2.
Anh tôi bị tật ở mắt, là khuyết tật mống mắt bẩm sinh khiến đồng t.ử của anh ấy không phải hình tròn, mà là đồng t.ử ngang giống như dê, khiến tôi sợ hãi tột độ.
Từ nhỏ tôi đã khỏe mạnh, tướng mạo đàng hoàng, đầu óc lanh lợi. Bố mẹ gần như dành hết tình yêu thương cho tôi.
Trái ngược với tôi, ông anh đó tướng mạo quỷ dị, tính tình lầm lì ít nói, đầu óc lại ngốc nghếch. Ban đầu bố mẹ cũng tốt với anh ấy. Lâu dần, mẹ bắt đầu sợ anh ấy.
Anh ấy dùng đôi mắt đó, lẳng lặng nhìn người khác chằm chằm, hỏi cũng không trả lời, chỉ lẳng lặng nhìn khiến không ai chịu nổi.
Người trong thôn tránh anh ấy như tránh tà, thậm chí kiêng kỵ nhắc đến anh ấy. Trong thôn có một ông cụ theo đạo Thiên Chúa. Ông ấy nói ở phương Tây, dê là vật không may mắn, là hiện thân của ác quỷ, sẽ dụ dỗ con người làm việc xấu. Anh tôi chính là ác quỷ.
Cả thôn đều tẩy chay anh tôi, bố mẹ cũng bị ảnh hưởng. Sau này bố nói với tôi, trong tiềm thức ông từng tự bào chữa cho mình, cho rằng năm 1985 ông g.i.ế.c người chính là do đứa con không may mắn này dụ dỗ.
Lời ông cụ theo đạo nói dường như trở thành cọng rơm cứu mạng để bố gửi gắm tinh thần, từ đó không nhìn anh trai với sắc mặt tốt.
Anh trai biết mình không được mọi người chào đón nên bỏ học sớm, rời nhà đi làm thuê. Rất nhanh, người trong thôn đều quên mất từng có một người như vậy. Hay nói đúng hơn, đối những thứ không tốt đẹp, mọi người vốn chẳng muốn nhớ đến.
Anh trai một đi không trở lại, không còn tin tức gì. Cảnh sát đến thăm hỏi, cũng không biết sự tồn tại của anh tôi.
Mãi đến năm 2001 sau khi mẹ qua đời, anh ấy mới về một lần.
3.
Mấy ngày diễn ra tang lễ của mẹ, người đến viếng rất đông. Cảnh sát Lư cũng đến chia buồn.
Vì vậy bố chỉ có thể ở dưới hầm. Ngày nào tôi cũng lén lút đem cơm xuống cho ông.
Sau khi tang lễ kết thúc, để cho chắc chắn, bố vẫn phải ở dưới hầm thêm vài ngày.
Hôm đó, tôi vẫn xuống hầm đưa cơm.
Ánh sáng lờ mờ, không gian tĩnh lặng.
Bỗng nhiên, tôi lại cảm nhận được ánh nhìn trầm tĩnh và đáng sợ đó.
Quay đầu nhìn lại, anh tôi đang đứng ngay sau lưng, mặt không biểu cảm nhìn tôi chằm chằm.
Tôi sợ đến suýt ngất, bố cũng rất ngạc nhiên.
Chúng tôi hoàn toàn không ngờ rằng, anh trai lại quay về. Anh ấy đã đi rất nhiều năm rồi.
Đêm hôm đó, ba bố con chúng tôi ngồi quây quần bên bàn trong không khí gượng gạo và âm trầm.
"Lâu lắm không về, có chút nhớ mọi người." Anh trai đeo một cặp kính màu trà để che đi đôi mắt dị tật. "Không ngờ, lại không gặp được mẹ lần cuối."
"Nhưng mà…". Anh tháo kính ra, đôi đồng t.ử ngang đen láy nhìn tôi không chớp mắt: "Bố bị làm sao vậy?"
Tôi im lặng không nói.
"Tại sao bố phải trốn dưới hầm? Tại sao bảo anh đừng nói với người khác là anh đã gặp bố?"
Tôi lảng tránh ánh mắt của anh, chỉ nói: "...Tóm lại, làm thế là để bảo vệ bố."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/de-the-toi/chuong-7.html.]
"Nhưng mà," vẻ mặt anh trai vẫn hiền lành vô hại, nhưng lại chậm rãi thốt ra những từ ngữ đáng sợ: "G.i.ế.c người không phải đền mạng sao?"
Anh trai đã nghe được tin đồn. Chúng tôi đành phải kể hết đầu đuôi câu chuyện cho anh nghe và hy vọng anh giữ bí mật.
Nhưng anh dùng đôi mắt dê khó lường đó, cứ thế lặng lẽ nhìn chúng tôi, không nói gì cả.
Hôm sau, anh trai trao đổi phương thức liên lạc với tôi rồi rời đi. Tôi vốn định vài ngày nữa mới đưa bố đi, nhưng vì trong lòng bất an nên đã hành động sớm hơn.
Chuyện sau đó, chính là tôi đưa bố lên thành phố phẫu thuật thẩm mỹ, rồi chia tay. Từ đó thư từ qua lại, thỉnh thoảng đi leo núi.
Mãi đến năm 2007, anh tôi bỗng nhiên lại liên lạc với tôi.
4.
Năm 2007, anh trai đến nhà tôi, ở lại hai tuần.
Anh gặng hỏi bố đang ở đâu. Tôi bảo anh là bố đi rồi, tôi cũng nhiều năm không gặp ông ấy.
Mấy ngày đó, tôi xem thư của bố đều phải lén xem trong nhà vệ sinh công cộng, đi leo núi cũng từ chối cho anh đi theo. Tôi không ngừng ám chỉ anh, mau chóng rời khỏi nhà tôi.
Một mặt tôi không muốn để anh biết tung tích của bố, mặt khác cũng không muốn dây dưa với anh vì cảnh sát thỉnh thoảng sẽ tìm tôi. Tôi sợ anh nói sự thật cho cảnh sát. Nói cho cùng, tôi chính là không thể tin tưởng anh ấy.
Tất nhiên còn một lý do nữa, anh ấy có một đôi mắt khiến tôi sợ hãi, anh ấy khiến người ta không thể nắm bắt.
Hôm đó, trên đường leo núi, tôi lại cảm nhận được ánh nhìn đáng sợ của loài dê, bèn quay đầu lại nhìn.
Tôi nhìn thấy cảnh sát Lư, và phía sau cảnh sát Lư là anh trai tôi.
Anh ấy dùng đôi mắt dê lạnh lùng nhìn tôi chằm chằm.
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Cảnh sát Lư không phát hiện ra tung tích của bố tôi, nhưng anh trai tôi đã phát hiện ra.
Hai người họ kẻ trước người sau đi theo tôi. Anh tôi biết sự tồn tại của cảnh sát Lư. Anh ấy không tố giác nhưng lại giống như có thể tố giác bất cứ lúc nào.
Tối về nhà. Khi tôi đang cho thú cưng ăn trong phòng bò sát, anh ấy đi theo vào, lặp lại câu nói đó: "G.i.ế.c người không phải đền mạng sao?"
5.
Lúc đó tôi bỗng nghĩ, ý nghĩa sự tồn tại của anh trai là gì.
Tại sao anh ấy lại trông giống dê? Tại sao bỏ nhà đi nhiều năm lại xuất hiện? Tại sao luôn nói: "G.i.ế.c người không phải đền mạng sao?"
Dường như có số mệnh không thể trốn thoát nào đó, đang ẩn giấu trong đó.
Bố đã phẫu thuật thẩm mỹ, nhưng nhìn kỹ vẫn có thể nhận ra nét mặt ngày xưa; Vân tay ông bị ăn mòn, nhưng vân tay vẫn sẽ tái tạo lại; cho dù vân tay có thể mài mòn vĩnh viễn, thì ADN cũng là dấu vết vĩnh cửu.
Ngay từ năm 1997 khi bố mất tích, ADN của tôi đã nằm trong tay cảnh sát rồi.
Tôi luôn hiểu rằng, nếu không kết thúc vụ án, mãi mãi sẽ không thể vượt qua quá khứ.
Đột nhiên, tôi hiểu ra tất cả. Tôi hiểu ý nghĩa sự tồn tại của anh trai, cũng nghĩ ra cách giải quyết vấn đề triệt để một lần và mãi mãi.
--------------------------------------------------