Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đích Thê Tại Thượng

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lúc Kì Huyên đón lấy chén canh mới nhận ra ngón tay mình đã cứng đờ, thời tiết kiểu này lạnh quá mức cho phép rồi. Hắn ngẩng đầu nhìn Mậu Trinh - người cùng mình lớn lên, hít hít mũi, hỏi: "Mậu Trinh, ngươi năm nay bao nhiêu tuổi rồi."

Lý Mậu Trinh ngồi dưới tầm cánh tay Kì Huyên, dù ở bên ngoài, hay trên chiến trường hắn đều giữ lễ không dám ngồi ngang hàng với thế tử cũng như không dám chung mâm, hắn ngẩn người một lúc rồi mới đáp: "Bẩm thế tử, năm nay ta hai mươi, lớn hơn ngài ba tuổi ngài quên mất rồi sao"

Ba tuổi. Thật ra hắn đâu có quên.

Kì Huyên gật đầu, nhìn chén canh gà đang cầm mà đầu óc rất lung, Mậu Trinh hai mươi, hắn mười bảy. Năm mười bảy tuổi hắn ra chiến trường với phụ thân, vì bị lộ tin nên họ chịu mai phục, Kì Huyên cùng hai trăm chiến sĩ tiên phong bị nhốt trong núi tuyết bảy tám ngày, xém chút nữa là mất mạng.

Xem ra hắn đã trở về lúc bị nhốt ở núi tuyết.

Năm hắn mười bảy tuổi, phụ thân vẫn còn khỏe mạnh, phủ Võ An Hầu còn vững mạnh, tỷ tỷ bây giờ vẫn đang là quý phi chỉ chờ phụ thân khải hoàn trở về sẽ được sắc phong hoàng hậu, phủ Võ An Hầu trở thành hầu phủ nhất đẳng, cực thịnh trong 5 năm, 5 năm sau Võ An Hầu cùng với Trương Liên Thanh trẻ tuổi tranh đấu nơi chính trường liên tiếp thất bại hai lần, uy danh bị hao tổn, phụ thân cũng vì vậy mà sinh bệnh. Chính vào lúc đó, Thanh Trúc tiến vào thế giới của hắn, nàng được tổ mẫu yêu thích nên trở thành thế tử phu nhân của phủ Võ An Hầu, đột ngột và mạnh mẽ.

Bởi vì nàng tới đột ngột lại sử dụng chút thủ đoạn nên người ngoài đồn rằng nàng vô cùng ương bướng, bản thân hắn cũng cho rằng nàng là một người đàn bà thủ đoạn độc ác, không có đức hạnh, dù là trong phủ hay ngoài phủ hắn cũng chưa từng tỏ ra tôn trọng nàng bao giờ, thậm chí còn hợp tác với người ngoài chèn ép nàng, làm cho nàng muốn làm gì trong phủ đều khó càng thêm khó, ấy vậy mà nàng thông minh lại có bản lĩnh nên lần nào hắn cũng không làm khó được nàng.

Lúc đó hắn thích một cô biểu muội bà con xa gia cảnh sa sút, mê cái vẻ dịu dàng tinh tế, lại hiền lành đáng yêu của cô ta, hắn cũng từng nghĩ tới chuyện cưới nàng ấy làm vợ nhưng lão phu nhân đột nhiên bắt hắn lấy Cố Thanh Trúc, hắn ghét việc Cố Thanh Trúc "cướp đoạt" vị trí thuộc về người trong mộng nên không ít lần hãm hại nàng. Sau đó lão phu nhân thấy việc biểu muội ở trong phủ là một tai họa bèn làm chủ gả nàng đi nơi khác thế nhưng biểu muội vẫn thư từ liên hệ với hắn, kể ra những khó khăn trong cuộc sống của mình, hắn muốn giúp nàng nhưng lại không có tư cách nữa. Thanh Trúc lại khuyên nhủ hắn, bảo hắn nên chặt đứt liên hệ với biểu muội, lúc đó hắn chỉ cho rằng tính nàng hay ghen tị nên chẳng thèm để ý, thậm chí càng làm dữ hơn trước.

Trước khi chết phụ thân cũng từng khuyên hắn phải đối xử tốt với Thanh Trúc, trong phủ việc lớn việc nhỏ đều phải cậy vào nàng, tuy hắn gật đầu chấp thuận nhưng vào tai này ra tai kia.

Sau khi phụ thân qua đời, hắn tập tước trở thành Vũ An Hầu, biết được việc trượng phu biểu muội thiếu tiền nên bán nàng vào thanh lâu, hắn không ngồi yên được bèn rời kinh cứu nàng, Thanh Trúc can ngăn mọi bề nhưng hắn dường như trúng bùa mê thuốc lú, hắn dùng gia pháp đánh nàng. Xong xuôi, hắn vội lao tới Hoài Hải ai ngờ mình lại mắc bẫy, kéo theo toàn bộ phủ Vũ An Hầu vào vụ cướp biển Hoài Hải, khi đó hắn mới biết tất cả đều là một âm mưu.

Hắn bị người của đại lý tự gông lại trói về kinh thành, nhốt tại thiên lao, quản gia có đi thăm hắn vài lần nhưng không thấy Thanh Trúc tới, hỏi ra mới biết Thanh Trúc bị hắn dùng gia pháp đánh đến sinh non, khi đó nàng không biết mình đã hoài thai ba tháng mà hắn đã chính tay giết chết con mình.

Những ngày đêm ở thiên lao, hắn cũng không biết mình đã sống thế nào, không phải bởi vì hoàn cảnh khó khăn mà là vì hối hận. Nhớ lại từng việc từng việc khi nàng gả vào phủ Võ An Hầu, hắn hận bản thân đến cùng cực. Hai mươi lăm ngày đêm trong tù đã làm hắn nhận ra tội lỗi to lớn của mình, hắn chỉ muốn lấy cái chết tạ tội, nhưng nghĩ lại mình chết sung sướng còn người sống lại phải chịu tội thay nên cuối cùng hắn chờ, chờ đến ngày vụ kiện kết thúc, mình được trở về phủ.

Tước vị bị Hoàng thượng tước mất, hắn chật vật về nhà, người trong phủ hầu như không còn ai, tai vạ đến nơi ai còn nguyện ý đi theo hắn? Chỉ còn lại Thanh Trúc, chỉ hơn một tháng không thấy mà nàng gầy hẳn đi chỉ còn da bọc xương, bộ xiêm y dân phụ trên người nàng mặc còn bị rộng, gặp lại hắn nàng không có cảm xúc gì.

Nàng thay cho hắn bộ xiêm y sạch, giúp hắn cạo râu xong thì hai người cùng nhau bị quan binh đuổi ra khỏi hầu phủ, ngồi trên một chiếc xe ngựa nhỏ bé ọp ẹp kín trần, chịu xóc nảy đi đến nơi Mạc Bắc hoang vu.

Nàng không còn giận hắn cũng không còn ngăn cản hắn làm bất cứ chuyện gì, chỉ càng ngày càng ít nói, nói chuyện với nàng nàng chỉ đáp lại hai câu, không nói gì thì nàng ngồi một mình xem y thư.

Một người ưa sạch sẽ như nàng, bình thường không thèm đụng vào đồ dơ, bây giờ lại phải chịu đựng thời tiết khắc nghiệt nơi quan ngoại cùng với quân doanh dơ dáy, tuy nàng chưa từng oán giận câu nào, nhưng trong lòng Kì Huyên rất khó chịu. Vì nàng, hắn muốn đông sơn tái khởi, muốn mang nàng rời khỏi nơi này, muốn cho nàng được vinh quang rước về hầu phủ, muốn một lần nữa cho nàng trở thành nhất phẩm phu nhân được người người tôn kính.

Nhưng hắn còn chưa thực hiện được thì đã bị thích khách và tù binh Đại Lương giết chết.

Cảm giác có cái gì đó rơi xuống trên mặt mình, Kì Huyên lấy tay chạm vào nó, thì ra là giọt nước mắt không biết rơi từ lúc nào, trời rét, nước mắt không bao lâu đã kết thành băng.

Mậu Trinh chưa bao giờ thấy thế tử khóc, thế tử trước giờ vẫn cứng cỏi, khi luyện võ lúc nhỏ dù bị trật khớp vai cũng không la một tiếng, cũng chưa từng khuất phục trước bất kì ai, nhưng sao bây giờ lại khóc? Cho rằng hắn lo lắng vì tình cảnh bây giờ, Mậu Trinh an ủi: "Thế tử đừng sợ. Hầu gia cùng lắm ngày mai là có thể tìm được chúng ra rồi, chúng ta sẽ không sao đâu."

Kỳ Huyên dùng tay lau đi bông tuyết và vụn băng trên mặt nhìn về phía Mậu Trinh, lập tức ý thức được một chuyện.

Nếu hắn trở về mười tám năm trước thì hình như có nghĩa là hắn chưa tổn thương Thanh Trúc, tính sơ sơ năm nay nàng mới mười ba tuổi, khi nàng mười bảy tuổi mới gả cho hắn, bây giờ còn cách khi họ thành thân bốn năm liền.. Nhớ ra điều này, hắn không nhịn được mà nở một nụ cười tươi.

Lý Mậu Trinh nhìn thế tử nhà mình khóc khóc cười cười, không biết bị sao rồi, chắc hắn bị tình cảnh này dọa nên mới vậy, đang muốn qua an ủi thì thấy Kì Huyên cười ngày càng tươi, bộ dạng điên điên khùng khùng làm Lý Mậu Trinh không dám mặc kệ nên phải tiến lên kéo Kì Huyên, muốn làm cho hắn bình tĩnh lại, ai ngờ vừa bước tới đã bị Kì Huyên ôm chầm lấy, không chỉ ôm mà Kì Huyên còn vỗ bộp bộp lên lưng Mậu Trinh, nói to: "Tốt, tốt, thật tốt quá! Ha ha ha ha."

Lý Mậu Trinh không hiểu sao khi Kì Huyên ôm hắn xong thì nhanh chóng đứng lên, làm rớt xuống một đống tuyết, một ngụm uống hết chén canh gà lạnh ngắt, tinh thần phấn chấn, ý chí sục sôi đi xem xét hoàn cảnh chung quanh.

Nhìn thế tử đột nhiên thay đổi mà Lý Mậu Trinh cảm thấy thật khó hiểu.

Thế tử có bị trúng tà không trời?

* * *

Từ lúc Lý ma ma bị Cố Thanh Trúc đuổi đi thì không có cơ hội nói gì với nàng nữa, dù có tới trước mặt nàng nói gì thì Cố Thanh Trúc đều phản ứng thường thường, hoặc không đáp hoặc hỏi một đằng đáp một nẻo, tóm lại rất là qua loa có lệ.

Nhưng Lý ma ma lại không còn cách nào khác, trong phủ giục rất nhiều lần nhưng bà lại không có kết quả gì, cả ngày lo lắng không biết nên làm sao.

Trong khi Lý ma ma bực bội thì tháng ngày của Cố Thanh Trúc trôi qua rất êm đềm.

Xe ngựa Cố gia tới sớm hơn mình nhớ hai tháng, nàng cũng đã đoán trước được. Thanh Trúc đứng ở cửa sổ ở thư phòng lầu hai nhìn thấy xe ngựa thêu chữ phủ Trung Bình Bá đậu ở ngoài thôn trang, xuống xe là hai nha hoàn và bốn ma ma.

Hồng Cừ tới bẩm báo, giọng nói có chút vui mừng: "Tiểu thư, trong phủ phái người tới đón ngài về."

Cố Thanh Trúc tựa vào khung cửa sổ tiếp tục lật sách, mấy hôm trước đã xem xong kinh thành phủ chí, gần đây lại bắt đầu xem y thư, Hồng Cừ thấy nàng không nói không rằng thì không hiểu: "Tiểu thư, sao ngài lại không vui chút nào vậy? Ngài không muốn về phủ sao?"

"Tất nhiên không muốn." Cố Thanh Trúc nói thẳng với Hồng Cừ.

Hồng Cừ kinh ngạc, mặt lộ vẻ khó xử: "Tiểu thư.."

Cố Thanh Trúc gấp cuốn y thư đặt ở trên án rồi đi đến trước mặt Hồng Cừ thở dài bất đắc dĩ: "Không muốn cũng không được, tất nhiên phải về thôi."

Nói xong, nàng lướt qua Hồng Cừ đi xuống lầu, Hồng Cừ nhìn cái dáng cao gầy của Cố Thanh Trúc mà lòng hơi buồn bực, trước đây tiểu thư còn rất mong chờ việc hồi phủ, ngày nào mở mắt ra cũng hỏi khi nào đón nàng về, còn bây giờ, hình như tiểu thư không muốn về thật?

Trong phòng khách, Cố Thanh Trúc đã khép mắt uống trà, nha hoàn bà tử trong phủ ở bên cạnh nói thêm vào: "Từ khi đại tiểu thư tới đây, trong phủ dường như quạnh quẽ hơn, lão gia và phu nhân thường xuyên nhắc đến người, luôn miệng hỏi về bệnh tình của tiểu thư, hỏi ngài có đỡ hơn chưa, phu nhân vì ngài mà ăn không ngon, ngủ không yên, nhìn gầy hẳn đi, bọn nô tỳ lúc hầu hạ ở Phật đường còn nghe tiếng phu nhân tụng kinh cầu phúc cho người, cầu Bồ Tát phù hộ người khỏe mạnh, sớm ngày hồi phục, bọn nô tỳ không giúp được, chỉ có thể ở bên cạnh lo lắng thôi. Bây giờ, nghe nói tiểu thư đã khá hơn, phu nhân không chậm trễ một phút nào đã lệnh cho ta cùng với Song nhi tỷ tỷ và bốn vị ma ma đón đại tiểu thư hồi phủ."

Nha hoàn khéo nói này là Thúy Châu, là nha hoàn thiếp thân mà Tần thị coi trọng nhất, dung mạo thanh tú mà giọng nói cũng dễ nghe, như hoàng anh xuất cốc, người bình thường sau khi nghe giọng nàng đều sẽ lịch sự hơn một chút, bởi vậy Thúy Châu cảm thấy mình rất có thể diện.

Chỉ là hôm nay sau khi nói một hồi liên tục tưởng rằng trong lòng đại tiểu thư nhất định rất vui, sẽ thưởng cho nàng chút bạc, vốn dĩ nàng tới đây đưa tin tốt dù có nói lời khó nghe thì cũng không thiếu phần thưởng được nhưng khi Thúy Châu nói xong một hồi lâu cũng không thấy đại tiểu thư đáp lại.

Cố Thanh Trúc khép mắt uống trà, mi dài đen nhánh giống như cánh quạt. Bộ dáng không giống người chờ mong hồi phủ.

Lý ma ma ở bên cạnh nhìn mà sốt ruột, đại tiểu thư không nể mặt bà cũng không sao, nhưng nha hoàn bên cạnh phu nhân mà cũng không để mắt tới, mấy nha hoàn bà tử đều trừng mắt nhìn nàng, Lý ma ma khổ không nói nổi.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...