Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đích Thê Tại Thượng

Chương 21

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cố Tri Viễn chau mày, quả thật thấy hơn khó tin những lời vừa nghe, Thẩm gia đến lấy đồ cưới? Hít sâu, Cố Tri Viễn nghiến răng hỏi: "Đại ca là đòi đồ cưới lại đem về Thẩm gia sao?"

Thẩm Bác vỗ cái bụng to của mình: "Không phải đòi lại đưa về thẩm gia, ta đòi lại cho cháu ngoại trai và cháu ngoại gái của ta."

Cố Tri Viễn tức đến bật cười: "Đã là cho bọn nó, thì sao đại ca có thể dùng từ đòi được? Bọn họ nó Cố, không phải họ Thẩm, đúng không?"

"Đúng là bọn nó họ Cố nhưng đồ cưới của mẹ nó là của tụi nó, không phải của Cố gia, người khác không có quyền thay hai đứa nó bảo quản." Thẩm Bác đến đây cũng vì mục đích này, phải theo lý mà bảo vệ quyền lợi của mình do tình thế bắt buộc.

Cố Tri Viễn hít sâu hai cái để dằn bất mãn trong lòng xuống: "Đại ca không phải là cố ý tới làm khó dễ ta chứ. Đồ cưới của lệnh muội, Cố gia ta chưa bao giờ có ý âm thầm chiếm đoạt, chờ sau khi hai đứa nó lớn lên, dựng vợ gả chồng ta sẽ lấy ra để chia cho tụi nó, nhưng bây giờ đại ca tới đây nếu như người ngoài biết được sẽ nghĩ bá phủ ta như thế nào?"

"Người ngoài nghĩ thế nào ta đây không biết, ta chỉ biết, đồ cưới của muội muội số khổ của ta không thể nào rơi vào tay người khác. Tiền của Thẩm gia mặc dù rất nhiều nhưng sẽ không dành một xu một cắc nào nuôi người ngoài." Lời của Thẩm Bác rất thẳng, mặt cũng đanh lại.

Cố Tri Viễn buồn bực: "Đến cùng là đại ca nghe ai nói mà muốn tới cửa Cố Gia tìm ta làm khó dễ, ngươi yên tâm. Đồ cưới của đang ở yên trong kho, chẳng thiếu phân nào."

"Tốt!" Thẩm Bác dường như đang đợi Cố Tri Viễn nói câu này: "Không thiếu phân nào là tốt nhất. Ta dẫn theo phòng thu chi tới đây, bá gia xem lúc nào thích hợp có thể mở kho để phòng thu chi vào trong kiểm kê, nếu thẩm tra đối chiếu không có gì sai lệch thì ta sẽ chia cho hai đứa bé trước mặt mọi người."

Cố Tri Viễn giận nghiến răng, cảm giác mình sắp không chịu đựng được nữa.

"Đại ca không tin ta, nhất quyết phải làm tuyệt tình đến thế sao?"

Thẩm Bác tức giận gật đầu: "Anh em ruột còn phải tính, huống chi người tuyệt tình trước là bá gia ngươi, gia muội mười sáu tuổi đã gả đến phủ Trung Bình Bá vì cuộc sống của trên dưới trong phủ ngươi mà vất vả, người khác không hiểu công lao của muội ấy nhưng bá gia ngươi còn không biết sao? Không nói gì khác, chỉ nói cái chức quan ở Hàn Lâm Viện của ngươi, ngươi dám nói là dựa vào thực lực của ngươi không? Nó tận tâm tận lực lo lắng trong ngoài, còn chưa tới ba mươi đã chết trẻ ở Cố gia, chưa được một năm ngươi đã cưới người khác, đến cùng là ai tuyệt tình?"

Càng nói càng tức, Thẩm Bác tức quá đập bàn.

Mặt Cố Tri Viễn xanh mét, đây chính là nguyên nhân hắn không muốn qua lại với người Thẩm gia, kể cả Thẩm thị nữa, đều là những người chẳng quan tâm gì tới cảm giác của người khác, ăn nói khó nghe chẳng biết nói giảm nói tránh gì, giẫm đạp mặt mũi của người khác rồi vẫn không biết.

Lời nói hôm nay Thẩm Bác nói với Cố Tri Viễn cũng y như cảnh một năm trước đưa tang ở linh đường, lấy chuyện cũ trách móc hắn tại sao Thẩm thị chết sớm, hôm nay cũng không ngoại lệ, thật ra hắn tới lấy lại của hồi môn chỉ là mượn cớ thôi, mượn cớ chọc tức ông thôi mà.

"Phải tính, chưa kể chuyện cũ, hôm nay ta tới chính là vì hai đứa nhỏ mà phải làm cho rõ ràng đồ cưới của thanh thu."

Thẩm Bác bình tĩnh lại, không thể tiếp tục cãi nhau với Cố Tri Viễn về cái đề tài đó nữa. Thấy Cố Tri Viễn cau mày, nghiến răng, Thẩm Bác tiếp thêm một câu: "Ta cùng lắm chỉ muốn kiểm kê đồ cưới, bá gia năm lần bảy lượt ngăn cản không phải vì đồ cưới có vấn đề chứ."

Cố Tri Viễn nhíu mày, nghiến răng: "Có thể xảy ra vẫn đề gì. Nếu đại ca cứ khăng khăng vậy thì kiểm đi, dù sao chỉ là hai đứa nhỏ, trên dưới Cố gia ai cũng sẽ không lấy của bọn họ một đồng nào."

Thẩm Bác hừ lạnh: "Hy vọng tất cả đúng như lời bá gia."

Tổng quản phòng thu chi Thẩm gia và tổng quản phòng thu chi Cố gia gặp nhau, hai chị em Cố Thanh Trúc cũng được gọi vào, qua một đời, khi Cố Thanh Trúc gặp lại Thẩm Bác cũng chưa từng cảm thấy xa cách, đi đến bên cạnh ông, nhỏ nhẹ gọi: "Cậu."

Thẩm Bác xoay người nhìn Cố Thanh Trúc từ trên xuống dưới, tuy cao hơn một tí nhưng lại rất rất gầy, cũng chỉ nhà họ Cố vô tâm mới bỏ mặc đứa nhỏ này ở thôn trang một năm, ông cắn răng lần nữa, nhìn qua Cố Tri Viễn đang lạnh lùng uống trà, cố gắng nhịn vẻ ác cảm mà để hai đứa bé ngồi vào một chỗ rồi hỏi chìa khóa kho đồ cưới của hai chị em.

Hai người đưa chìa khóa, Thẩm Bác đưa cho phòng thu chi, Thẩm gia do Liễu Thẩm Nhi dẫn đầu, quản gia Cố gia cũng đi theo phòng thu chi, một nhóm chừng hai mươi người đi kiểm kê kho.

Tần thị biết tin thì từ ngoài vọt vào, vội vàng nói: "Các ngươi đang làm cái gì? Thẩm gia đừng khinh người quá đáng."

Tần thị thở hồng hộc, chỉ tiếc mình đến trễ, tin tức trong phủ truyền tới tai mình vẫn còn chậm, nếu sớm biết cậu nhà họ Thẩm đến lấy đồ cưới thì bằng giá nào bà cũng sẽ không đồng ý để họ tra.

Biết trước là người Thẩm gia không vừa, phái cả quản sự đến đưa thực phẩm tươi sống, thì ra đúng là có chủ ý cả.

Thẩm Bác vốn chướng mắt Tần thị, thấy bà vô cùng lo lắng thì lộ ra vẻ khinh miệt, không thèm phí lời với nữ nhân này, vẫn thong thả ngồi uống trà.

Tần thị thấy thế thì đi tới trước mặt Cố Tri Viễn, nói nhỏ: "Bá gia, Thẩm gia này rõ ràng là tới nhà chúng ta vạch lá tìm sâu mà, ngài chẳng quan tâm để bọn họ muốn làm gì thì làm sao."

Cố Tri Viễn bỏ ly xuống, sắc mặt không tốt: "Im miệng. Đồ cưới của Thẩm thị cũng từ Thẩm gia mà ra, Thẩm gia có quyền kiểm kê, nàng nhiều chuyện làm gì?"

"Bá gia. Đồ cưới kia đã vào cửa Cố gia chính là của Cố gia, Thẩm gia hắn dựa vào đâu mà mang nhiều người đến kiểm kê như vậy?" Bộ dáng hổn hển của Tần thị khiến Cố Tri Viễn rất không hài lòng, hắn nhíu mày trừng nàng.

"Ai ui, ta nhớ hồi trước đã nghe bá gia nói, Tần thì này là người có tri thức, hiểu lễ nghĩa, là nữ tử tài cao học rộng, sao có thể giống như mấy bà bán cá, bán thịt ngoài chợ nói ra mấy lời chẳng hiểu lễ nghĩa gì vậy, nữ nhi Thẩm gia ta gả đến Cố gia thì tiền của Thẩm gia cũng thành của Cố gia à? Các ngươi đọc sách không phải cũng có một chữ sao, gọi là cái gì.."

Thẩm Bác chưa kịp nói. Đã nghe Cố Thanh Trúc bình tĩnh tiếp nhận câu chuyện: "Gọi là làm trò cười cho thiên hạ, cậu."

"Đúng, đúng, đúng, chính là làm trò cười cho thiên hạ. Vẫn là Thanh Trúc của chúng ta hiểu chuyện. Bá gia, không phải ta nhiều chuyện gì nhưng ngươi xem phu nhân của ngươi đi, không bằng đứa con nít thì học rộng tài cao cái nỗi gì, học làm người trước đã rồi mấy cái khác hãy học sau."

Thẩm Bác nói hai ba câu đã mắng cho Tần thị không đáng một xu, Tần thị tức mình, đang muốn tiến lên giằng co thì bị Cố Tri Viễn kéo lại: "Nàng so đo với hắn làm gì?"

Người Thẩm gia ngang ngược quen rồi, chẳng tha ai, Tần thị là người đọc sách, có thể nói không lại họ, cãi nhau với họ thì mất hết cả mặt mũi.

Cố Tri Viễn lên tiếng, dù Tần thị có muốn chửi đổng lên thì cũng chẳng dám nói gì nữa, chỉ nhìn sang Cố Thanh Trúc và Cố Thanh Học, Cố Thanh Học còn chẳng hiểu mô tê gì nhưng Cố Thanh Trúc dường như hiểu rất rõ, không cần phải nói chuyện cậu nhà họ Thẩm tới đây kiểm đồ cưới, hơn phân nữa là thành quả của nha đầu này. Tần thị tức tới mức không thở nổi.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đích Thê Tại Thượng
Chương 21

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 21
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...