Tôi lắp bắp nói: “Không, không có gì ạ.”
Chị ấy nhìn tôi vài giây, ngập ngừng hỏi: “Em có cần giúp đỡ không?”
Tôi lắc đầu, rồi tiếp tục đi lên.
“Em, em đi chậm thôi, cẩn thận kẻo ngã!”
Giọng chị ấy bay xa dần phía sau tôi.
11.
Tôi đứng trên cao nhìn xuống.
Đây là tầng ba mươi. Chỉ cần nhắm mắt lại, chúng ta đều sẽ ổn thôi, đúng không?
Tôi dò dẫm đi lên, chuẩn bị bước chân ra.
“Đừng nhảy!” Chị gái đó, đã đuổi kịp lên.
Tôi không định để ý đến chị ấy, chị ấy lại vội vàng kêu lên: “Tôi đã gọi điện cho bố mẹ em rồi! Họ sắp về ngay thôi! Em định nhảy xuống trước mặt họ sao? Họ yêu em nhiều như vậy, em có biết họ sẽ đau khổ đến mức nào không? Em nhẫn tâm sao?”
Tôi dừng lại. Chị ấy đã chạm vào điểm yếu của tôi. Nhưng tại sao? Rốt cuộc tại sao lại can thiệp vào chuyện của tôi? Tại sao không để tôi giải thoát?
Rõ ràng chúng ta sẽ nhanh chóng trở nên tốt đẹp hơn.
Tôi không kìm được, hét lớn vào mặt chị ấy: “Chị hiểu gì chứ! Cuộc đời tôi đã hoàn toàn tan nát rồi! Họ nói gì về tôi, chị không biết sao? Tôi biết! Tôi biết hết! Tôi không sạch sẽ, tôi rất bẩn thỉu, tôi là đứa trẻ hư, tôi cả đời không có hy vọng, là một phế nhân, chỉ biết mang lại đau khổ cho gia đình!”
“Không! Không phải vậy! Em đừng kích động, đứng lùi vào trong một chút, cẩn thận nhé, rồi nghe tôi nói. Chuyện của em tôi có nghe qua, nhưng tôi không hề nghĩ như vậy về em. Tôi thấy em là một cô bé đặc biệt lương thiện, đặc biệt tốt.”
Tôi ngây người nhìn chị ấy: “… Cái gì?”
“Tôi từng đến thăm em, còn nói chuyện với em nữa, em… có phải không nhớ không?”
Đầu đau quá. Không nhớ, tôi không nhớ.
“Lúc đó có lẽ em… hơi chìm đắm trong một thế giới khác, không có ấn tượng cũng là chuyện bình thường. Nếu em khó chịu thì đừng nghĩ nữa, cẩn thận chân, rồi đi lại gần tôi một chút, được không?”
Tôi muốn biết: "Tại sao lại nói em lương thiện? Chị không thấy em đáng đời, là tự mình chuốc lấy sao?”
Giọng chị ấy đột nhiên trở nên nặng nề: “Đó không phải lỗi của em! Cho dù em bị người khác làm tổn thương, bị dư luận cuốn đi, còn không thể phơi bày vết thương của mình, cách em vùng vẫy cũng chỉ là tự nhốt mình vào một khả năng khác. Ngay cả bây giờ, em cũng muốn tự kết liễu.”
Chị ấy từ từ nói, cũng từ từ tiến lại gần tôi.
“Em nhìn tôi xem, tôi trông cũng bình thường thôi đúng không? Nhưng em biết không, khi đi học tôi thích hotboy trường, cũng chẳng bận tâm vẻ ngoài của mình có xứng với cậu ấy không, cứ thế mà theo đuổi một cách rầm rộ. Kết quả là bị mọi người c.h.ử.i bới, chế giễu suốt bốn năm, nói tôi là cóc ghẻ gì gì đó.”
“Tôi rất khó xử, cũng không cam lòng. Tôi dùng mọi cách để trở nên xinh đẹp, muốn những người coi thường tôi phải bất ngờ. Nhưng tôi vẫn thất bại. Xương cốt vốn đã vậy rồi. Tôi không có tiền, cũng không dám phẫu thuật thẩm mỹ. Tôi đã từng đau khổ, hoang mang, tuyệt vọng. Mỗi khi nhắm mắt lại, đều là những gương mặt chế nhạo đó.”
“Tôi cũng như em, tôi cũng từng muốn c.h.ế.t quách đi cho rồi. Nhưng cuối cùng tôi vẫn chọn chấp nhận sự thật rằng mình chỉ là một người bình thường.”
Chị ấy rất nghiêm túc nhìn tôi, hỏi: “Em thấy, tôi có lỗi không?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/di-loai/chuong-10.html.]
Tôi c.ắ.n chặt môi dưới, dùng sức lắc đầu.
Chị ấy yên tâm mỉm cười: “Phải đó, tôi cũng không cho rằng mình có lỗi, vậy nên, em cũng không sai. Tôi biết chuyện xảy ra với tôi, so với chuyện em gặp phải, hình như cũng chẳng là gì. Chỉ là bị mắng vài câu thôi, chỉ là bị coi thường thôi. Chỉ là chuyện nhỏ thôi mà.”
Chị ấy tự giễu nhếch mép: “Nhưng cảm xúc của chúng ta là giống nhau. Tôi hiểu nỗi đau của em, tôi hiểu cảm nhận của em, giống như em lúc này nhất định hiểu tôi.”
“Không.” Tôi khó nhọc mở miệng.
“Không phải chuyện nhỏ. Nỗi đau của chúng ta, là giống nhau!” Mắt chị ấy long lanh nước.
Tim tôi như bị ánh lệ rung động của chị ấy đục một lỗ nhỏ, khẽ lay động.
Có người đang lớn tiếng gọi tên tôi.
Là bố mẹ. Họ lảo đảo chạy ra khỏi hành lang, chân và giọng nói đều run rẩy, nước mắt rõ ràng đang tuôn trào, nhưng trên mặt vẫn cố gượng cười.
“Mẹ mua cho con gà nhà, rất bổ. Con trước đây thích nhất là canh gà hầm táo đỏ, mẹ hôm nay sẽ hầm cho con uống. Về nhà cùng mẹ uống canh nhé, được không?”
Tôi nhìn họ, rồi lại không kìm được quay đầu nhìn xuống chân.
Gió thổi qua tóc tôi, cao quá. Tôi ngẩng đầu, ánh nắng bây giờ thật đẹp, dịu dàng bao bọc lấy người.
Tôi nheo mắt lại. Bầu trời xanh thẳm và những đám mây trắng tinh thật đẹp.
Nếu có thể sống vô tư lự trên thế giới này thì hạnh phúc biết bao.
Tôi thực sự có thể làm được không?
Quên đi tất cả, bắt đầu lại từ đầu.
Tôi thực sự có thể có một tương lai như vậy sao?
Không nghĩ nữa. Tôi nhắm mắt lại. Mở rộng vòng tay, mặc cho trọng tâm mất thăng bằng.
“Đừng mà” Bố mẹ gào thét đến xé lòng.
Tôi ngã về phía trước, ngã sấp xuống sàn nhà.
Đau quá. Thật sự rất đau.
Nhưng tôi lại bật khóc rồi bật cười.
Bố mẹ ôm chặt lấy tôi, vừa khóc vừa cười.
Tôi nghẹn ngào nói: “Con xin lỗi mẹ, cho đến cuối cùng, con vẫn vô dụng như vậy. Lại phải làm phiền bố mẹ rồi.”
Mẹ không nỡ dùng sức, chỉ nhẹ nhàng vỗ tôi một cái: “Không được nói những lời ngốc nghếch như vậy nữa! Mẹ không cần con hữu dụng, mẹ cần con sống, sống vui vẻ. Chỉ cần con sống, đó là hạnh phúc lớn nhất của mẹ.”
--------------------------------------------------