Lục hoàng tỷ sáng tác thoại bản có một cụm từ gọi là “tình yêu mù quáng”: nam nữ chính trong truyện có cái đầu chỉ biết yêu đương, mọi chuyện đều liên quan đến tình yêu.
Ta từng nghĩ mình không phải, giờ xem ra ta rõ ràng chính là như thế. Hai năm t.h.u.ố.c đó có lẽ là để trị chứng “tình yêu mù quáng” chăng? Giờ đây ta đã khỏi rồi.
Đột nhiên, một giọng nói lạnh lùng vang lên: "Thẩm Tâm, sao nàng có thể nói chuyện với mẫu thân như vậy."
Ta ngẩng đầu lên nhìn thấy Lục Kinh Hoài từ ngoài cửa bước vào. Không biết chàng đã đến bao lâu, cũng không biết có nghe hết lời ta nói không.
Giọng điệu của chàng lạnh như băng, toát lên sự thất vọng: "Thẩm Tâm, mau xin lỗi mẫu thân, ngoan ngoãn nghe lời."
Ta nhìn chàng cảm giác có chút xa lạ. Trước đây chàng cũng từng khuyên ta xin lỗi mẫu thân, nhưng khi đó, hoặc là chàng cười, hoặc là chàng cầu xin, hoặc là thở dài nhưng chàng chưa bao giờ nghiêm túc như hôm nay.
Tại sao vậy nhỉ? Chắc là chàng thật sự cho rằng việc đuổi Mị Nương và hài tử ra trang viên là sủng ái và ơn huệ dành cho ta.
Không biết từ khi nào, ta lại sống một cuộc đời hèn mọn như vậy, ngay cả hỏi một câu ta có buồn không cũng không xứng được hỏi.
Ta ngẩng mặt lên, lạnh giọng nói: "Lục Kinh Hoài, ta muốn hòa ly!"
Lục Kinh Hoài ngây người một giây, sau đó mặt đỏ bừng, đầy vẻ không tin nổi. Chàng tiến lên một bước, nắm chặt lấy cổ tay ta: "Nàng nói lại lần nữa xem? Lạc Thẩm Tâm, nàng lấy đâu ra cái gan nói như vậy?"
Anan
Chàng nắm thật chặt làm ta hơi đau khiến nước mắt không khỏi trào ra. Nhưng ta đã c.ắ.n chặt răng nén lại.
Ta nói với bản thân: Quan trọng trước là cãi nhau, cãi xong rồi sẽ bí mật tự thưởng cho mình một lần khóc.
Ta cố gắng thả lỏng bản thân, học theo Lục tỷ tỷ, cất giọng kiên định: "Ta muốn hòa ly, hòa ly với chàng!"
Lục Kinh Hoài không nhúc nhích, mắt chàng đỏ hoe, mặt mày biến sắc, cả người như một con sư tử nổi cơn thịnh nộ.
A Phù lao tới, nắm đ.ấ.m nhỏ bé của tiểu nữ hài đ.ấ.m vào Lục Kinh Hoài: “Buông nương con ra. Buông ra, buông ra."
Lục phu nhân đưa tay bế A Phù lên: "Đi với nội tổ mẫu nào, nương con làm sai nên phụ thân con muốn dạy dỗ vài câu, đến chỗ tổ mẫu ăn kẹo nào."
"Cháu không cần kẹo, cháu muốn nương, nương." Nàng ấy khóc thật dữ dội khiến lòng ta như bị xé rách.
Ta đ.ấ.m vào Lục Kinh Hoài: "Buông ra, chàng buông ta ra, Lục Kinh Hoài, chàng buông ta ra."
Một cảm giác bất lực lan tỏa trong lòng, ta chợt nhớ lại hồi còn bé.
Nhị Hoàng huynh luôn đối xử ác ý với Lục hoàng tỷ, rõ ràng huynh ấy rất muốn cướp đồ của Lục tỷ tỷ, nhưng luôn lấy danh nghĩa của ta. Huynh ấy nói là ta thích nên huynh ấy cướp mới đi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cong-chua-chi-muon-hoa-ly/chuong-4.html.]
Thái tử ca ca cũng bảo Lục hoàng tỷ nhường đồ cho ta. Cuối cùng, Lục hoàng tỷ cứng rắn đập vỡ đồ vật, không nhường cho ai cả. Khi đó, trong lòng ta đã có loại cảm giác bất lực.
Hồi nhỏ, ta không rõ loại bất lực này đến từ đâu. Lớn lên, ta dần hiểu ra là vì ta không dám từ chối, không dám phản kháng, ta sợ khi vạch trần sự thật, họ sẽ không để ý đến ta nữa.
Một người là Thái tử, một người là Hoàng tử, đều là sự tồn tại mà với vị trí của một đứa con gái nuôi như ta không thể chống lại, thậm chí sau này cả nhà chúng ta đều phải dựa vào bọn họ để sống.
Vì vậy, ta im lặng đồng lõa, cũng im lặng bị bọn họ lấy làm bia đỡ đạn.
Đó là một loại bất lực về tinh thần.
Nhưng hôm nay, là bất lực về thể xác.
Ta yếu đuối, ta vô dụng, ta ngay cả đ.á.n.h chàng cũng giống như gãi ngứa cho chàng, ta ngay cả hài tử của mình cũng không bảo vệ được.
Khoảnh khắc đó, khuôn mặt của Lục Kinh Hoài và khuôn mặt của Thái tử ca ca, của Nhị Hoàng huynh, kinh người trùng điệp.
Sự căm ghét của ta đối với chàng đã đạt đến đỉnh điểm.
"Lục Kinh Hoài, ta hận chàng!!!"
Lục Kinh Hoài ôm chặt lấy ta, đôi mắt đỏ hoe, giọng nói mang theo nỗi buồn sâu sắc, nhưng ý chí lại kiên định không lay chuyển.
"Thẩm Tâm, đừng nói lời này, nàng biết, chúng ta không thể chia xa. Nàng không nên thân cận với Lục công chúa, nàng theo tỷ ấy học hư rồi, nàng tĩnh tâm vài ngày đi, ta sẽ ở cùng nàng, chúng ta cùng nhau bình tĩnh lại."
"Lục tỷ tỷ chưa từng nói xấu về chàng một lời nào, Lục Kinh Hoài, chàng hết trách người này đến trách kẻ khác lại không hề trách bản thân mình, chàng là kẻ ích kỷ nhất trên đời này!"
Tất cả mọi người đều lui ra. Ta nghe thấy tiếng cửa bị khóa từ bên ngoài. Ta hận đến mức nghiến răng c.ắ.n vào tay Lục Kinh Hoài, cảm nhận được miệng đầy máu.
Chàng rên lên một tiếng: "Thẩm Tâm, nếu c.ắ.n ta sẽ khiến nàng dễ chịu hơn thì nàng cứ c.ắ.n đi!"
Ta buông chàng ra, lùi lại một bước thấy bàn tay chàng đẫm máu. Nhưng kỳ lạ thay, ta không hề thấy đau lòng, chỉ cảm thấy mệt mỏi như thể vừa trải qua một trận ốm nặng.
Trước đây, ta sờ lên những vết sẹo chàng bị thương khi đ.á.n.h trận sẽ cảm thấy rất khó chịu, rất đau lòng và muốn che chở cho chàng. Còn bây giờ ta chỉ muốn chàng đau hơn nữa.
Nhưng ta không thể biến mình thành một kẻ điên, ta phải lý trí hơn, bình tĩnh hơn.
Lúc trước phụ hoàng hạ chỉ ban hôn cho Lục hoàng tỷ với Lục Kinh Hoài, rõ ràng là tỷ ấy bị oan. Nhưng tỷ ấy hoàn toàn không phát điên, tỷ ấy từng chút một bình tĩnh đ.á.n.h bại Thái tử, thuyết phục mẫu hậu, mắng để thức tỉnh ta.
--------------------------------------------------