏ giọt lên tờ giấy vàng, viết thành tên Trần Đại Sơn. Bà thì thào: "Con ơi, đường đầu t.h.a.i mẹ đã vạch sẵn rồi. Đi đi..."

Giấy vàng cháy rụi thành tro. Trần Đại Sơn khóc ròng, thân hình đổ gục xuống đất. Khuôn mặt nổi lên lốm đốm t.ử thi, nhãn cầu lồi hẳn, xương trắng hếu hiện ra. Mùi thối rữa bốc lên nồng nặc - chú ấy đã c.h.ế.t từ lâu lắm rồi.

Đêm ấy, bà tôi chôn Trần Đại Sơn trong phần mộ tổ tiên, khắc bia ghi danh.

Sáng hôm sau, mái tóc bà bạc trắng như cước, như già đi cả chục tuổi. Bà ho sặc sụa, bán hết đồ đạc giá trị trong nhà, dắt tôi lên phố.

Vừa vào thành phố, chúng tôi thấy nhà hàng xóm đang ăn mừng sinh con trai. Tôi mon men nhìn thì phát hiện trên trán đứa bé có vết bớt giống hệt Trần Đại Sơn.

Bà tôi nhìn đứa trẻ nở nụ cười, nhưng không lại gần. Bà nắm tay tôi bước đi.

Từ đó về sau, chúng tôi chẳng bao giờ trở lại ngôi làng ấy nữa. Tôi cũng không gặp lại đứa bé kia lần nào.

(Hết)

Góc giới thiệu truyện!

Tên truyện: Chọc điên ta lên thì đừng ai mong có kết cục tốt đẹp

Giới thiệu:

Ta là ác quỷ chuyển thế, chỉ cần kiếp này c.h.ế.t t.h.ả.m thêm một lần nữa là có thể trở thành lệ quỷ.

Theo lời khuyên của những con quỷ khác, ta đầu t.h.a.i về cổ đại làm con gái, nghe nói nếu may mắn, vừa chào đời đã có thể bị dìm c.h.ế.t đuối.

Nhưng ta không c.h.ế.t được.

Mẫu thân yêu thương ta, phụ thân xem ta như ngọc ngà trong tay. Mười ba năm qua, sát khí trong ta dần phai nhạt.

Cho đến khi thúc phụ phạm tội, vì phụ thân là con thứ trong nhà nên bị đẩy ra gánh tội thay, ngay cả mẫu thân cũng bị đưa lên đoạn đầu đài.

Bị thím ném xuống sông, ta không hề phản kháng, chỉ có một giọt nước mắt lặng lẽ rơi nơi khóe mắt.

Ta sắp nuốt lời rồi.

Rõ ràng ta đã hứa với phụ thân sẽ làm một người tốt.

Nhưng giờ đây... đừng ai mong có kết cục tốt đẹp nữa.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Con đường tà khí
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...