Sau bao nhiêu năm, tôi vẫn nhớ như in bộ quần áo bố mặc hôm đưa tôi đi thi đại học. Đó là một chiếc áo thun kẻ sọc. Giờ đây trên bộ xương trắng vẫn còn vương lại những mảnh vải rách, lờ mờ có thể nhận ra hoa văn tương tự.
Tội phạm truy nã đã c.h.ế.t, không còn bị truy cứu trách nhiệm hình sự nữa. Vụ án diệt môn khép lại tại đây, bóng ma về cái c.h.ế.t của người cha sát nhân theo tôi suốt bao năm cuối cùng cũng được xóa bỏ.
Mọi chuyện đã qua rồi thì không cần nhắc lại nữa, nên tôi vẫn chưa từng kể cho vợ tôi là Đan Tĩnh nghe.
Ba
Kể đến đây, tôi hỏi Đan Tĩnh: "Em cảm thấy câu chuyện này thế nào?"
Đan Tĩnh khó giấu vẻ kinh ngạc, chỉ hỏi: "Câu chuyện này có thật sao?"
"Thật hay giả không quan trọng."
Đan Tĩnh lại rất cố chấp: "Em không hiểu sâu về quá khứ của anh. Em chỉ biết anh sống trong gia đình đơn thân theo mẹ, bố mất tích từ sớm. Sau này mẹ cũng qua đời. Em biết những quá khứ này là nỗi đau thầm kín trong lòng anh, nên em chưa bao giờ chủ động tìm hiểu.
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
"Nhưng hôm nay, anh chủ động kể cho em nghe một câu chuyện như thế này: Nhân vật chính cũng tên là Hạ Mục, cũng có bố mất tích từ sớm, mẹ sau này qua đời; học đại học chuyên ngành Công nghệ sinh học, sau này viết tiểu thuyết, nuôi bò sát. Đến năm 2009 kết hôn với Đan Tĩnh - cũng chính là em... Nên đây thực sự là câu chuyện về chính anh đúng không?"
"Đây là để tạo cảm giác nhập vai hơn, tăng trải nghiệm cho người nghe thôi." Tôi giải thích: "Đừng để ý thật giả. Quay lại bản thân câu chuyện đi, nói cảm nghĩ của em xem nào."
Đan Tĩnh ngờ vực nhìn tôi, cuối cùng vẫn chọn tin tưởng.
Cô ấy ngẫm nghĩ rồi nói: "Anh bảo anh sợ dê rồi kể câu chuyện này. Nhưng hình như câu chuyện này chẳng liên quan gì đến dê cả.
"Còn một chi tiết nữa. Trong truyện người bố mất tích, hai mẹ con tìm một tháng trời mà không báo án. Cuối cùng người báo án lại là hàng xóm, cảm giác điều này hơi kỳ lạ. Bốn năm ngày thì còn nghe được; Tận một tháng trời thì vô tâm quá nhỉ? Có vẻ như họ không thực sự lo lắng cho người bố?
"Nội dung thì cũng khá khúc chiết, nhưng tình tiết câu chuyện cũng quá đơn giản. Chỉ là bố từng là kẻ g.i.ế.c người, rồi mất tích, cuối cùng tìm thấy xác, phá án."
"Em nói không sai." Tôi dừng một chút rồi nói: "Câu chuyện vẫn chưa kết thúc. Vừa rồi chỉ là phần nổi, tiếp theo mới là phần chìm."
"Bố thực ra vẫn chưa c.h.ế.t."
Bốn
- Phần chìm -
1.
Tôi từ nhỏ đã thích trinh thám hình sự, từng mơ ước thi vào trường cảnh sát, làm một cảnh sát hình sự.
Năm 1997, khi tôi 17 tuổi, tham gia kỳ thi đại học. Khoảnh khắc đặt bút xuống là lúc tôi đến gần ước mơ nhất.
Nhưng biến cố ập đến bất ngờ.
Người thân trực hệ phạm trọng tội, tôi không thể làm cảnh sát được. Nên bố nói với tôi: "Con trai, bố bắt buộc phải c.h.ế.t."
2.
Thực ra tôi đã tìm thấy bố ngay ngày hôm sau khi kết thúc kỳ thi Đại học.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/de-the-toi/chuong-3.html.]
Nhà tôi ở vùng núi, bao quanh là những dãy núi trùng điệp. Từ nhỏ bố đã dẫn tôi leo núi, nghiên cứu thực vật trên núi, bắt thằn lằn và ếch cho tôi chơi. Nên sở thích nuôi bò sát của tôi là có nguồn gốc cả.
Chúng tôi còn đặc biệt mở một con đường lên núi chỉ thuộc về hai bố con, vừa mạo hiểm kích thích, lại vừa thú vị.
Tôi lo lắng tìm bố hai ngày mà không có manh mối gì. Dường như có linh cảm nào đó, tôi chợt nghĩ đến con đường núi đó.
Tôi vội vã men theo đường lên núi, quả nhiên tìm thấy bố bên vách núi.
Sau khi đưa tôi vào trường thi, ông đã một mình đến đây, ngồi thẫn thờ ở đó không ăn không uống suốt một ngày. Ông muốn tìm cái c.h.ế.t, nhưng cũng sợ hãi cái c.h.ế.t.
Tôi không hiểu, khóc hỏi ông: "Tại sao vậy bố?"
Bố cũng khóc. Ông kể cho tôi nghe một bí mật chôn sâu dưới đáy lòng suốt bao nhiêu năm nay.
3.
Sau khi tôi chào đời không lâu, bố đã đi làm xa, Tết Nguyên Đán mới về.
Năm 1985, trên đường về quê, xe khách bị hỏng, buộc ông phải đi bộ một đoạn. Đêm đến, ông xin ngủ nhờ ở một nhà dân.
Vì trong người mang theo không ít tiền, nên buổi tối đi ngủ ông cảnh giác vô cùng. Đến nửa đêm, quả nhiên nghe thấy có người mò vào phòng mình. Đó chính là ông chủ nhà.
Bố giận dữ, giằng co với người đó. Gã chủ nhà rút thẳng d.a.o ra, quyết tâm cướp tiền của người qua đường.
Bố hoảng loạn, càng hoảng thì ra tay càng độc, ngược lại ông đoạt được d.a.o g.i.ế.c c.h.ế.t gã chủ nhà.
C.h.ế.t người rồi, bố càng căng thẳng hơn, sợ bị người khác tố giác. Máu nóng dồn lên não, thế là đầu óc ông mụ mị, mắt đỏ ngầu.
Đợi đến khi ông thở hổn hển định thần lại, cả nhà năm người này đều đã bị ông g.i.ế.c sạch, phụ nữ trẻ con đều không tha.
Bố biết mình phạm trọng tội, bỏ trốn ngay trong đêm. Nơi xảy ra vụ án là ở tỉnh bên, cách nhà một quãng khá xa. Ông băng qua hai ngọn núi, tâm trạng dần bình ổn lại. Ra đến đường lớn, bắt được một chiếc xe, lúc này mới về đến nhà.
Sau đó, bố tôi không đi làm xa nữa, cứ ở nhà làm ruộng.
4.
Mẹ tính tình hiền lành, không bao giờ dò hỏi chuyện đàn ông làm ăn bên ngoài, luôn tin tưởng chồng mình.
Từ đáng sợ như "g.i.ế.c người", quá xa vời với chúng tôi. Chúng tôi chưa từng nghĩ nó ở ngay bên cạnh, cũng chưa từng nhận ra bất kỳ dấu hiệu nào.
Trong mắt chúng tôi, bố là một người đàn ông tốt thực thụ, coi trọng tình thân, yêu vợ thương con, toàn tâm toàn ý chăm lo cho gia đình.
Nhưng gánh nặng tâm lý của bố lại ngày càng nặng nề.
Tôi thông minh từ nhỏ, thành tích xuất sắc, bố luôn tự hào về tôi. Khi tôi lớn lên từng ngày, bố càng lo lắng mình sẽ trở thành gánh nặng của tôi.
Bởi vì tôi có chí lớn muốn làm cảnh sát, còn ông lại có nỗi khổ tâm từng g.i.ế.c người.
Thời gian thấm thoắt trôi qua. Đến năm 1997, thành phố lân cận xảy ra vụ án g.i.ế.c người hàng loạt, gây ảnh hưởng xấu trong xã hội. Cảnh sát địa phương tiến hành rà soát quy mô lớn, thu thập và sàng lọc dấu vân tay của hàng chục nghìn nam giới địa phương.
--------------------------------------------------