Bà nội lo lắng hỏi: "Làm sao vậy?"
Tôi nhìn mình trong gương, trên cổ có vết bầm tím, vết bầm có dấu một bàn tay.
Tôi cảm thấy khó thở, mí mắt ngày càng nặng trĩu.
Bà nội nói: "Tôi đi ngay đây."
Dần dần, tôi mất đi ý thức.
Đến khi tôi mở mắt ra lần nữa, tôi phát hiện mình đang nằm trên giường đất, ngoài cửa sổ mưa đang rơi tầm tã.
3 năm rồi, đây là lần đầu tiên mưa lớn như vậy.
Tiếng sấm rền vang, mây đen bao phủ bầu trời.
Ông nội và bà nội đều ở bên cạnh tôi, bà nội nói: "Tỉnh rồi, Phúc Tử tỉnh rồi."
Bà nội sờ trán tôi: "Hạ sốt rồi."
Trên mặt ông nội, thoáng hiện nét cười, ông nói: "Tỉnh là tốt rồi, con có đói không?"
Tôi nói: "Con khát ạ."
Bà nội rót nước cho tôi, ông nội đỡ tôi dậy, tôi vừa ngồi dậy, liền nghe thấy tiếng chuông leng keng, trên cổ chân tôi có thêm một sợi dây đỏ, trên dây có buộc một cái chuông.
Tôi uống nước xong: "Bà ơi, cái chuông này là gì vậy?"
Bà nội nói: "Bà xin ở miếu đấy, để trừ tà, con không được tháo ra."
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, trời mưa âm u oán khí nặng, tôi nói: "Bà ơi, con ngủ bao lâu rồi?"
"2 ngày rồi."
Tôi lại hỏi: "Ông ơi, miếng thịt hôm đó ông mang về là thịt gì? Có phải của gã đồ tể họ Trần không? Ông cùng chú họ xẻo thịt chân gã ta à?"
Tôi nhớ rất rõ, tối hôm đó trên tay áo ông nội có vết máu.
Ông nội tức giận nói: "Nói bậy bạ gì đó, ông không hề biết chuyện này."
Tôi lại cao giọng hơn: "Vậy thịt đó từ đâu ra? Nhà chú họ không có gì ăn, lấy đâu ra thịt cho ông?"
Ông nội nói: "Đó là thịt thỏ."
Tôi cảm thấy ông nội đang nói ngang, ánh mắt ông nhìn tôi, như thể tôi chỉ cần nói thêm một câu nữa, ông sẽ ra tay đ.á.n.h tôi, tôi đành phải im miệng.
08
Bà nội bưng cho tôi một bát cháo kê, trong cháo còn có một quả trứng gà luộc đã bóc vỏ, bà nói: "Cháo còn nóng, con ăn nhanh đi."
Không phải nhà hết lương thực rồi sao?
Bà lấy đâu ra cháo kê? Lấy đâu ra trứng gà?
Tôi hỏi: "Bà ơi, cháo kê ở đâu ra vậy?"
Ông nội hút t.h.u.ố.c ho mấy tiếng, liếc nhìn bà nội.
Bà nội nói: "Tuổi còn nhỏ, mà lo chuyện bao đồng, cho mày ăn thì mày cứ ăn đi."
Thấy bà nội sa sầm mặt, tôi không dám hỏi nữa.
Sau một trận mưa lớn, trên núi mọc đầy nấm.
Bà nội cùng mấy thím trong làng, sáng sớm tinh mơ đã lên núi hái nấm.
Ông nội dẫn mười mấy người đàn ông, vào núi bắt lợn rừng.
Tôi ở nhà chơi một mình ngoài sân.
Đến tối, bà nội mang về một rổ nấm: "Bà ơi, ông con đâu?"
Bà nội lấy một cái xô gỗ, lại lấy thêm một cái bát cơm sạch, bà nói: "Ông con ở đầu làng, đang chia thịt lợn cho mọi người."
Bà nội đưa cho tôi một cái bát cơm, bà khóa cửa lại, dắt tôi ra đầu làng.
Con lợn rừng đó không lớn, cũng chỉ chừng hai ba trăm cân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/do-te-chia-thit/chuong-5.html.]
Người trong làng, đều đã xếp hàng ngay ngắn, chờ ông nội chia thịt.
Tôi thấy trong đám người xếp hàng có gã đồ tể họ Trần, gã ta cầm bát cơm, sắc mặt tiều tụy, đi đứng khập khiễng, gầy như một cái xác khô.
Ông nội dùng d.a.o chia thịt, dân làng cười nói: "Chúng ta lại được ăn thịt rồi, chúng ta phải cảm ơn trưởng làng."
"Đúng vậy."
"Cảm ơn trưởng làng."
Người trong làng đều đang hùa theo, gã đồ tể họ Trần sa sầm mặt, không nói gì.
Đến lượt gã đồ tể họ Trần nhận thịt, gã ta ném cái bát cơm lên bàn.
Bác Trương đứng cạnh ông nội tôi nói: "Trần Cương, thái độ của mày là thế nào?"
Gã đồ tể họ Trần nói: "Thái độ của tôi thì sao?"
Bác Trương lại nói: "Mày không cùng mọi người bắt lợn rừng, chia thịt thì mày nhanh nhảu nhỉ, mày ra đằng sau xếp hàng, đợi mọi người chia xong hết, còn thừa mới đến lượt mày."
Bác Trương nói xong, liền ném cái bát cơm của gã đồ tể họ Trần xuống đất.
Cái bát lăn mấy vòng mới dừng lại.
Dân làng cười ồ lên.
Gã đồ tể họ Trần trợn đôi mắt đỏ ngầu nhìn bác Trương, gã ta nói: "Mày nhặt lại đây cho tao."
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Bị gã đồ tể họ Trần trừng mắt, bác Trương rõ ràng là sững lại một chút.
Gã đồ tể họ Trần bây giờ tuy là một kẻ què, nhưng trước đây gã ta là một kẻ tàn nhẫn.
Vẫn còn chút uy lực.
Bác Trương cứng miệng nói: "Tao không nhặt, mày còn muốn bắt nạt chúng tao à? Nằm mơ đi, mày là cái thá gì?"
Gã đồ tể họ Trần giơ tay lên là đánh, gã ta và bác Trương vật lộn với nhau, bác Trương tuy lớn tuổi, nhưng bác mập, bác đẩy mạnh một cái khiến gã đồ tể họ Trần ngã sóng soài ra đất: "Cút! Còn không cút là tao đ.á.n.h c.h.ế.t mày."
"Đi mau đi, nhà mày nhiều lương thực thế, không thiếu miếng thịt này đâu."
"Đúng đấy, bình thường bắt nạt chúng ta không ít."
Gã đồ tể họ Trần gắng gượng đứng dậy, gã ta chỉ tay vào đám dân làng: "Lương thực? Các người còn mặt mũi nói đến lương thực à? Lương thực trong nhà tao, đều bị các người trộm hết rồi."
Bác Trương nói: "Mày bớt nói bậy, ai trộm lương thực nhà mày."
Ông nội đột nhiên lên tiếng: "Được rồi, mày cầm cái bát qua đây."
Câu này là nói với bác Trương, bác Trương liếc nhìn ông nội, bác nói: "Trưởng làng, loại người này không thể nuông chiều cái tính của nó, càng cho nó mặt mũi, nó càng lấn tới."
Ông nội không nói gì, bác Trương thở dài, bác nhặt cái bát lên, đặt lên bàn.
Ông nội xẻo một miếng thịt, đặt vào trong bát: "Mày cầm đi đi."
Gã đồ tể họ Trần từ từ đứng dậy, đi đến bên bàn, gã cầm cái bát cơm lên cười lạnh một tiếng: "Lưu Xuân Long c.h.ế.t rồi, nhưng em trai tao chưa c.h.ế.t, chúng mày cứ chờ đấy."
09
Gã đồ tể họ Trần nói xong, cầm thịt rời đi.
Ông nội chau mày, tuy ông không nói gì, nhưng tôi biết, lời nói của gã đồ tể họ Trần khiến ông không thoải mái.
Đến tối, tôi bị mắc tiểu nên tỉnh giấc, tôi vừa định ngồi dậy, thì nghe thấy bà nội nói: "Thế nào rồi? Xác của Trần Vĩnh còn ở trong hầm không?"
Tôi nghe thấy tiếng bước chân của ông nội, ông nói: "Không còn."
Bà nội nói lớn: "Sao lại không thấy? Trên hầm có khóa mà, chìa khóa vẫn ở chỗ tôi đây."
Ông nội nói: "Nói nhỏ thôi, đừng làm thằng Phúc thức giấc."
Tôi nghe rất rõ, ông nội và bà nội không muốn tôi biết chuyện này, tôi đành phải tiếp tục giả vờ ngủ.
Bà nội lại hỏi: "Xác của Xuân Long còn trong hầm không?"
Ông nội nói: "Không còn."
--------------------------------------------------