Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

ĐOẠT LẠI

Chương 9

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

*

Tiểu Quả vốn rất biết nhìn sắc mặt, thấy ta như vậy, chỉ dám lặng lẽ đứng một góc.

Chúng ta đến nơi, mọi người trong thôn lập tức im bặt.

Tề Ngọc thấy Tiểu Quả không vui, bèn chống gậy dẫn nó ra một góc b.ắ.n pháo hoa.

Ta hừ lạnh, ngồi xuống giữa đám phụ nhân trong thôn.

Bọn họ thấy sắc mặt ta không tốt, chẳng ai dám nói gì.

Chỉ có Tử Yên, cô gái nổi tiếng sắc sảo trong thôn, buông lời châm chọc:

"Chẳng qua chỉ là con mèo con ch.ó hắn mang về, còn tưởng mình đặc biệt lắm!"

Nàng ta quét mắt từ đầu đến chân ta, mỉa mai:

"Ngươi, sẽ không thực sự nghĩ mình là gì của Tề Ngọc ca ca đấy chứ?

"Hừ, loại người như hắn, thánh thiện như Bồ Tát, làm sao có thể thích ngươi?"

*

Một người phụ nữ ghét một người phụ nữ khác, lý do duy nhất chỉ có thể là vì cùng thích một người đàn ông.

Ngày thường, nàng ta không vừa mắt ta, ta cũng chẳng thèm để ý.

Nhưng hôm nay ta vốn đã bực mình, bị nàng ta chọc tức, cơn giận lại càng bốc lên.

Ba câu không hợp, cả hai liền lao vào đánh nhau, chẳng ai cản nổi.

*

Tề Ngọc chống gậy tập tễnh chạy tới, nhìn ta một cách sâu sắc.

Nhưng hắn chỉ kéo ta ra, không kéo Tử Yên. Sau đó lại đi xem vết thương của nàng ta.

Tử Yên còn nháy mắt khiêu khích ta.

Ta tức đến mức chỉ vào mặt Tề Ngọc mà mắng:

"Tề Ngọc, ngươi dám thiên vị người ngoài!"

Cúi đầu nhìn lại mình, tóc tai rối bù, dáng vẻ chật vật, ta giận đến mức bỏ chạy.

*

Chạy tới bên bờ sông, trong lòng uất ức đến cực điểm, ta bật khóc nức nở.

Vừa khóc, ta vừa tự thấy mình kỳ quặc.

Trước đây, ở Ý Xuân Lâu bị Tần mama hành hạ, ta không khóc.

Bị Tạ Chỉ đánh cho đến rách da toạc thịt, ta cũng không rơi nước mắt.

Vậy mà giờ, chỉ vì một chuyện nhỏ nhặt thế này, lại khóc lóc thảm thương, đúng là mất mặt.

*

Đang khóc, bỗng cảm giác có người nhẹ nhàng vỗ vai ta.

Ta vừa khóc vừa len lén nhìn, hóa ra là Á Bà.

Phải rồi, người kia chân đã bị thương, sao chạy nhanh thế được.

*

Á Bà lại ra sức vẫy tay với ta, lúi húi móc túi áo.

Một lúc sau, bà ấy không biết từ đâu lấy ra cả đống đồ, từ bánh, hạt dưa, kẹo, đến trái cây, tất cả đều đẩy vào lòng ta, "í ới" bảo ta ăn.

 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 珞  蘭

 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 﫶

 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Ta hít một hơi, nhặt một viên kẹo bỏ vào miệng.

"Bà bà, bà vẫn là tốt nhất.

"Không như Tề Ngọc, chỉ biết bênh kẻ ngoài!"

*

Phía sau vang lên một tiếng thở dài bất lực:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/doat-lai/9.html.]

"Ta bênh kẻ ngoài bao giờ?"

13

Ta lườm Tề Ngọc một cái, rồi quay người đi, không thèm để ý đến hắn nữa.

Á Bà bước lên, "á á" vài tiếng, đánh vào hắn mấy cái rồi chạy mất.

Tề Ngọc thở dài, ngồi xuống cạnh ta, giọng nói mang theo ý trêu chọc:

"Nếu ta không kéo nàng lại, thì e rằng mặt của Tử Yên đã bị nàng cào nát rồi."

*

Ta nhìn chằm chằm mặt sông, hừ lạnh một tiếng.

Hắn lắc đầu, nhưng giọng vẫn phảng phất tiếng cười:

"Lúc nhỏ, ta cũng là một thằng nhóc nghịch ngợm, suốt ngày đánh nhau với người ta. Ta tay dài chân dài, thường đánh bọn chúng mặt mày bầm dập, còn mình thì không hề hấn gì. Những lúc đó, cha ta luôn xuất hiện kéo ta về, rồi còn tự mình đi thăm đứa trẻ kia, chẳng buồn nhìn ta lấy một cái.

"Lúc đó, ta cũng giận y như nàng. Nhưng cha lại bảo, nếu ông không làm vậy, đứa trẻ kia bị thương đến thế, liệu người ta có chịu bỏ qua không?"

*

Thấy ta không phản ứng, hắn lại thở dài một tiếng, giọng trầm thấp hơn:

"Mẹ của Tử Yên là người nổi tiếng chua ngoa, nếu nàng làm cô ta bị thương nặng mà bản thân chẳng hề gì, liệu bọn họ có chịu để yên cho nàng không?"

Ta khẽ mấp máy môi:

"Ta đâu phải không hề gì, ngươi không thấy tóc ta rối tung lên rồi sao!"

Hắn bật cười, nhẹ nhàng vuốt lại mái tóc rối bù của ta:

"Phải, phải, tóc nàng rối cả rồi."

*

Ta hơi ngước mắt lên, bất chợt bắt gặp ánh mắt dịu dàng, đầy quyến luyến của hắn.

Tim ta lỡ một nhịp, vội quay đầu đi, không dám nhìn thêm.

Một lúc lâu sau, trong không gian yên lặng, hắn chậm rãi nói:

"Ta biết nàng không thích Tiểu Quả."

Ta cúi mắt không nói, nhưng câu tiếp theo của hắn lại khiến ta trợn tròn mắt.

"Ta đã gặp Định Viễn hầu Tạ Chỉ ở Thanh Châu, hắn đang phát chẩn nơi đó."

*

Sắc mặt ta lập tức tái nhợt:

"Gặp... gặp hắn sao?"

Hắn điềm nhiên đáp:

"Nhưng nàng yên tâm, ta không để hắn nhìn thấy, mà dù có gặp, hắn cũng chẳng nhận ra ta. Nàng biết mà, hôm đó ta trông như vậy..."

Ta trầm mặc, hắn lại tiếp tục:

"Tiểu Quả và Tạ Chỉ có nét giống nhau, nhưng giữa họ không có liên quan gì. Hắn là hầu gia quyền quý, còn Tiểu Quả chỉ là một đứa trẻ mồ côi, lang thang đầu đường xó chợ.

"Sở Sở, nàng không biết đâu, nếu không nhờ Tiểu Quả, ta e rằng mình đã bỏ mạng ở Thanh Châu rồi."

*

Hóa ra ở Thanh Châu, khi xác nhận cô gái kia không phải muội muội mình, Tề Ngọc ở lại làm nghĩa y.

Nhưng vì phát cháo không đều, dân đói gây náo loạn, hàng ngàn người nổi loạn, hắn bị cuốn vào đám đông, ngã xuống đất, chân bị đè chặt không rút ra được.

Tiểu Quả khi đó trốn trong góc tường hẹp, liều mình kéo hắn vào trong, mới cứu được hắn một mạng.

"Thằng bé rất đáng thương. Ta thấy nó chừng ba, bốn tuổi, một mình trốn đông trốn tây, chẳng có lấy một miếng ăn, nên đưa nó về đây."

*

Ta thoáng thấy hổ thẹn. Ta chẳng thể làm được như hắn, cứu giúp thế gian, lại còn vì một đôi mắt mà sinh lòng thù ghét với đứa trẻ con.

Ta ngập ngừng, hắn đã nhẹ nhàng xoa đầu ta.

Rồi xoay người, ngoái lại gọi:

"Bà bà, Tiểu Quả! Lại đây, cùng thả đèn nào!"

*

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
ĐOẠT LẠI
Chương 9

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 9
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...