Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Công chúa chỉ muốn hòa ly

Chương 3

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cố ma ma khóc ròng: "Nhưng nô tỳ không nỡ xa A Phù tiểu thư, A Phù tiểu thư cũng nhớ nô tỳ mà."

Cố ma ma là nhũ mẫu mà bà bà tìm cho A Phù, đã nuôi nấng chăm sóc A Phù từ bé.

A Phù và bà ta đã mến tay mến chân, con bé nghe hiểu lời Cố ma ma nói nên oa oa khóc rống lên trong lòng ta: "Con muốn ma ma, con muốn ma ma."

Cố ma ma là cố ý. Bà ta cố ý nói như thế làm A Phù khóc, muốn khống chế ta không đuổi bà ta đi.

Bà ta là một kẻ hồ đồ, càng già rồi càng thêm hồ đồ, ta không thể để một kẻ như vậy chăm sóc A Phù đến lúc trưởng thành được.

Trước đây ta là một cái bánh bao mềm, sợ nhất là xung đột với người khác. Nhưng lần này, ta đã học theo Lục hoàng tỷ quay đầu lại lạnh lùng nhìn Cố ma ma: "Ngươi làm A Phù khóc, tiền dưỡng lão của ngươi sẽ bị trừ đi một nửa."

Cố ma ma im bặt, vội vàng lau khô nước mắt, rụt vai lại, một lời cũng không dám nói thêm.

Ta im lặng một chút, hóa ra khống chế Cố ma ma cũng không khó như vậy. Vậy tại sao ta phải chịu đựng sự tức giận của bà bà lẫn sự khống chế của bà ta hai năm trời một cách vô ích?

Ta thật vô dụng. Ta nhìn A Phù, dịu dàng hôn lên khuôn mặt nhỏ của nữ nhi: Đừng khóc nữa, tiểu ngốc tử. Bà ta sẽ vì tiền bạc mà vứt bỏ con. Nhưng trong lòng mẫu thân, dù có ngàn vạn ức vàng bạc cũng không đổi được bảo bối nhỏ này của ta.

Sau này con tuyệt đối không được giống mẫu thân: Nửa đời trước sống một cách hồ đồ, đến nửa đời sau mới bắt đầu hiểu chuyện mà thay đổi, cuối cùng vẫn là quá muộn.

Ta không trở về phủ Trấn Quốc Công mà đi thẳng vào cung, bái kiến mẫu hậu.

Mẫu hậu đã biết chuyện của Lục Kinh Hoài. Bà ấy đang bệnh nên nét mày mang theo chút u sầu và lạnh lẽo: "Ai có thể ngờ được Lục Kinh Hoài cũng đã thay lòng đổi dạ chứ?"

Đúng vậy! Trên thế gian này điều tốt đẹp không bền lâu, mây tía dễ tan, lưu ly dễ vỡ.

Ta vốn tưởng rằng tình yêu trải qua muôn vàn khó khăn sẽ bền chặt hơn, không ngờ cũng chỉ vỏn vẹn hai năm đã đổi chất.

Anan

"Con định thế nào?"

"Mẫu hậu… con muốn những cung nữ, ma ma từng đi theo con trước đây."

"Con đã nghĩ kỹ chưa?"

"Nghĩ kỹ rồi ạ."

Mẫu hậu nhắm mắt lại: "Con ở chỗ Lục nhi ra sao? Nó có nói gì không?"

Ta không kìm được mà có chút nghẹn ngào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cong-chua-chi-muon-hoa-ly/chuong-3.html.]

Vừa mới nói phải kiên cường, đến khoảnh khắc tiếp theo, khi ở bên cạnh mẫu hậu lại khóc như một con nhóc.

"Tỷ ấy nói con nên tự mình học cách trưởng thành, còn nói con đã làm mẫu thân, không thể giống như trước kia cứ hay khóc, nhưng con… không kìm được…"

Nước mắt và sự lắp bắp đều giống nhau, đều thật sự không thể kiểm soát.

Mẫu hậu không nhịn được mà bật cười, bà ấy giơ tay lau đi nước mắt của ta: "Thật đúng là phong thái của lục nha đầu, nhưng, con nên học cách trưởng thành rồi, nếu con đã hạ quyết tâm, mẫu hậu sẽ giúp con một lần nữa, con cứ về trước đi, những người con muốn lát nữa sẽ đưa đến."

Ta trở về phủ Trấn Quốc Công, Lục Kinh Hoài không có ở trong phủ.

Nhìn sắc mặt bà bà không tốt chút nào: "Ngươi đã hài lòng chưa? Kinh Hoài đã đưa mẫu tử họ đến trang viên ngoại thành, để họ cả đời này không được phép xuất hiện trước mặt ngươi nữa."

"Nó vì ngươi ngay cả hài tử cũng không cần. Vậy thì ngươi hãy tự mình sinh hài tử đi."

Bà ta giơ tay liền có người dâng lên một chén thuốc. Thuốc dịch đặc sánh, tỏa ra mùi đắng tanh. Đây là t.h.u.ố.c bổ ta thường uống, nói là có thể sinh hài tử.

Nhưng t.h.u.ố.c đắng luôn có ba phần độc, ta luôn cảm thấy hai năm nay mình mắc chứng khí hư. Ta và bà bà cũng vì chuyện này mà từng xung đột, nhưng ngại nhìn Lục Kinh Hoài vì ta mà tranh chấp với mẫu thân nên ta đã thỏa hiệp.

Khi đó, chàng là tiểu lang quân cho ta tình yêu vĩ đại và chân thành, ta không muốn chàng có chút khó xử nào.

Nhưng bây giờ… Ta giơ tay lên, đ.á.n.h đổ chén thuốc, nước t.h.u.ố.c văng tung tóe về phía bà bà.

Bà ta nhảy dựng lên, né tránh vài bước, tức giận nói: "Phản rồi, ngươi rốt cuộc muốn làm gì? Ngươi đừng nghĩ vì Kinh Hoài sủng ái ngươi, ngươi có thể muốn làm gì thì làm, đừng quên, ngươi đã nợ Kinh Hoài cái gì, nó vì ngươi ngay cả quan trường cũng không vào…"

Lời này ta đã nghe chán, ta liền ngắt lời bà ta: "Vốn dĩ chàng cũng không làm quan được ."

"Ngươi nói gì? Sao ngươi có thể nói vậy?"

"Lục phu nhân, bà đừng tự lừa mình dối người nữa, tất cả tướng quân sau khi đ.á.n.h trận trở về việc đầu tiên là giao nộp binh quyền, còn quân công, đúng là chàng dùng quân công để cưới ta, nhưng ta cũng đã vì chàng mà từ bỏ vị trí công chúa. Ta không nợ chàng cái gì cả. Nếu ta vẫn còn là công chúa, chuyện Mị Nương yên ổn sao?"

Nếu ta là công chúa, Lục Kinh Hoài chính là phò mã. Dù ta có vô dụng đến đâu, cũng không thể bị bà bà mắng đến mức này, càng không thể để phò mã đi tìm vui bên ngoài.

Lời ta vừa dứt, bà bà há hốc mồm như thể lần đầu tiên nhận ra uy thế của ta.

Trong lòng ta dâng lên một chút hả hê. Bà bà thực ra cũng không khó đối phó như vậy.

Vậy hai năm khổ nhọc uống t.h.u.ố.c đó của ta có ý nghĩa gì? Là vô năng sao?

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Công chúa chỉ muốn hòa ly
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...