Mẹ tôi tức đến mức toàn thân run rẩy, chỉ vào Lý Hữu Lâm mà không thốt nổi một lời.
Tôi vội vàng đỡ bà.
Trơ mắt nhìn Lý Hữu Lâm ôm Tô Tiểu Vũ vào lòng, dịu dàng an ủi:
“Đừng khóc nữa, có anh ở đây rồi, sẽ không ai bắt nạt em được đâu.”
Anh ta móc khăn tay từ túi áo ra, nhẹ nhàng lau nước mắt cho Tô Tiểu Vũ.
Đợi cô ta ngừng khóc, Lý Hữu Lâm mới liếc mẹ tôi một cái, lấy lệ nói:
“Bác gái không sao chứ? Hay là đến bệnh viện kiểm tra một chút?”
“Không cần cậu giả vờ tốt bụng!”
Mẹ tôi chỉ ra cửa, giận dữ quát:
“Cậu đưa cô ta đi ngay! Từ nay đừng bao giờ bước chân vào nhà tôi nữa!”
Lý Hữu Lâm nhíu mày, không nói gì, đỡ Tô Tiểu Vũ đứng dậy, dịu dàng nói:
“Anh đưa em về.”
Anh ta đẩy xe đạp, Tô Tiểu Vũ dựa sát vào bên anh ta, lúc đi còn ngoái đầu nhìn tôi một cái.
Trong ánh mắt ấy, rõ ràng ẩn chứa một tia đắc ý.
Tôi nhìn bóng lưng hai người họ, rồi lại nhìn khuôn mặt tái nhợt của mẹ mình.
Tất cả chút tình cảm còn sót lại dành cho Lý Hữu Lâm trong tôi, triệt để chấm dứt.
Tôi dìu mẹ vào nhà, bà nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi, nói:
“Nam Nam, loại đàn ông thế này không cần cũng được. Mình không ham cái nhà đó, mẹ sẽ dành dụm lại cho con, mẹ con mình dựa vào bản thân mà sống.”
Tôi gật đầu:
“Mẹ cứ yên tâm, con gái mẹ không phải trái hồng mềm ai muốn bóp sao thì bóp.”
“Con sẽ để cho bọn họ biết, suất nhà đó là ai đáng được nhận.”
Mẹ nhìn tôi, bỗng bật cười, nếp nhăn nơi khóe mắt cũng nhăn lại.
“Tốt, con gái mẹ lớn rồi, có chủ kiến rồi. Con muốn làm gì cứ việc làm, đừng để ai ức h.i.ế.p được mẹ con mình.”
“Nếu bên xưởng mà xử không công bằng, mẹ... mẹ sẽ ra cổng lớn treo cổ cho họ coi!”
Tôi vội vàng dỗ dành:
“Mẹ cứ yên tâm, trưởng xưởng của con ghét nhất là mấy trò bẩn thỉu sau lưng.”
“Mẹ cứ ở nhà nghỉ ngơi, chờ tin tốt từ con là được rồi.”
06
Lời nói thì mạnh mẽ là thế.
Nhưng đến tối, khi nằm trên giường, tôi vẫn trằn trọc mãi không ngủ nổi.
Tôi và Lý Hữu Lâm đã bên nhau sáu năm.
Con người của anh ta ngày hôm nay, đối với tôi mà nói, quá xa lạ.
Chúng tôi từng có những ngày tháng hạnh phúc cũng chẳng phải quá lâu.
Lần đầu tiên anh ta mua kem que cho tôi, mặt đỏ bừng, nói rằng thích tôi.
Biết tôi vì anh từ chối điều động về thành phố, anh ôm tôi nói sẽ đối xử tốt với tôi cả đời.
Dường như bắt đầu từ tháng trước, anh ta đã dần trở nên im lặng trước mặt tôi.
Anh ta bắt đầu viện cớ bận, bắt đầu ít nói.
Nhất Phiến Băng Tâm
Từng ký ức chúng tôi bên nhau lướt qua như đoạn phim tua nhanh.
Và cuối cùng dừng lại ở khoảnh khắc anh ta che chở cho Tô Tiểu Vũ, quay sang nói với tôi câu: “Em cũng đừng mong có danh tiếng tốt đẹp gì.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cuoc-chien-giu-nha/4.html.]
Tôi khép mắt lại.
Khi mở ra lần nữa, trong mắt đã chẳng còn chút lệ nào.
Có những người, có những chuyện, đến lúc phải dứt thì phải dứt cho thật sạch.
07
Sáng sớm hôm sau, tôi mang theo đồ đi đến văn phòng xưởng.
Vừa đến cửa tòa nhà, liền đụng mặt Lý Hữu Lâm và Tô Tiểu Vũ.
Tô Tiểu Vũ đang mặc chiếc áo khoác đồng phục màu xanh đậm của Lý Hữu Lâm.
Tay áo dài lòe xòe, lắc lư theo từng bước đi.
Cô ta còn nắm lấy vạt áo anh ta, ghé sát tai thì thầm điều gì đó.
Thấy tôi đến, Tô Tiểu Vũ lập tức đứng thẳng người, trong mắt vụt qua một tia hoảng loạn.
Rồi chẳng mấy chốc, viền mắt lại đỏ ửng.
Dáng vẻ yếu ớt như bị kinh sợ kia, nhìn thế nào cũng giống như tôi đang bắt nạt cô ta.
Lý Hữu Lâm bước lên một bước, che chắn cho cô ta đứng phía sau.
Sắc mặt anh ta không biểu cảm, nhưng giọng nói mang theo chút bực bội:
“Quý Tái Nam, đây là trong xưởng, em đừng gây chuyện.”
Tôi không thèm để tâm đến anh ta, cứ thế đi thẳng vào trong.
Anh ta vươn tay định kéo tôi lại:
“Em định làm gì vậy? Gặp anh mà đến một câu chào cũng không muốn nói sao?”
“Có chuyện thì cứ mở mồm mà nói, anh đừng động tay động chân.”
Tô Tiểu Vũ bỗng lên tiếng, giọng mềm nhẹ, mang theo tiếng nức nở:
“Chị Nam Nam, hai người đừng vì em mà cãi nhau.”
“Hay là... hay là căn nhà này em không cần nữa, em sẽ ly hôn với sư phụ...”
Tôi quay đầu lại nhìn cô ta:
“Không cần.”
“Nhà đó vốn dĩ không phải của cô, không đến lượt cô nói có cần hay không.”
Sắc mặt Lý Hữu Lâm sầm lại.
“Quý Tái Nam, em đừng có được voi đòi tiên.”
“Anh biết em vẫn còn giận anh, nhưng mấy lời nói lúc nóng giận đâu đáng tin. Đợi chuyện này qua đi, anh sẽ bù đắp cho em đàng hoàng.”
Anh ta nói như lẽ tất nhiên.
Như thể chuyện tôi làm ầm lên chỉ là một cô gái nhỏ giận dỗi.
Vài hôm nữa rồi cũng sẽ nguôi.
Tôi bật cười:
“Anh còn nói được câu đó à?”
“Anh định bù đắp thế nào? Bằng tờ giấy đăng ký kết hôn anh ký với cô ta? Hay chiếc xe đạp anh mua cho em trai cô ta?”
Anh ta nghẹn lời một lúc, rồi lại chuyển sang vẻ mặt tự cho là hiểu rõ tôi:
“Anh biết em giỏi đấu võ mồm, thôi, anh không chấp với em.”
“Đợi anh ly hôn với cô ấy, anh sẽ cưới em đàng hoàng, để cả xưởng đều biết, em mới là người anh Lý Hữu Lâm này muốn sống cùng cả đời.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, từng chữ rõ ràng:
“Anh thật sự nghĩ tôi sẽ đi nhặt lại cơm thừa của Tô Tiểu Vũ à?”
--------------------------------------------------