Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cuộc Hôn Nhân Dài Lâu

Chương 152

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nhà họ Doãn. Mới sáng sớm đã lại thấy con

trai trên báo giải trí, Trần Oanh vội vàng sai người giúp việc gom hết

lại, nếu để ông cụ nhìn thấy, chắc chắn sẽ lại loạn cả nhà cả cửa lên.

Hi Hi ngồi trên ghế, ngoan ngoãn ôm bát cơm, cầm thìa ăn ngon lành.

Thấy phía sau có tiếng động,

Trần Oanh quay đầu lại, vừa nhìn thấy Doãn Chính Đạc đang tiến lại liền

nhíu mày, “A Đạc!”

Tối qua không được ngủ ngon,

anh vẫn hơi buồn ngủ, vừa đi vừa ngáp. Anh ngồi xuống, thấy ánh mắt Trần Oanh nhìn mình có vẻ chẳng phải vì chuyện gì tốt lành, nhưng anh còn

chưa hỏi thì bà đã quát, “Con đúng là bậy bạ thật đấy! Còn chưa xong

xuôi thủ tục với Lê Diệp mà đã ra ngoài lêu lổng với đứa con gái khác!”

Doãn Chính Đạc ăn một thìa

cháo, quay sang nhìn cậu con trai đang ăn cơm ngon lành, lại ngẩng đầu

nhìn Trần Oanh, “Con lêu lổng?”

“Đừng có chống chế!” Trần Oanh

trách tiếp, “Con biết rõ Diệp Cẩm Lan là ngôi sao, nhất cử nhất động đều có người theo dõi chụp ảnh, đi ra ngoài với nó mà không để ý, con bị

dính dáng bao nhiêu lần rồi!”

Không ngờ lại có người chụp lén, Doãn Chính Đạc bực bội, “Là buổi tụ tập bạn bè thôi, cô ấy đến với người khác.”

“Thế sao trên báo lại chỉ nhắc đến con cả nó?” Trần Oanh cáu, “Là tại vì Diệp Cẩm Lan nên con mới ly hôn phải không?”

“Đâu có đâu.” Doãn Chính Đạc

thấy Hi Hi nhìn mình chằm chằm thì xoa đầu nó, “Tối qua con chỉ đến một

lúc, con không biết cô ấy cũng đến.”

“Con đừng có dọa mẹ nhé…” Trần

Oanh nhìn anh, “Con cũng không còn nhỏ nữa, sao xử lý chuyện tình cảm

lại hỏng bét như thế chứ, mang tiếng làm bố trẻ con rồi đấy.”

Doãn Chính Đạc chống tay lên trán… Trần Oanh nói đúng, chuyện tình cảm của anh, quả thật là hỏng bét.

“Bố!”

Anh còn đang bần thần, thì bỗng nhiên bên tai vang lên tiếng gọi lanh lảnh. Anh nhìn thằng bé con ngồi

bên cạnh với vẻ kích động. Thằng bé giơ thìa lên, miệng còn đầy cơm lại

gọi tiếng nữa, “Bố!”

Hi Hi đã bập bẹ nói từ lâu, nhưng số lần Doãn Chính Đạc nghe thấy cực ít, mà số lần nó gọi bố còn càng ít hơn.

Hôm nay Hi Hi có vẻ rất vui, thằng bé khuơ khuơ cái thìa nhỏ, không ngừng gọi anh, “Bố, ơ, mẹ!”

Hi Hi không biểu đạt rõ ràng

lắm, nhưng ý tứ là gì thì người lớn đều có thể hiểu… Thằng bé muốn có

bố, cũng muốn có cả mẹ.

Trần Oanh thở dài. Giờ bà đã

làm bà nội, trong lòng càng thêm thương thằng bé, thấy nó còn nhỏ mà đã

gặp phải cảnh gia đình ly tán, nghĩ thế nào cũng thấy đó là sự tổn

thương rất lớn với nó. Xoa đầu Hi Hi, Trần Oanh lại nhìn Doãn Chính Đạc, “Con đấy, đừng có ly hôn vội, không phải vì ai khác. Con nhìn thằng bé

mà xem.”

Doãn Chính Đạc không đáp lại.

Hi Hi vừa cất tiếng gọi, trong lòng anh đã vô cùng kích động. Có một đứa nhỏ như thế này, không biết là chuyện tốt hay chuyện xấu… Anh dần trở

nên cảm tính, nghe thấy Hi Hi gọi mình, anh vô cùng mừng rỡ, nhưng cũng

vì có thằng bé, nên khi ra quyết định lại cực kỳ chần chừ.

Thằng bé nhoài về phía anh đòi

bế, rốt cuộc anh cũng không thể chống cự được, bèn giơ tay ra ôm lấy con trai. Mọi chuyện cứ bỏ lại phía sau đi.

***

Lê Diệp nhanh chóng nhận được thông báo đi làm. Hôm sau, cô dậy thật sớm, chuẩn bị ổn thỏa rồi ra khỏi nhà.

Đến phòng thu âm, đạo diễn dẫn cả tổ đi họp một lát, sau đó bắt đầu công việc.

Loại việc tràn đầy những cảm

giác phong phú như này thật thú vị, hơn nữa lại là công việc mình thích

làm nên cô cũng không cảm thấy bối rối hay xa lạ gì, tất cả cứ làm từng

bước một theo kế hoạch đã định.

Sau khi kết thúc ngày làm việc đầu tiên, Lê Diệp đến công ty bất động sản để thuê một căn hộ tốt.

Nếu vẫn ở nhà Doãn Chính Đạc

cho, cô mãi mãi không thể nào đứng thẳng lưng mà nói chuyện với anh

được. Không tính đến sau này, mà ngay chính hiện tại, cô cũng không cách nào an tâm coi đó là nhà của mình.

Căn hộ đã được người thuê cũ ở

khá lâu, do công ty điều động chuyển công tác nên người đó mới phải trả

nhà, bên trong đồ đạc khá tươm tất, hẳn là người đó đã biến nơi này

thành ngôi nhà thực sự của mình rồi.

Lê Diệp chỉ cần sửa sang lại

một chút là có thể dọn vào ở, khá tiện. Hành lý của cô cũng không nhiều, quay về Hạm Bích Các thu dọn qua loa, rồi nhằm lúc rảnh cô sẽ dọn đi.

Không lập tức chuyển chỗ, một

mặt là vì nhà mới thuê chưa sửa sang xong, mặt khác, cô cũng không muốn

Doãn Chính Đạc biết nhanh như vậy. Cô phải đón được Hi Hi về rồi mới báo cho anh biết chuyện mình dọn ra ngoài. Có lẽ cô hơi nhỏ mọn, nhưng Doãn Chính Đạc đã cực kỳ tức giận khi biết cô ra ngoài tìm việc, hoài nghi

cô không có đủ thời gian để chăm sóc Hi Hi, thế nên mới nói phải suy

nghĩ lại việc cùng nuôi thằng bé. Nếu cô tự động ra ngoài ở, khó dám

chắc sẽ không khiến anh càng thêm bất mãn. Đàn ông như anh, trời sinh đã có tính chiếm hữu, chưa bao giờ biết nghe theo ý kiến người khác, vì có thói quen ra lệnh, nên cũng quen với gương mặt bảo gì nghe nấy.

Không thể gióng trống khua

chiêng dọn đi, cô đành dọn chút một, mỗi ngày đi làm mang theo một túi

đồ nhỏ. Cũng may mà đồ đạc của cô đơn giản, không tốn nhiều công sức

lắm.

Thím Kim cũng sinh nghi không

hiểu cô ra ngoài làm gì mà cứ đi sớm về muộn, nhưng vì ngày nào cô cũng

về nhà, bình thường lại hiền hòa với họ, nên đám người làm không nói gì

với Doãn Chính Đạc. Đâm sau lưng người khác, chung quy vẫn là xấu.

Mấy ngày trôi qua, việc Lê Diệp cần làm cũng đã hòm hòm. Nhà trọ đã dọn dẹp xong, công việc đã quen,

tình hình bây giờ khiến cô rất có cảm giác an toàn. Cô cho mình đường

lui, chẳng phải sợ phát sinh biến cố gì.

Ngày hẹn đón Hi Hi, vừa đúng

giờ tan tầm thứ Sáu, Lê Diệp gọi điện thoại cho Doãn Chính Đạc. Anh

không ở nhà, nghe cô nói đến đón thằng bé, giọng điệu anh có vẻ không

vui.

Lê Diệp hơi lo anh thay đổi quyết định, dù sao anh cũng không phải là người cực đáng tin.

“Đợi tôi xong việc, tôi sẽ đưa Hi Hi sang.” Anh nói.

“Anh cứ làm việc của anh đi, em tự đi đón con được rồi.”

Doãn Chính Đạc lại làm như không nghe thấy cô nói, “Em đừng đến, tôi bảo tài xế đưa Hi Hi qua.”

Lê Diệp cũng chẳng yên tâm

được. Hi Hi còn nhỏ, đi một mình với tài xế, chắc chắn không chịu ngồi

yên. Tài xế phải lái xe, lấy đâu ra thời gian trông chừng thằng bé. Nghĩ thế nào cũng thấy không an toàn.

Cô cương quyết, “Em đến đón con.”

Doãn Chính Đạc có chút bực

mình, “Lúc trước còn nói phải điều chỉnh tâm trạng nên không đón Hi Hi,

giờ điều chỉnh xong rồi? Hay là em vội vã đưa Hi Hi đi đâu?”

Lê Diệp biết tính tình anh cổ

quái, hay cáu giận vô lý, cô đành nói, “Em chỉ muốn nhanh nhanh gặp nó

thôi… Nếu em không tiện đến nhà bên đấy thì phiền anh gọi tài xế đưa Hi

Hi sang vậy, em đứng ngoài chờ.”

Anh cúp điện thoại luôn, Lê

Diệp gọi lại nhưng anh không chịu bắt máy. Cô thầm than thở trong lòng,

nên sớm đoán ra được, đón thằng bé từ chỗ anh không phải chuyện dễ dàng. Cô nhìn đồng hồ, vội vàng thu dọn đồ đạc để về, rồi bỗng nhiên điện

thoại đổ chuông.

Cô tưởng là Doãn Chính Đạc gọi lại, cầm điện thoại lên mới biết là Tôn Bách Niên.

Tìm được công việc tốt như vậy

vẫn là phải nhờ vào anh, cô nói sơ qua tình hình hiện tại, rồi người ở

đầu bên kia thản nhiên cười, “Không tồi… Giờ chắc cô tan ca rồi chứ? Tôi ở ngay gần đấy, tối nay ăn cơm cùng nhau nhé?”

Lê Diệp nghĩ thầm phải mời anh ăn cơm mới được, bao lâu nay, anh giúp đỡ cô rất nhiều.

Đúng đến giờ tan ca, cô đi

xuống dưới, lại phát hiện ra trời đang lất phất mưa phùn. Cô không mang

ô, đứng dưới mưa nhìn quanh, chợt nghe thấy một tiếng còi, rồi cửa sổ

của chiếc xe vừa tới hạ xuống, người ở trong gọi cô, “Mau lên xe đi.”

Lê Diệp nhìn rõ là Tôn Bách

Niên mới vội vàng lên xe. Anh rút mấy tờ khăn giấy trong hộc xe ra đưa

cho cô, “Lau đi… Muốn ăn gì nào?”

Lê Diệp nhìn anh, “Anh Tôn, trước khi ăn cơm, tôi muốn đến một chỗ này đã…”

Tôn Bách Niên chỉnh nhiệt độ trong xe tăng lên một chút, “Đi đâu?”

“Hôm nay, tôi được đón Hi Hi.” Lê Diệp nhìn anh.

Tôn Bách Niên biết Hi Hi đang ở đâu, nên đánh tay lái đi luôn.

Trên đường đi, Lê Diệp gọi lại

cho Doãn Chính Đạc lần nữa, anh vẫn không bắt máy. Không biết là đang

bận, hay là cố tình không nhận điện thoại của cô.

Hôm nay là thứ Sáu, lâu lắm mới có ngày nghỉ, nếu hôm nay không đến đón Hi Hi, cô sẽ bị ít đi một tối ở cạnh thằng bé. Đó là sự lãng phí mà cô không thể chịu được.

Xe đi thẳng một mạch đến gần

nhà họ Doãn. Lê Diệp còn nhớ Doãn Chính Đạc từng cảnh cáo cô, không được gặp Tôn Bách Niên nữa. Anh đưa ra lời cảnh cáo đó xuất phát từ phương

diện nào, Lê Diệp không rõ. Bản thân anh độc đoán, lúc tâm tình không

tốt thì không đếm xỉa gì đến lý lẽ, cứ thế cáu giận. Nhưng bất kể vì lí

do gì, Lê Diệp cũng không muốn để Doãn Chính Đạc nhìn thấy rồi lại gây

chuyện. Cô xuống xe, định đi bộ vào nhà họ Doãn.

Tôn Bách Niên hiểu ý định của

cô. Cô và Doãn Chính Đạc chuẩn bị ly hôn, mà trong xã hội hiện đại,

chuyện tình cảm quá tự do, ràng buộc đã cưới hay chưa cưới dần dần biến

mất, để người khác nhìn thấy, họ sẽ không cho rằng hai người qua lại

bình thường, thêm mắm dặm muối liên tưởng thì phiền toái ắt sẽ đến.

Ngồi yên trong xe, Tôn Bách

Niên lấy chiếc ô từ ghế sau đưa cho cô, “Cầm lấy, cẩn thận ướt… Nếu khó

đưa thằng bé đi quá thì gọi cho tôi.”

Lê Diệp gật đầu, mở ô ra, từ từ đi về phía cánh cổng lớn của nhà họ Doãn.

20) { content.eq(midLength).after('Loading...]]>

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cuộc Hôn Nhân Dài Lâu
Chương 152

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 152
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...