Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

ĐOẠT LẠI

Chương 4

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hắn cúi mắt nhìn ta, khẽ cười:

"Bổn hầu... sẽ cho ngươi làm trắc thất."

Lời nói của hắn khiến ta sững sờ tại chỗ:

"Cái gì...?"

Trắc thất ư? Với người khác có lẽ là niềm vui lớn.

Nhưng với ta, đó là án tù chung thân, là cả đời bị giam cầm, là mãi mãi diễn một vai kịch.

Ngón tay ta siết chặt, ta cắn môi đáp:

"Hầu gia, ta chỉ là một kẻ thấp hèn, không xứng làm trắc thất."

Hắn không hề bận tâm, nhấp một ngụm trà, nhẹ nhàng nói:

"Bổn hầu nói ngươi xứng thì ngươi xứng."

"Nhưng ta muốn rời khỏi phủ."

Ta cúi đầu, quỳ xuống dập đầu trước hắn.

Giọng hắn lạnh lùng, pha chút tức giận:

"Ồ? Vậy ngươi không muốn?"

Ta cúi mặt thấp hơn:

"Phải, ta không muốn."

Rồi một tiếng "choang", chiếc tách trà vỡ tan, mảnh vụn văng lên, làm xước mặt ta.

Hắn bóp mạnh lấy cằm ta, ép ta ngẩng mặt nhìn hắn.

"Bổn hầu đã nhượng bộ nhiều lần, Sở Sở, đừng không biết điều."

Toàn thân ta run rẩy, nhưng không hiểu sao lại có can đảm nhìn thẳng vào mắt hắn:

"Trong mắt ngài, ta chẳng qua chỉ là một món đồ làm ấm giường, đúng không?

"Năm năm nay, đến cả thân phận thông phòng ngài cũng không cho ta. Nhưng tiểu thư Tể tướng phủ vừa vào cửa, ngài đã định phong ta làm trắc thất. Hầu gia, ta không ngốc, ngài không thoái thác được cuộc hôn nhân này, nên định dùng ta làm kẻ cản đường. Nhưng nếu đã vậy, tại sao lại phải là ta?

"Hầu gia, chẳng lẽ không thể vì năm năm ta tận tâm hầu hạ ngài mà trả lại cho ta tự do ư?"

Hắn giận đến đỏ mắt, quất liên tiếp ba roi, mỗi roi như lột da rút xương.

"Ngươi nghĩ ngươi là ai mà bổn hầu lại yêu ngươi?"

Ta nghiến răng chịu đựng, m.á.u trào lên cổ họng, không cầu xin một tiếng.

Hắn giận dữ ném roi, túm cổ ta lôi ra ngoài.

Đến cổng Hầu phủ, hắn vứt ta xuống trước một kẻ ăn mày hôi hám, lạnh lùng nói:

"Đã tự nguyện hạ mình, vậy không theo bổn hầu thì theo hắn."

Ta nhìn kẻ ăn mày kia, người bẩn thỉu, bốc mùi hôi thối, mà không khỏi run rẩy.

Hắn nhếch mép cười, ánh mắt đầy hằn học:

"Sở Sở, nếu ngươi quỳ xuống cầu xin, bổn hầu sẽ cho ngươi ở lại."

Ta im lặng thật lâu, rồi từ từ quỳ xuống, dập đầu thật mạnh:

"Đa tạ Hầu gia ban ân."

Hắn không ngờ rằng, ta thà chọn một kẻ ăn mày còn hơn ở lại bên hắn.

Hắn nghiến răng, giận dữ hét lên:

"Không có lệnh của bổn hầu, ai cũng không được cứu ả!"

Rồi xoay người bỏ đi, đóng sập cổng Hầu phủ sau lưng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/doat-lai/4.html.]

07

Tên ăn mày kia như thể không thể chờ thêm, cúi sát mặt ta.

Luồng hơi thở nồng nặc và tanh hôi phảng phất quanh mũi khiến ta muốn gạt hắn ra, nhưng cơ thể đau đớn đến không còn chút sức lực nào.

Khắp người nóng rát tựa như bị lửa thiêu đốt, cuối cùng ta không chịu nổi, trước mắt tối sầm lại.

Trước khi nhắm mắt, trong lòng không khỏi tự cười nhạo bản thân.

"Sở Sở à, ngươi vốn dĩ hèn nhát, hôm nay sao lại hành động hồ đồ như thế?"

Khi mở mắt lần nữa, ta phát hiện mình đang nằm trên một chiếc giường gỗ, quần áo đã được thay sạch sẽ.

Cánh cửa gỗ "két" một tiếng mở ra, tên ăn mày tóc tai bù xù thẳng tiến về phía ta.

Không thể nhìn rõ khuôn mặt hắn, ta lập tức rút cây trâm bạc trên đầu, chống người dậy, chỉ thẳng vào hắn với ánh mắt cảnh giác.

Hắn dừng bước, thực sự không tiến lại gần, chỉ đưa ra một bát thuốc trong tay.

"Cô nương, uống thuốc đi."

Giọng hắn trầm ấm, còn mang chút dịu dàng bất ngờ.

Ta cau mày, cây trâm trong tay vẫn không hạ xuống.

Thấy vậy, hắn như chợt nghĩ ra điều gì, vội giải thích.

"Cô nương đừng sợ, y phục của cô nương không phải ta thay."

Sợ ta không tin, hắn quay người ra ngoài, kéo một phụ nhân vào.

"Y phục của cô nương là do Á Bà thay."

Giọng hắn có chút lúng túng: "Thật khó mà giải thích được, bà ấy không nói được, nhưng xin cô nương hãy tin ta…"

Phụ nhân kia, gương mặt đầy những vết sẹo chằng chịt, trông rất đáng sợ. Nhưng khi nhìn thấy ta, đôi mắt bà sáng lên.

Bất ngờ, bà lao thẳng về phía ta.

Mặt ta tái nhợt, lùi lại phía sau đến mức không còn đường lui, tay vẫn siết chặt cây trâm bạc.

Tên nam nhân kia vội vàng hét lên:

"Cô nương đừng làm hại bà ấy! Á Bà không có ác ý, chỉ muốn cô nương uống thuốc thôi!"

Tay ta khựng lại, nhìn thấy phụ nhân ấy thực sự đang cầm bát thuốc với vẻ mặt sốt ruột, miệng phát ra những âm thanh không rõ ràng, như muốn thúc giục ta uống.

Ta ngây người nhìn bát thuốc đen ngòm, hương thuốc thoang thoảng từ vết thương trên lưng nhẹ nhàng len vào mũi.

Chỉ lúc này, ta mới nhận ra rằng vết thương trên lưng không còn đau rát như trước.

Á Bà nhìn ta ngơ ngác, vỗ nhẹ vào tay ta như muốn trấn an, sau đó chạy nhanh ra ngoài, kéo tên nam nhân kia vào.

 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 珞  蘭

 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 﫶

 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Bà nôn nóng dùng tay ra hiệu, vẻ mặt đầy khẩn trương.

Ta nhìn hai người với những cử chỉ kỳ lạ, rồi lại cúi đầu nhìn bát thuốc trong tay.

Cảm giác an tâm kỳ lạ dâng lên trong lòng. Ta cầm bát thuốc, uống cạn trong một hơi.

Khi ngẩng đầu lên, tên nam nhân đang rửa mặt với một chậu nước. Á Bà chỉ đâu hắn lau đó.

Chỉ trong vài động tác, lớp bùn đen trên mặt hắn đã bị rửa sạch. Mái tóc trước trán được buộc gọn gàng bằng một dải lụa trắng, để lộ dung mạo thật sự.

Khuôn mặt hắn thanh tú, giữa chân mày toát lên khí chất hiên ngang.

Thấy ta nhìn chăm chú, hắn bối rối nở một nụ cười.

Nụ cười ấy khẽ khàng, khiến má lúm đồng tiền mờ nhạt hiện lên, hoàn toàn khác xa vẻ ngoài thô tục ban đầu.

"Thật có lỗi với cô nương. Ta không nhận ra dáng vẻ bẩn thỉu của mình lại đáng sợ đến vậy."

"Tại hạ là Tề Ngọc, một lang y."

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
ĐOẠT LẠI
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...