Ta lén liếc nhìn Bùi Túc, chỉ thấy nét mặt chàng bình tĩnh như thường, không có chút gì ngạc nhiên.
Trước đây, kẻ giả làm trưởng tử trong phủ chỉ là một kẻ vô dụng, làm nền cho tài năng của Bùi Tẩy Nghiễn, khiến hắn trở thành người con trai đức tài vẹn toàn.
Lão thái gia tất nhiên thiên vị nhị thiếu gia, từng nói sau khi ông qua đời sẽ để lại toàn bộ gia sản cho Bùi Tẩy Nghiễn, không để lại gì cho trưởng tử.
Nhưng sau đó, Bùi Túc thực sự trở về.
Chàng còn trẻ nhưng đã là chỉ huy sứ chính tam phẩm, lập nhiều công lao, được Hoàng Thượng sủng ái.
Dù Bùi Tẩy Nghiễn có tài, trong kỳ thi khoa bảng hắn cũng chỉ đạt cuối bảng tiến sĩ, nhận một chức quan nhàn hạ ở Hàn Lâm Viện.
So sánh như vậy, lão thái gia lại thấy đại công tử tốt hơn.
Cảm giác áy náy đối với đại công tử khiến ông để lại toàn bộ gia sản cho Bùi Túc trước khi qua đời.
Bùi Túc không tham lam, biết đệ đệ mình không ưa gì mình, bèn chia phủ thành Đông viện và Tây viện, tài sản cũng chia đôi, ai ở phần nấy.
Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 珞 蘭
Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ
Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Nhưng lòng người không bao giờ đủ.
Bùi Tẩy Nghiễn căm ghét người đại ca đột ngột xuất hiện, che lấp toàn bộ hào quang của mình, cướp đi tình thương cuối cùng của cha, thậm chí chiếm một nửa gia sản.
Hắn vừa ghen vừa hận, nhưng thực lực không bằng Bùi Túc, đành phái người tung tin đồn thất thiệt, bôi nhọ danh tiếng của chàng.
A Chương, người hiểu hắn nhất, khẽ an ủi:
"Công tử nhẫn nhịn một thời gian, chỉ cần công tử sinh ra trưởng tử của hầu phủ, Đông viện kia không bao giờ có thể có con, thì toàn bộ Bùi phủ sớm muộn cũng là của ngài."
Về đến Đông viện, tay ta đã lạnh toát mồ hôi.
Bùi Tẩy Nghiễn sai người hạ độc vào đồ ăn của ta, hóa ra chỉ để tranh đoạt gia sản với chính đại ca ruột mình.
Bùi Túc bao năm qua luôn nhẫn nhịn, một là vì Bùi Tẩy Nghiễn chưa thực sự gây tổn hại cho chàng, hai là vì nể chút tình huynh đệ.
Nhưng lần này, hắn đã chạm vào giới hạn của Bùi Túc. Từ ánh mắt lạnh lẽo đó, ta cảm nhận được sát khí.
Họ chỉ chung sống với nhau hai năm, mối quan hệ vốn đã gượng gạo, làm gì có chuyện huynh đệ tình sâu nghĩa nặng.
Với bản lĩnh của Bùi Túc, đối phó với Bùi Tẩy Nghiễn dễ như trở bàn tay, nhưng chàng vốn quen đối phó với những chuyện gió tanh mưa m.á.u ngoài chiến trường, không giỏi xử lý tranh chấp trong gia đình.
Ta nắm lấy tay chàng:
"Phu quân, nghe ta đi."
Ta muốn xé toang lớp mặt nạ đạo mạo của Bùi Tẩy Nghiễn, để hắn không thể đặt chân trong kinh thành thêm được nữa.
17
Tối đó, ta mời người nhà họ Tiêu đến phủ dùng cơm.
Trong mắt họ, ta vẫn mang thân phận của Tiêu Vân Châu, nên việc mời họ tới cũng đường đường chính chính.
Sau bữa tiệc, Tiêu phu nhân kéo ta sang một góc hỏi thăm, lo lắng nói:
"Vân Châu dạo này sống thế nào?"
Ta thở dài một hơi, vẻ mặt đầy trăn trở:
"Nàng ấy mang thai, nhưng lại bị nhị công tử nhốt lại rồi."
Sắc mặt vợ chồng họ Tiêu lập tức thay đổi, cả hai không thể ngồi yên, khăng khăng đòi gặp Tiêu Vân Châu tận mắt.
Tiểu Thúy liếc mắt ra hiệu cho ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/doi-ao-cuoi-lay-dung-nguoi/10.html.]
Lúc này, người hầu canh giữ Tiêu Vân Châu đã bị hạ mê dược, ổ khóa cửa cũng được mở.
Tiêu Vân Châu nhân lúc không ai phát hiện liền trốn thoát ra ngoài.
Đi ngang qua phòng đám gia nhân, nàng nghe được vài âm thanh không thể chịu nổi. Âm thanh đó quen thuộc đến lạ, giữa màn đêm nghe càng khàn đục và nặng nề.
Nàng đột ngột dừng chân, cả người run lên một trận.
Chẳng lẽ Bùi Tẩy Nghiễn đang vụng trộm với một nha hoàn sao?
Nàng phải xem xem, là con tiện tỳ nào cả gan làm chuyện đó!
Nàng ghé mắt vào lỗ nhỏ trên cửa sổ nhìn vào, cảnh tượng trước mắt khiến nàng trợn tròn mắt, không tin nổi.
Kẻ đang nằm dưới thân Bùi Tẩy Nghiễn, uốn éo quyến rũ hưởng lạc, không phải nha hoàn nào cả, mà lại là... một nam nhân!
Chính là tên thư đồng luôn theo hắn như hình với bóng, A Chương!
Tiêu Vân Châu như bị sét đ.á.n.h ngang tai, cả người đứng không vững, mọi lý trí hoàn toàn tiêu tan.
Nàng rút cây trâm trên đầu xuống, một cước đá văng cửa phòng.
Khi ta dẫn vợ chồng họ Tiêu đến nơi, vừa khéo thấy cảnh Tiêu Vân Châu và Bùi Tẩy Nghiễn lao vào nhau kịch liệt.
A Chương thì co ro bên góc phòng, run rẩy khóc thút thít.
Sau lưng Bùi Tẩy Nghiễn, một vết thương m.á.u thịt be bét, hắn đau đến nghiến răng, một cước đạp Tiêu Vân Châu ngã xuống đất, mắng xối xả:
"Tiện nhân! Dám ra tay với ta!"
Tiêu Vân Châu chống tay xuống đất run rẩy, cây trâm trên tay nhỏ từng giọt m.á.u đỏ thẫm.
Nghe tiếng bước chân, nàng quay đầu lại, nở nụ cười vừa thê t.h.ả.m vừa như trút được nỗi lòng:
"Cha, mẹ, hai người đến rồi."
Động tĩnh bên này đã khiến cả phủ náo loạn, trên dưới đều kéo đến xem.
Tiêu Vân Châu cười khẩy một tiếng, rõ ràng đã nhận ra đây là kế hoạch cố ý của ta.
Nhưng ai là kẻ sắp đặt, giờ không còn quan trọng nữa.
Nàng đã chịu kích động quá lớn, gần như phát cuồng trong niềm phấn khích cay nghiệt:
"Cha, mẹ, hai người biết con vừa thấy gì không?"
"Hai tên nam nhân đang làm chuyện đó, haha, thật buồn cười!"
"Bùi Tẩy Nghiễn là tên đoạn tụ, hai người có biết không? Hả? Hai người có biết không? Hắn cưới con chỉ để có người sinh con cho hắn! Hắn lừa con uống đủ loại t.h.u.ố.c mỗi ngày..."
Giọng nàng càng lúc càng nhỏ, đột nhiên cả người bủn rủn, tà váy chảy ra dòng m.á.u đỏ tươi.
Tiêu phu nhân suýt nữa ngất đi.
Ta lập tức sai người khiêng nàng vào phòng, vội vã gọi lang trung.
Bùi Tẩy Nghiễn c.h.ế.t trân nhìn vũng m.á.u trên đất, sắc mặt trắng bệch, không nói nên lời.
Thì ra, người hắn cưới không phải là Tiết Ngư, mà chính là Tiêu Vân Châu, người vốn dĩ sẽ thành đại tẩu của hắn.
Chuyện này rốt cuộc là sao đây?
Nghĩ đến đứa con nàng đang mang, hắn chợt bàng hoàng vì lúc tức giận vừa rồi đã hoàn toàn quên mất điều đó.
--------------------------------------------------