Giọng điệu của giáo viên trở nên nặng nề.
“Em ở trường ảnh hưởng quá tệ! Vẫn là về nhà đi.”
Trên đường về nhà, tôi không ngừng thất thần. Mẹ nắm tay tôi nói không sao đâu không sao đâu, ở nhà nghỉ ngơi cũng tốt.
Thật sự tốt sao? Tôi ở nhà thật sự tốt sao?
Tôi không nhịn được suy nghĩ đi nghĩ lại. Rất nhiều người, rất nhiều người đều nói tôi không tốt. Có phải tôi thật sự rất tệ, rất kém cỏi. Nên mọi người đều khinh thường tôi, đều phải lộ ra vẻ khinh bỉ đối với tôi.
Nhất định là do tôi không tốt. Tôi quá kém. Tôi đã tăng thêm gánh nặng cho bố mẹ, tôi là gánh nặng của họ.
Họ vốn có thể dễ dàng vứt bỏ tôi, nhưng họ vẫn chọn ở bên tôi. Họ yêu tôi, nhưng tôi lại không xứng với tình yêu này.
Nếu có thể có một phiên bản tốt hơn của chính mình thì tốt biết mấy. Giỏi giang hơn tôi, tàn nhẫn hơn tôi. Vừa có thể giảm bớt gánh nặng cho bố mẹ, lại vừa có thể tùy ý trả thù kẻ ác.
Thế là, tôi trở thành chị gái, có thêm em gái và vào bệnh viện.
Nhưng tại sao, trong thế giới đó, một phiên bản tốt hơn của chính tôi lại không được yêu thích? Quan trọng nhất là, tại sao tôi lại tỉnh dậy? Tại sao lại phải cảm nhận thế giới thực một lần nữa? Tại sao ở đâu cũng không thể thoát được? Tại sao lại phải nhớ ra?
Bố mẹ yêu tôi.
Nhưng tôi lại luôn chìm đắm trong nỗi đau của chính mình. Tôi sợ thế giới bên ngoài, sợ người khác, cũng sợ nhìn thấy đôi mắt đẫm lệ của bố mẹ.
Tôi cảm thấy có lỗi với họ. Giá như họ không có đứa con như tôi thì tốt biết mấy. Không có họ, có lẽ tôi sẽ sống tốt hơn sao?
Tôi muốn được giải thoát.
Nhưng ở đây trong phòng bệnh, tôi không thể làm được.
10.
Sau khi lấy lại ý thức, tôi vẫn ngồi yên lặng thẫn thờ như thường lệ.
Tôi đang chờ đợi thời gian bố mẹ đến thăm tôi.
Họ sẽ đến chứ. Họ… có đến không?
Họ đã đến.
Dù đã nhìn thấy vô số lần nhưng khi nhìn thấy lại, vẫn có một khao khát bật khóc. Bố mẹ, thật sự rất yêu tôi. Họ chưa bao giờ từ bỏ tôi. Tôi gọi họ qua cửa kính.
Quá lâu không nói chuyện, cổ họng đau rát. Nỗi đau có thể lây lan bởi vì họ cũng đã khóc.
Tôi nói, tôi muốn về nhà. Họ vừa khóc vừa đập vào cửa kính, nói, vậy thì chúng ta về nhà thôi.
Tôi biết họ có quá nhiều khó khăn.
Nhưng tôi không biết, vì một câu muốn về nhà của tôi, họ sẽ phải vất vả nhọc lòng đến mức nào. Họ đã chạy vạy khắp nơi, nài nỉ bác sĩ đảm bảo hết lần này đến lần khác..Tôi mới được đặc cách về nhà một thời gian, nhưng phải tái khám định kỳ.
Bố mẹ ôm chặt lấy vai tôi, suốt đường đi đều nói chuyện với tôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/di-loai/chuong-9.html.]
Tôi lại d.a.o động rồi. Tôi thật sự vô dụng. Dù làm gì, nghĩ gì, cũng không thể kiên định. Rõ ràng đã quyết định không làm gánh nặng bố mẹ nữa, nhưng vì tình yêu kiên định của họ lại muốn ở lại.
Suy nghĩ của tôi thực sự đúng đắn sao? Liệu tôi sống có tốt hơn cho bố mẹ không?
Có lẽ, tôi sống có ý nghĩa. Tôi sắp thuyết phục được chính mình rồi. Nếu tôi không gặp dì hàng xóm ở cổng khu dân cư.
Dì ấy bĩu môi, đ.á.n.h giá tôi từ đầu đến chân một lượt, rồi nở một nụ cười nhạt đầy châm biếm với bố mẹ tôi, giọng nói cũng kỳ lạ: “Ấy chà, hai vợ chồng không tính sinh thêm đứa nữa sao?”
Câu nói này như miếng thịt sống ném vào bầy thú đói, tất cả những ông bà hàng xóm hóng chuyện xung quanh đều quay mặt lại nhìn.
Trên mặt họ, tất cả đều là nụ cười giống nhau.
Mưa đột ngột đổ xuống. Mọi người tản ra tìm chỗ trú. Hạt mưa rơi vào vũng nước, nước b.ắ.n lên rồi tan chảy.
Họ lác đác bàn tán, những lời nói đó cũng theo hạt mưa, thấm sâu vào từng tế bào của tôi: “Sinh ra đứa con như vậy, đúng là xui xẻo mà!”
Tôi lại không thể cử động được nữa, cả người cứng đờ. Là bố mẹ đã cõng tôi vào nhà.
Buổi tối, tôi nghĩ về bóng lưng bận rộn của họ mà không tài nào ngủ được.
Ban đêm, tôi trở nên cực kỳ nhạy cảm với mọi tiếng động. Tôi nghe thấy những tiếng sột soạt rất nhỏ. Bố mẹ vẫn chưa ngủ sao?
Tôi rón rén xuống giường mở cửa. Phòng vệ sinh sáng lên ánh đèn mờ.
Họ bật đèn ngủ nhỏ, không đóng cửa.
Tôi khom lưng, từ từ tiến lại gần, sau đó, trợn tròn mắt.
Họ ngồi trên khoảng trống nhỏ trong phòng vệ sinh, ôm chặt lấy nhau, nghiến răng ken két, khóc mà không dám phát ra tiếng động nào.
Tôi co rụt lại phòng mình như bị điện giật.
Những ông bà hàng xóm nói đúng.
Tôi thực sự rất thừa thãi. Sự tồn tại của tôi chỉ làm liên lụy đến hạnh phúc của họ. Nếu không có tôi, họ sinh một đứa khác, có lẽ sẽ tốt hơn.
Suốt mấy ngày liền, tôi cố tình tỏ ra mình vẫn khỏe mạnh và vui vẻ. Để mẹ tôi, người đã xin nghỉ phép ở nhà chăm sóc tôi, yên tâm. Tôi lừa bà rằng tôi đã ổn rồi, tôi đã thông suốt rồi, tôi sẽ sống thật tốt, sau này gia đình chúng ta sẽ sống vui vẻ.
Bà ôm lấy tôi nghẹn ngào nói: “Được! Gia đình chúng ta sẽ sống thật tốt!”
Tôi nghĩ bụng, phải, chúng ta đều sẽ tốt hơn. Cuối cùng, bà cũng yên tâm. Bà quyết định ra ngoài mua mấy món ngon, tối nay ăn một bữa thịnh soạn.
Tôi đứng trên ban công nhìn bóng mẹ xa dần. Sau đó, không chút do dự mở cửa nhà, chạy vội lên tầng thượng.
“Em gái nhỏ? Em sao vậy?”
Tòa nhà của chúng tôi có ba căn hộ cho thuê mỗi tầng. Người gọi tôi lại là chị hàng xóm ở căn giữa. Chị ấy không thích tiếp xúc với người khác trong đời thực, thường ở một mình, rất hiếm khi ra ngoài.
Nhưng chị ấy lại rất năng nổ trong nhóm trò chuyện của cư dân, online thì ai cũng có thể nói vài câu với chị ấy.
Chị ấy… chắc hẳn cũng biết chuyện của tôi. Nhưng ánh mắt chị ấy nhìn tôi chỉ có sự trong trẻo và lo lắng.
--------------------------------------------------