Miếu Quan Âm rất nhỏ, lại còn vô cùng cũ nát.
3 năm trước, người đến miếu Quan Âm cúng bái vẫn còn rất đông, đồ cúng bái cũng rất nhiều.
Nhưng mấy năm thiên tai này, dân làng sống còn khó khăn, căn bản không có thời gian đến miếu Quan Âm cúng bái.
Ông nội trải chăn ra sàn, tôi phụ bà nội dọn dẹp miếu Quan Âm.
Đến tối, tôi nghe thấy một tiếng hét kinh hãi, là giọng của Trần Vĩnh.
Miếu Quan Âm cách nhà tôi không xa, tôi giật mình ngồi bật dậy, ông nội, bà nội cũng tỉnh giấc.
06
Dưới ánh trăng, tôi nhìn rõ khuôn mặt của ông nội, khóe miệng ông đang khẽ nhếch lên, rõ ràng là đang cười.
Bà nội và ông nội nhìn nhau: "Chúng ta về nhà thôi."
Ông nội nói: "Đợi thêm chút nữa, trời sáng hẵng về."
Tôi nói: "Ông ơi, chú họ con còn sống không?"
Ông nội nói: "Ngủ nhanh, trẻ con đừng hỏi nhiều."
Trời vừa tờ mờ sáng, đã có dân làng đến gõ cửa: "Trưởng làng, xảy ra chuyện lớn rồi, Trần Vĩnh c.h.ế.t rồi, c.h.ế.t đuối dưới sông."
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Ông nội khoác vội cái áo, mở cửa bước ra: "Chuyện xảy ra khi nào?"
"Sáng nay, người trong làng ra sông bắt cá, thì thấy xác của Trần Vĩnh."
Ông nội nói: "Đi mau."
Sau khi ông nội đi, bà nội miệng ngân nga điệu nhạc, tâm trạng rất tốt.
Bà thu dọn xong đồ đạc, nói: "Phúc Tử, chúng ta về nhà."
Bà nội dắt tôi về nhà, đồ đạc trong nhà không có gì thay đổi, chỗ kỳ lạ duy nhất, chính là cái ngạch cửa trong nhà đã biến mất.
Tôi ngồi xổm xuống, nhìn chỗ ngạch cửa, giống như là bị cưa đi.
Hồi nhỏ tôi ghét nhất là ngạch cửa, không chú ý là sẽ bị vấp ngã.
Tôi đã nói với ông nội mấy lần, bảo ông cưa ngạch cửa đi, nhưng ông không đồng ý.
Ông nói ngạch cửa có thể ngăn tà ma vào nhà, không thể cưa.
Trần Vĩnh c.h.ế.t rồi, tôi muốn đi xem.
Nhân lúc bà nội đang nấu cơm, tôi lén chạy ra bờ sông.
Người trong làng đều đang tập trung ở bờ sông, tôi chen lên phía trước.
Chỉ thấy xác của Trần Vĩnh đang nổi trên mặt sông, mặt úp xuống nước.
Nghe người lớn tuổi nói, người c.h.ế.t đuối dưới sông oán khí rất nặng, dân làng cũng không dám mạo muội đi vớt xác Trần Vĩnh.
Trương Cường nói: "Trưởng làng, giờ làm sao đây?"
Ông nội tôi tỏ ra khó xử, nói: "Đi mời người vớt xác."
Thím Trương nói: "Trưởng làng, cái năm thiên tai đói kém này, làm gì còn người vớt xác, theo tôi thấy, chuyện này vẫn nên để anh trai nó lo, gã đồ tể họ Trần vẫn còn sống mà."
"Đúng, để gã đồ tể họ Trần lo."
Trong đám đông, có tiếng vọng ra: "Trưởng làng, trong nhà Trần Vĩnh vẫn còn lương thực, nó c.h.ế.t rồi, vậy số lương thực đó thì sao?"
"Đúng đó, số lương thực đó làm sao?"
"Hai anh em chúng nó là ác bá trong làng, ngày thường bắt nạt chúng ta không ít."
"Số lương thực đó là của chúng ta."
"Chia lương thực!"
"Đúng, chia lương thực!"
Người trong làng, ai nấy đều bàn chuyện chia lương thực.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/do-te-chia-thit/chuong-4.html.]
Ông nội rít một hơi thuốc, rồi nhả khói ra, ông nói: "Trần Vĩnh tuy c.h.ế.t rồi, nhưng gã đồ tể họ Trần vẫn còn sống, không đến lượt chúng ta chia lương thực, mọi người giải tán đi."
Ông nội nói xong, dân làng đều xì xào bàn tán, nhưng không ai dám nói lớn tiếng.
Một lúc sau, mọi người cũng giải tán.
Ông nội dắt tôi về nhà, nhưng đi được nửa đường, ông lại nói: "Phúc Tử, con về nhà trước đi."
Ông nội nói xong, liền đi về hướng Tây, tôi biết đó là đường đến nhà chú họ tôi.
Tôi lén lút đi theo sau.
Ông nội vào nhà kho, ông tự nói chuyện với cái hầm: "Xuân Long, Trần Vĩnh c.h.ế.t rồi, con có thể yên tâm đi rồi."
Ông nội vừa dứt lời, tôi liền thấy một bàn tay thò ra từ miệng hầm, chú họ tôi từ trong hầm bò ra, vết đốm tử thi trên cổ chú ấy đã lan lên đến mặt.
Cả người chú ấy toát ra vẻ âm u, quỷ dị.
Vậy mà ông nội tôi không hề sợ hãi.
Chú họ tôi nói: "Chú, thầy lang đâu? Không phải chú nói, tìm thầy lang chữa mắt cho con sao?"
Đôi mắt đang nhắm của chú họ tôi đột nhiên mở ra, mắt chú ấy đã thối rữa, bên trong còn có giòi đang bò.
Tôi sợ c.h.ế.t khiếp: "Ông ơi, chạy mau!"
Tôi vừa dứt lời, chú họ tôi liền lao ra, chú ấy siết chặt cổ tôi, nhấc bổng tôi lên.
Ở khoảng cách gần như vậy, tôi có thể nhìn rõ giòi đang bò trong tai chú họ, hơn nữa trên người chú ấy còn bốc ra mùi hôi thối rữa.
Ông nội lo lắng nói: "Xuân Long, Phúc Tử là cháu của con mà! Chú tìm thầy lang cho con rồi, ông ấy đang ở bờ sông kia kìa, chú đưa con đi."
07
Cổ của chú họ tôi cử động một cách cứng nhắc, chú ấy nói: "Ông đưa tôi đi."
Ông nội nhìn tôi với vẻ mặt đầy lo lắng, ông ra hiệu cho tôi đừng nói gì.
Ông nội nói: "Được, chú đưa con đi."
Bờ sông chỉ có cái xác c.h.ế.t Trần Vĩnh, làm gì có thầy lang, ông nội đang nói dối.
Mặc dù tôi rất sợ, nhưng vẫn tin tưởng ông nội.
Suốt dọc đường, chú họ tôi cứ lẩm bẩm, nói mắt chú ấy bị Trần Vĩnh làm cho mù, chú ấy xẻo thịt chân gã đồ tể họ Trần, bị Trần Vĩnh phát hiện, Trần Vĩnh đã g.i.ế.c chú ấy, chú ấy muốn tìm Trần Vĩnh báo thù.
Trong lòng tôi chấn động, chú họ tôi vậy mà lại xẻo thịt chân gã đồ tể họ Trần?
Miếng thịt ông nội mang về tối hôm đó, là của ai?
Không lẽ là của gã đồ tể họ Trần?
Trong lòng tôi dâng lên một cảm giác buồn nôn.
Đến bờ sông, tôi nhìn xuống dưới, xác của Trần Vĩnh đã biến mất.
Chú họ tôi thả tôi xuống, chú ấy cáu kỉnh nói: "Thầy lang đâu?"
Chú họ tôi vừa dứt lời, tôi liền thấy một bóng người từ trong rừng cây bước ra, đến gần mới nhận ra đó là Trần Vĩnh.
Cổ của Trần Vĩnh nổi đầy gân xanh, mặt sưng vù, toàn thân bốc mùi hôi thối.
Chú họ tôi quay người một cách cứng nhắc, chú ấy đã nhận ra sự tồn tại của Trần Vĩnh.
Ông nội vẫy tay về phía tôi, ra hiệu tôi qua đó, tôi cẩn thận từng bước đi qua.
Ông nội ôm chặt lấy tôi, ông nói: "Trần Vĩnh g.i.ế.c thầy lang rồi."
Ông nội vừa dứt lời, chú họ tôi như phát điên, lao về phía Trần Vĩnh.
Hai người vật lộn vào nhau, c.ắ.n xé lẫn nhau, âm thanh phát ra từ cổ họng họ vô cùng rợn người.
Ông nội bịt mắt tôi lại, vội dắt tôi về nhà.
Về đến nhà, ông nội nói: "Nhanh, bà lấy ít tro đáy nồi, rồi đi mượn con d.a.o nhà gã đồ tể họ Trần về đây."
--------------------------------------------------