Trần Vĩnh, em trai của gã đồ tể, đột nhiên túm lấy cổ áo ông nội tôi: "Làm sao à? Có phải ông sai thằng khốn Lưu Xuân Long đó làm không?"
"Lưu Xuân Long trốn rồi!"
"Chắc chắn là ông, sai Lưu Xuân Long đ.á.n.h ngất em trai tôi từ phía sau, rồi xẻo thịt trên chân nó."
Ông nội nói: "Tôi không có."
Người trong nhà xúm vào can ngăn, lúc này mới kéo được Trần Vĩnh ra.
Trần Vĩnh nói: "Lưu Xuân Long là cháu ông, nó chạy rồi, ông phải trả nợ."
Trần Vĩnh như một con ch.ó điên, c.ắ.n chặt lấy ông nội tôi.
Ông nội nói: "Tôi không có, cậu đừng có vu oan cho người khác."
Ông nội móc từ trong túi ra một lọ thuốc, đặt lên bàn, ông nói: "Thuốc này cầm máu, mau đi sang làng bên mời thầy lang đi."
Ông nội nói xong câu đó liền kéo tôi rời đi.
Ông đi rất vội, tôi phải chạy mới theo kịp.
Ông nội dẫn tôi đến nhà chú họ tôi.
Cổng nhà chú ấy mở toang, đồ đạc trong sân cũng không ít.
Ông nội đứng ở cổng gọi một tiếng: "Xuân Long."
Không có ai trả lời.
Ông nội liền bước vào sân, tôi đi theo sau.
Nhà chú họ tôi chỉ có hai gian nhà đất nhỏ, một gian để ở, gian còn lại để đồ.
Tôi cùng ông nội vào nhà, cửa sổ nhà chú ấy rất nhỏ, ánh sáng trong phòng rất kém.
Trong nhà còn có mùi ẩm mốc.
Ông nội thấy trong nhà không có người, lại đi vào nhà kho.
Từ nhỏ mũi tôi đã rất thính, tôi ngửi thấy một mùi hôi thối nồng nặc.
Trong nhà kho có một cái hầm, miệng hầm đang đậy hờ.
Mùi hôi thối khó ngửi này, hình như là từ miệng hầm bay ra.
Tôi nói: "Ông ơi, nhà kho này hôi quá."
Ông nội nhìn bốn phía, sắc mặt sa sầm, ông đột nhiên bế xốc tôi lên, sải bước đi ra ngoài.
Chưa kịp để tôi phản ứng, ông nội đã bế tôi đi đến cửa nhà kho.
Mắt tôi vẫn đang dán chặt vào cái hầm.
Đột nhiên, từ miệng hầm thò ra một bàn tay.
Tôi giật nảy mình, vừa định hét lên, ông nội đã dùng tay bịt miệng tôi lại.
Ông nội cứ thế bế tôi, chạy một mạch về đến cổng nhà.
Trán ông nội lấm tấm mồ hôi lạnh, ông đưa tôi vào nhà, bà nội đang ở trong bếp nấu cơm.
Ông nội nói: "Sắp xảy ra chuyện lớn rồi."
Bà nội đặt việc trong tay xuống, cau mày hỏi: "Chuyện lớn gì?"
Ông nội nói: "Xuân Long e là đã xảy ra chuyện rồi."
Tôi nói: "Không thể nào, con thấy chú họ ở trong hầm, vừa nãy con còn thấy chú ấy thò tay ra mà."
Tôi không hiểu, tại sao ông nội không cho tôi nói?
Ông nội không nói gì, bà nội nói: "Oan có đầu nợ có chủ, chuyện này không liên quan đến nhà mình. Lúc Xuân Long còn sống, chúng ta cũng không hại nó."
Bà nội vừa dứt lời, tôi liền nghe thấy tiếng bước chân, chỉ thấy chú họ tôi tay cầm một cây gậy gỗ, đi vào sân nhà tôi, chú ấy dường như đã mù hẳn.
Dáng đi của chú họ tôi vô cùng kỳ quái, rất cứng nhắc, và tôi còn thấy trên cổ chú ấy có vài vết đốm tử thi.
Ông nội lập tức bước xuống khỏi giường đất, ông nói: "Bà cài cửa cho kỹ, tôi ra ngoài."
Ông nội đi ra ngoài, bà nội đóng cửa lại, tôi ngồi bên bậu cửa sổ nhìn ra, tôi sợ chú ấy sẽ làm hại ông.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/do-te-chia-thit/chuong-3.html.]
Chú họ tôi nói: "Chú, con không nhìn thấy gì nữa, chú đưa con đến nhà Trần Vĩnh đi."
05
Ông nội nói: "Xuân Long, con về nhà trước đi, chú đi tìm thầy lang cho con, chúng ta chữa mắt cho con trước đã."
Chú họ tôi nói: "Mắt? Thật sự chữa khỏi được sao?"
Ông nội nói: "Được, nhất định có thể."
Gương mặt cứng đờ của chú họ tôi nở một nụ cười, chú nói: "Mắt con được chữa khỏi rồi, bố mẹ con sẽ đón con lên thành phố, đúng không chú?"
Ông nội quay đầu lại liếc nhìn tôi, ông nói: "Đúng vậy."
Ông nội lại nói thêm vài câu dễ nghe, chú họ tôi mới chịu rời đi.
Sau khi chú họ tôi đi, ông nội mới vào nhà.
Ông ngồi phịch xuống ghế, thở hổn hển, ông nội đã bị chú họ tôi dọa cho không hề nhẹ.
Bà nội nói: "Rốt cuộc là có chuyện gì?"
Ông nội nói: "Tôi không biết, nhưng tôi đoán là Trần Vĩnh đã hại Xuân Long."
Ông nội vừa dứt lời, liền nghe thấy tiếng ồn ào ngoài sân.
Trần Vĩnh dẫn theo mấy người đến nhà tôi, còn có một số hàng xóm hóng chuyện.
Trần Vĩnh hét lớn: "Cút ra đây."
Ông nội thở dài, ông bước ra ngoài, tôi và bà nội cũng đi theo.
Ông nội nói: "Cậu làm loạn cái gì vậy?"
Trần Vĩnh nói: "Tôi nghe cả rồi, tối hôm qua ông mang về một miếng thịt, chính là ông đã hại anh trai tôi."
Tôi sững người vài giây, tối hôm qua, ông nội đúng là có mang về một miếng thịt.
Ông nội nói: "Đó là thịt thỏ, là thịt thỏ Xuân Long đưa cho tôi."
Trần Vĩnh gầm lên: "Thịt thỏ? Đó rõ ràng là thịt trên chân anh trai tôi."
Trần Vĩnh lại nói: "Ông phải bồi thường cho anh trai tôi, cái sân này, căn nhà này phải đưa cho tôi."
Đây rõ ràng là ăn cướp giữa ban ngày.
Ông nội nhìn về phía dân làng, không một ai lên tiếng bênh vực ông.
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Ông nội nói: "Trần Vĩnh, cậu sắp gặp đại họa rồi, Xuân Long đang tìm cậu đấy."
Trần Vĩnh nghe ông nội nói vậy, sắc mặt lập tức thay đổi, lộ rõ vẻ sợ hãi.
Nhưng gã lại cố tỏ ra bình tĩnh: "Nó dám tìm tôi? Tôi còn đang tìm nó đây."
Trần Vĩnh không chịu bỏ qua, bà nội tôi vào nhà, cầm con d.a.o phay ra, bà nói: "Cút, cút khỏi nhà tao."
Ông nội cản bà lại, Trần Vĩnh thấy bà nội cầm dao, gã ta lùi lại mấy bước.
Gã ta nói: "Bà nghĩ bà cầm d.a.o phay là tôi sợ bà chắc?"
Ông nội giật lấy con d.a.o từ tay bà, ông nói: "Chúng ta dọn đi."
Bà nội sững người vài giây: "Đồ hèn hạ, vô dụng."
Bà nội đi vào nhà, ông nội nói: "Cho chúng tôi chút thời gian, trước khi trời tối nhất định chúng tôi sẽ dọn đi."
Trần Vĩnh nở nụ cười đắc ý, gã ta nói: "Coi như các người biết điều."
Trần Vĩnh dẫn người rời đi, đám người hóng chuyện cũng giải tán.
Trong nhà chỉ còn lại ba người chúng tôi, ông nội nói: "Căn nhà này cho nó, nó tự tìm đường c.h.ế.t, tôi cũng đành chịu."
Bà nội không nói gì, coi như là ngầm đồng ý.
Ông nội, bà nội bắt đầu thu dọn đồ đạc, tôi nghe mà mơ mơ hồ hồ, chẳng hiểu gì cả.
Tôi nói: "Ông ơi, chúng ta dọn đi đâu ạ?"
Ông nội nói: "Đến miếu Quan Âm ở tạm mấy hôm đã."
Ông nội, bà nội chỉ mang theo một ít đồ đạc đơn giản, rồi vội vã dẫn tôi rời đi.
--------------------------------------------------