Tôi khẽ nức nở: “Sau này con còn có thể vui vẻ không?”
“Có thể, có thể. Chỉ cần con sống, sống rồi sẽ tốt hơn thôi!” Trước khi bố mẹ đưa tôi xuống lầu, họ đặc biệt cảm ơn chị gái.
Tôi cũng cảm ơn chị ấy.
Chị ấy xoa đầu tôi. Trong lòng tôi có một câu hỏi chôn giấu rất sâu, không nhịn được muốn hỏi chị ấy.
“Chị ơi, bây giờ em có phải rất đáng thương, rất t.h.ả.m hại không? Em có tư cách để đau khổ rồi đúng không? Nếu em tâm sự với mọi người, mọi người cũng sẽ không ghét em nữa đúng không?”
Chị ấy đáp: “Đúng vậy. Bất kể em muốn nói gì, chúng tôi sẽ lắng nghe nghiêm túc, sẽ coi trọng cảm xúc của em, và sẽ ở bên cạnh em.”
Cuối cùng tôi cũng thở phào nhẹ nhõm: “Cảm ơn. Cảm ơn mọi người.”
Chúng tôi rời đi.
Chị gái vẫn đứng trong hành lang, nhìn chằm chằm vào điện thoại. Ở mục tin nhắn ghim của chị ấy là một hình đại diện màu xám.
Trong lịch sử trò chuyện, thời gian vẫn tiếp tục. Đã mấy năm trôi qua, anh ấy vẫn luôn gửi tin nhắn cho chị ấy. Mà chị ấy thì không hề trả lời lại một tin nhắn nào.
Cũng không xóa. Chị ấy cũng không hiểu tại sao. Lật lên trên, có lời xin lỗi của anh ấy trước khi tốt nghiệp.
Anh ấy nói: “Tôi cũng thích cô, nhưng tôi cố chấp không chịu thừa nhận, là do tôi quá sĩ diện, khiến cô bị mọi người hiểu lầm, xa lánh.”
Sau đó, anh ấy đã đi tìm những người đó, từng người một để nói chuyện.
Ảnh ghim trên trang cá nhân của anh ấy là tấm ảnh chụp chung đầu tiên của họ.
Đã treo ở đó mấy năm rồi.
Chị ấy nhìn thấy, nhưng cũng giả vờ như không biết.
Chị ấy do dự mãi, rồi gửi một tin: [Dạo này anh vẫn ổn chứ?]
Tin nhắn trả lời của đối phương lập tức bật ra.
[Anh đây!! Em… em thì sao, dạo này sống tốt không?]
12.
Chúng tôi chuyển đi rồi.
Bố mẹ nói muốn đưa tôi thay đổi môi trường, bắt đầu một cuộc sống mới.
Vì vậy tôi không biết, sau khi chúng tôi chuyển đi, vẫn có những ông bà hàng xóm hóng chuyện bàn tán.
Họ cảm thán tôi may mắn không c.h.ế.t, nếu không thì xui xẻo biết bao, nhà cũng khó cho thuê.
Cũng có người nói tôi quá phiền phức, sau này chắc chắn không gả đi được.
Họ luôn tụ tập lại một chỗ, cười nhạo bố mẹ tôi xui xẻo.
Nhưng hễ chị hàng xóm nghe thấy, chị ấy sẽ tranh cãi đến cùng với họ.
Cho đến khi căn nhà cũ đón khách thuê mới.
Những người thích buôn chuyện kéo khách thuê mới lại lảm nhảm, ý đồ kéo thêm một đồng minh trẻ tuổi.
“Cậu không biết đâu, căn hộ này của cậu, suýt nữa thành phòng ám đấy!”
Khách mới giật mình: "À, tại sao vậy ạ?”
Người kia đại khái kể qua loa, nhưng khách mới không tham gia vào đội ngũ nói xấu, ngược lại còn hỏi cô gái đó cuối cùng thế nào rồi, có vui vẻ hơn trước không?
Chị hàng xóm nghe thấy tiếng động, mạnh mẽ kéo cửa ra xông tới.
“Mấy người bớt lo chuyện bao đồng lại được không”
Lời chị ấy đột ngột ngừng lại.
Mắt mở to.
Khách mới nhìn thấy chị ấy, nở một nụ cười ngượng nghịu.
“Anh cứ sợ em không muốn gặp anh. Giờ thì, anh mới dám xuất hiện trước mặt em.”
“Anh… ở căn nào?”
Khách mới chỉ vào phía sau lưng mình.
Chị gái định nói gì đó, nhưng lại im lặng.
Khách mới hỏi: “Em ăn cơm chưa?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/di-loai/chuong-11.html.]
Chị gái nghĩ, thôi vậy.
Chị ấy lắc đầu.
Ngón tay khách mới vân vê vạt áo.
“Em quen khu này, hay là… giới thiệu cho anh một chỗ nhé?”
Chị gái thở dài, đóng cửa, rồi bước đi.
"Có một quán canh ngon lắm, chủ quán và gia đình họ cũng nhiệt tình nữa. Nhưng mà hơi xa đây một chút, đi thử không?"
Khách thuê mới vội vàng đi theo, khóe mắt anh ta tràn đầy ý cười không thể kìm lại.
Hai người sánh bước đi xa.
Chỉ còn lại những kẻ nhiều chuyện bị lãng quên.
Ở quán ăn nhỏ cách đó khá xa, khách thuê mới vừa ngồi xuống thì thấy một cô gái bưng bát canh gà đi ra.
Gương mặt cô tràn ngập nụ cười rạng rỡ, tươi tắn, khiến người khác nhìn vào cũng cảm thấy vui vẻ lây.
Khách thuê mới hỏi: "Đó là con gái của ông chủ sao? Trông cô bé thật hiếu khách."
Chị gái gật đầu, giơ tay vẫy.
Tôi chạy tới, thoạt tiên sững sờ, rồi mới quay sang chị gái.
"Là anh ấy sao, chị?"
Chị gái ho khan hai tiếng. Tôi cười thầm hiểu ý.
"Cái gì là tôi?"
Khách thuê mới tò mò hỏi.
Chị gái không thèm để ý đến anh ấy.
Tôi hỏi chị món ăn chị muốn gọi, rồi ngân nga khúc hát chạy vào bếp.
Đó chính là lúc hoàng hôn ráng chiều trên nền trời rực rỡ, những đùn khói trắng lững lờ bay ra từ cửa sổ.
Đường phố ồn ào náo nhiệt, không khí sinh hoạt thật ấm cúng.
Leng keng… leng keng…
Tiếng chuông từ xa vọng lại.
Hệt như một giấc mộng đẹp không muốn ai thức giấc.
Ngay cả tiếng chuông cũng không thể quấy rầy.
13.
Tiếng đồng hồ quả lắc cũ kỹ vang lên trầm đục.
Chắc đã gần bốn giờ.
Cô y tá nhàm chán đi qua phòng bệnh, thấy một nữ cảnh sát đang đứng trước bàn bác sĩ hỏi han.
"Bệnh nhân số 54 hôm nay thế nào rồi?"
"Vẫn như cũ. Đứng ngẩn người, rồi lại ngồi một lúc, ngẩn người. Khá là dễ chăm sóc."
Bác sĩ cắm cúi viết, thuận miệng đáp.
Cô cảnh sát lại hỏi: "Tình trạng tinh thần của cô ấy thì sao? Có tốt hơn trước không?"
Bác sĩ nhíu mày, cân nhắc một lát.
"Vẫn cần theo dõi thêm."
Nữ cảnh sát mím môi, nói lời cảm ơn với vẻ mặt phức tạp rồi rời đi.
Cô y tá nhìn bóng dáng cô ấy khuất hẳn mới ló đầu ra.
"Sao cô cảnh sát này thỉnh thoảng lại đến hỏi thăm cô bé đó thế nhỉ? Không phải là con gái cô ấy đấy chứ?"
Bác sĩ đặt bút xuống, cười khổ lắc đầu.
"Họ không có huyết thống. Cô cảnh sát này rất có trách nhiệm, quan tâm đến cô bé hơn cả bố mẹ của nó!"
--------------------------------------------------