Lý Hữu Lâm ngẩn người.
Như thể không ngờ tôi sẽ nói vậy, sau đó lộ ra nụ cười coi thường:
“Quý Tái Nam, chúng ta quen nhau năm năm, em là người thế nào anh còn không rõ? Miệng thì cứng nhưng lòng thì mềm.”
“Đợi em hết giận rồi, tự nhiên sẽ hiểu ai mới là người vì em.”
Anh ta ngừng một chút, giọng nói như đang ban ơn:
“Em yên tâm, cho dù căn nhà đó đã giao cho Tô Tiểu Vũ, trong nhà đó vẫn có một phòng thuộc về em. Anh sẽ không để em phải không có chỗ ở.”
Tôi không buồn phí lời với anh ta thêm nữa, quay người đi thẳng vào tòa nhà văn phòng.
Từ phía sau vang lên giọng nói của Tô Tiểu Vũ, cố tình hạ thấp tông, dịu dàng một cách giả tạo:
“Sư phụ, anh đừng giận chị Nam Nam nhé.”
“Chị ấy chỉ nhất thời nghĩ không thông thôi, qua một thời gian là ổn cả. Anh đối xử với chị ấy tốt như vậy, trong lòng chị ấy tự biết mà.”
Giọng của Lý Hữu Lâm cũng dịu xuống:
“Không sao, cô ấy tính tình nóng nảy, anh quen rồi.”
“Lần này phải trị cái tính đó một chút, không thể cứ có chuyện to nhỏ gì là cũng làm ầm ĩ lên.”
Tôi siết chặt phong bì trong tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.
Anh ta thật sự nghĩ tôi vẫn là Quý Tái Nam sẽ mềm lòng chỉ vì một câu nói dịu dàng của anh ta?
Anh ta thật sự nghĩ rằng năm năm tình cảm này đủ để tôi nuốt trôi cơn giận này sao?
Tôi đẩy mạnh cửa phòng giám đốc xưởng.
“Giám đốc, tôi muốn tố cáo Lý Hữu Lâm và Tô Tiểu Vũ, họ đã cấu kết với nhau để gian lận chỉ tiêu mua nhà.”
08
Lông mày giám đốc xưởng lập tức nhíu lại thành một khối.
Sắc mặt ông ngày càng nặng nề:
“Hôm qua Lý Hữu Lâm xin nghỉ phép, chẳng phải là để đi đăng ký sao?”
Tôi lắc đầu:
“Anh ta đi đăng ký kết hôn thật, nhưng không phải với tôi, mà là với Tô Tiểu Vũ.”
Giám đốc đập mạnh một cái lên bàn, khiến cái ly tráng men rung lên kêu loảng xoảng:
“Hắn ta lá gan cũng lớn thật!”
“Xưởng đã ba lần năm lượt nhấn mạnh, chỉ tiêu phân nhà nhất định phải dành cho thân nhân chính thức, bọn họ lại dám giở trò kết hôn giả?”
Kết hôn giả?
Tội danh này, còn chưa đủ nghiêm trọng.
Tôi bình tĩnh mở miệng:
“Chỉ tiêu phân nhà của Lý Hữu Lâm ban đầu không đủ để lấy căn hai phòng. Là vì xưởng cân nhắc chuyện tôi với anh ta chuẩn bị kết hôn, nên mới cấp cho một căn hộ 70 mét vuông.”
“Đúng vậy, chỉ tiêu đó là tôi đích thân phê duyệt.”
Giám đốc thở dài một tiếng.
Ông còn nhớ rõ chuyện này, thế thì dễ xử lý rồi.
Tôi tiếp tục nói:
“Một mặt, chỉ tiêu nhà của Lý Hữu Lâm có một nửa là nhờ vào tôi.”
“Mặt khác, nếu hai người họ là kết hôn giả, vậy thì rõ ràng đã phá vỡ tính công bằng của việc phân nhà.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cuoc-chien-giu-nha/5.html.]
“Cho dù họ là kết hôn thật, thì việc Lý Hữu Lâm vừa yêu đương với tôi với mục đích kết hôn, lại vừa cưới Tô Tiểu Vũ — đó là quan hệ nam nữ bừa bãi.”
Đúng lúc đó, cửa phòng bỗng mở ra.
Lý Hữu Lâm và Tô Tiểu Vũ đứng ngoài cửa.
Mặt Tô Tiểu Vũ trắng bệch như giấy, được Lý Hữu Lâm đỡ vào một cách yếu ớt.
Lý Hữu Lâm vội vàng lên tiếng:
“Giám đốc, đây chỉ là hiểu lầm thôi!”
“Quý Tái Nam chỉ giận dỗi một chút, mấy ngày nay hơi bướng thôi!”
Tô Tiểu Vũ rơi nước mắt lả chả, giọng run rẩy:
“Chị Nam Nam chỉ giận sư phụ thôi, vì nóng giận nên mới làm vậy.”
Cô ta ngẩng đầu, đôi mắt ngấn lệ nhìn Lý Hữu Lâm:
“Sư phụ, anh đừng trách chị Nam Nam, chị ấy chỉ vì quá quan tâm anh thôi. Đợi chị ấy nguôi giận, chắc chắn sẽ tha thứ cho chúng ta.”
Lý Hữu Lâm lập tức quay sang giám đốc:
“Quý Tái Nam chỉ đang dỗi thôi, cô ấy không thể rời xa tôi được đâu. Về chuyện chỉ tiêu, thật ra chúng tôi đã bàn bạc với nhau rồi, cô ấy đồng ý cả đấy.”
Tôi nhìn anh ta, bỗng bật cười.
Trong ánh mắt đầy nghi hoặc của Lý Hữu Lâm, tôi rút từ túi áo ra một tờ giấy, đặt lên bàn:
“Đây là bản sao tôi vừa lấy từ phòng lưu trữ.”
“Báo cáo cải tiến kỹ thuật mà anh nộp mấy ngày trước có một lỗi sai nghiêm trọng. Còn đây là bản đã chỉnh sửa lại.”
Sắc mặt Lý Hữu Lâm lập tức tái nhợt.
Anh ta chính là nhờ vào bản báo cáo đó mà áp được tôi một bậc.
Bây giờ báo cáo đã bị tôi chỉnh sửa, thì cái tên ghi trên đó đương nhiên cũng phải đổi lại là của tôi.
“Quý Tái Nam, em... em lại đề phòng anh như vậy sao?”
Giọng Lý Hữu Lâm run rẩy, trong mắt đầy vẻ không thể tin nổi, như thể lần đầu tiên nhận ra con người thật của tôi.
Tôi liếc anh ta một cái, hờ hững đáp:
“Thì chẳng phải tôi đề phòng đúng người rồi sao?”
Tô Tiểu Vũ đột nhiên lên tiếng, giọng run run:
“Chị Quý Tái Nam, chị đến mức đó sao? Chỉ vì không dung nổi em, mà ngay cả tương lai của sư phụ chị cũng muốn hủy hoại?”
“Tôi không dung nổi cô?”
Tôi lạnh lùng nhìn chằm chằm vào cô ta:
“Tôi đâu có thói quen giành giật đồ của người khác.”
Nhất Phiến Băng Tâm
“Chỉ tiêu nhà vốn có phần của tôi, báo cáo cũng là tôi viết.”
“Lúc cô suốt ngày nghĩ cách giành đàn ông, giành áo quần, giành nhà cửa, sao lại không tự hỏi xem bản thân có dung nổi tôi không?”
Tô Tiểu Vũ bỗng lao đến định đánh tôi:
“Tôi và sư phụ là thật lòng yêu nhau! Chúng tôi không phải kết hôn giả!”
Tôi nhướng mày, khẽ cười:
“Thật lòng yêu nhau à? Vậy thì tiếc thật.”
“Vì đồng nghiệp trong xưởng đã có người lên đơn tố cáo cô và Lý Hữu Lâm có quan hệ nam nữ không trong sáng rồi.”
“Nếu là thật lòng yêu nhau, vậy thì hẳn cũng sẵn sàng cùng nhau vào trại giam nhỉ?”
--------------------------------------------------