Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Dị Loại

Chương 4

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ghét bỏ tôi đi, hận tôi đi. Hãy khắc sâu khuôn mặt này của tôi vào lòng, cứ coi tôi cũng là con mèo con thích giả vờ vô tội kia là được.

4.

Gần đây trường học đặc biệt bố trí bảo vệ ở lại trường, tăng cường tuần tra mỗi đêm.

Còn có cả những bạn học tự phát tổ chức, mỗi người góp một chút, gom góp thời gian, dành ra một khoảng đất trống riêng cho lũ mèo hoang.

Mỗi ngày đi qua trên đường đi học về, đều có người trêu đùa hoặc cho chúng ăn.

Đã lâu rồi không nghe thấy tiếng kêu t.h.ả.m thiết những đêm đó.

Thằng nhóc đó không thể ra tay. Anh ta dường như cũng trở nên càng ngày càng nóng nảy, mỗi lần "tình cờ gặp", ánh mắt nhìn tôi cũng ngày càng không che giấu.

Anh ta nghĩ tôi cố ý.

Tôi đúng là cố ý thật, thế nên tôi đều cười với anh ta. Cười một cách tùy tiện, cười một cách ngông cuồng.

Có lần, bạn của anh ta thậm chí còn hỏi: "Sao thế, cậu quen cô gái kia à?"

Anh ta cứng nhắc giật giật khóe miệng: "Không."

Bạn của anh ta đùa: "Cứ tưởng hai người có thù oán gì chứ, cậu trừng mắt nhìn cô ấy như vậy."

Anh ta cứng đờ đáp lời: "... Tôi chỉ đang ngẩn người thôi."

Sắp nghỉ hè rồi, tôi càng xuất hiện trước mặt anh ta thường xuyên hơn.

Tôi muốn không ngừng nhắc nhở anh ta, sự nhẫn nhịn và đau khổ hiện tại của anh ta là do ai mà có.

Nếu không phải tôi, rất nhiều người đã chẳng thèm để ý đến chuyện nhỏ này.

Là tôi, tôi đã khiến anh ta luôn chìm đắm trong sợ hãi và kinh hoàng.

Lại khiến anh ta giãy giụa dằn vặt, mỗi đêm đều không thể ngủ ngon giấc.

Hận tôi đi. Rồi sau đó, chắc chắn sẽ rất khó để quên tôi, phải không?

5.

Tôi biết anh ta đang theo sau tôi.

Cuối cùng cũng đợi đến kỳ nghỉ hè.

Bầy cừu nhỏ chúng tôi bị vây hãm trong hàng rào bấy lâu, sau một tuần học thêm nữa mới được thả về nhà.

Mỗi người đều tràn ngập vẻ giải thoát và vui mừng.

Được về nhà nghỉ ngơi tử tế rồi! Đó là suy nghĩ của họ.

Còn điều tôi nghĩ là… Tôi sẽ lại có một ngôi nhà mới.

Rất nhanh thôi, bố mẹ sẽ thấy tôi trong mắt họ và họ chỉ có thể thấy tôi.

Giống như thằng nhóc đang trốn sau cây cột kia trong mắt anh ta chỉ có tôi.

Tôi chẳng thèm để ý bên trong đó có phải là lửa giận hay không.

Lẽ ra tôi đã có thể về nhà sớm rồi nhưng tôi biết, bố mẹ không hề muốn gặp tôi.

Thế là tôi chu đáo lùi lại vài ngày, đặc biệt chọn thời điểm họ đều không có nhà.

Tôi đã hỏi dì hàng xóm rồi, họ đi công tác. Họ giao chị gái tôi cho dì hàng xóm chăm sóc. Còn về phần tôi, thì lại chẳng nhắc đến một lời nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/di-loai/chuong-4.html.]

Họ bảo tôi ở lại trường, tiền sinh hoạt phí đã chuyển khoản trước vào thẻ.

Nhưng tại sao tôi phải nghe lời họ chứ? Chị gái được dì hàng xóm chăm sóc, chẳng lẽ tôi lại không được sao?

Dì ấy khuyên tôi đừng về nữa, ở trường sẽ thoải mái hơn, nói nhà dì không tiện lắm, chỉ có thể chăm sóc một mình chị tôi.

Dì ấy còn định gọi điện cho bố mẹ nói tôi nhất quyết đòi về, dì ấy khuyên không được cũng không ngăn cản nổi.

Bố mẹ biết được thì lo sốt vó, nhất quyết phải mua vé bắt xe, nói là ngày mai sẽ về ngay.

Làm cái quái gì thế, không tin tưởng tôi đến mức đó sao? Tôi có thể làm gì chị ấy chứ?

Chúng tôi là người thân ruột thịt m.á.u mủ tình thâm mà. Tôi càng nghĩ càng thấy khó chịu. Đặc biệt là dì hàng xóm, cứ đề phòng tôi như đề phòng kẻ trộm vậy.

Thế là, khi dì ấy lại một lần nữa thở dài than vãn: "Dì đã nói với cháu rồi, bố mẹ cháu không có nhà! Sức của dì cũng có hạn, chỉ lo được cho một mình chị cháu thôi, cháu còn cứ cố chen vào nhà dì, dì không mở cửa thì cháu cứ đập mãi! Cháu nói xem đứa trẻ này, rốt cuộc là vì cái gì..."

Tôi trực tiếp nhấc gạt tàn t.h.u.ố.c trên bàn lên, ném thẳng vào sau gáy dì ấy.

Dì ấy im lặng. Tôi cảm thấy thoải mái.

Chị gái nghe thấy động tĩnh bước ra, trợn tròn mắt, định mò đến chiếc điện thoại bàn ở bên cạnh.

Định báo cảnh sát à? Vẫn chưa phải lúc đâu.

Tôi cười với chị ấy, nhặt gạt tàn t.h.u.ố.c lên.

Chị ấy sợ ngây người, không dám cử động nữa.

Tôi mở cửa: "Cút ra ngoài."

Chị ấy ngơ ngác nhìn tôi.

Tôi chỉ khẽ xoay nhẹ cổ tay, chị ấy liền ngoan ngoãn chạy ra ngoài.

Tôi nhẹ nhàng đặt gạt tàn t.h.u.ố.c trở lại trả dì ấy.

Giờ cửa đang mở, có tiếng động lớn thì không hay.

Tôi vào bếp, chọn một con d.a.o gọt trái cây vừa tay.

Đừng hiểu lầm, tôi đã nói rồi, đó là chị gái ruột thịt m.á.u mủ tình thâm của tôi.

Tôi không thể nào làm hại chị ấy. Tôi muốn bảo vệ chị ấy. Tôi muốn cứu chị ấy. Tôi muốn giúp chị ấy giải thoát, cũng là giúp chính tôi tái sinh.

Kinh nghiệm sống ngắn ngủi của tôi mách bảo rằng, cực điểm của sự nhẫn nhịn là bùng nổ.

Đối với tôi, đối với thằng nhóc đó, đều là như vậy. Tôi chỉ cần kiên nhẫn hơn người khác một chút, là có thể gặt hái được một cuộc đời tốt đẹp.

Tôi nhẹ nhàng đóng cửa lại, bước ra ngoài, rồi lại bước xa hơn.

Liền nghe thấy tiếng rên rỉ khe khẽ.

Chị gái đáng thương, vô tội bấy lâu nay của tôi đang co rúm ở cuối con hẻm tối đen.

Chỗ chúng tôi là khu chung cư cũ rồi, không có camera, người lại ít.

Lại đúng vào thời gian bọn trẻ nghỉ hè, đa số mọi người đều đưa con cái đi chơi rồi.

Thật là một địa điểm tuyệt vời, một thời gian tuyệt vời.

Lại xuất hiện một con mồi tốt hơn, đáng thương hơn.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Dị Loại
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...