Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

ĐỔI ÁO CƯỚI, LẤY ĐÚNG NGƯỜI

Chương 3

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sống lưng ta lạnh toát, suýt tưởng hắn có thể đọc được suy nghĩ của ta.

Nhưng ngoài miệng vẫn kiên quyết không thừa nhận, ta làm vẻ oan ức:

"Ta đâu có nói, chỉ huy sứ không thể vu oan cho người khác như vậy."

Hắn hừ lạnh một tiếng:

"Nàng cứ nhìn chằm chằm nhị đệ, thấy hắn rất đẹp sao?"

"…"

05

Ánh nắng nghiêng nghiêng chiếu qua cửa sổ, phủ lên gương mặt sắc nét của Bùi Túc.

Hắn xoay xoay chiếc chén giữa ngón trỏ và ngón giữa, từ tốn nói:

"Nghe nói nàng không hài lòng với cuộc hôn nhân này, ở nhà thì khóc lóc, ầm ĩ, thậm chí dọa thắt cổ, còn nói tại sao Tiết Ngư được gả cho nhị đệ của ta, một người phu quân tốt như vậy, còn nàng lại phải lấy một ác quỷ như ta."

Ta kinh ngạc trừng lớn mắt, đứng sững tại chỗ.

Những lời Tiêu Vân Châu đã nói riêng tư, làm sao hắn biết được!

Ta chưa hề nói gì, vậy mà phải chịu tội thay nàng. Nếu Bùi Túc vì thế mà trách phạt ta, ta biết làm sao?

 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 珞  蘭

 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 﫶

 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Hồi lâu sau, Bùi Túc đột nhiên bật cười khẽ, xoa đầu ta:

"Trông ngoan thế này làm gì?"

Ta ngẩng đầu ngơ ngác:

"Hửm?"

Hắn híp mắt, ánh nhìn từ đôi mắt phượng sắc sảo mang theo chút giễu cợt:

"Sao lại chẳng dám hó hé gì, cái tính tiểu thư đỏng đảnh của nàng biến đâu mất rồi?

"Hóa ra chỉ biết lên mặt với người nhà thôi à."

Ta suýt c.h.ế.t khiếp, thấy hắn không có ý trách móc, mới thở phào nhẹ nhõm:

"Chỉ huy sứ, ta trẻ người non dạ, ở nhà lỡ lời vài câu hồ đồ, xin ngài đừng để tâm."

Bùi Túc thu lại nụ cười, nghiêm mặt hỏi:

"Tại sao không muốn lấy ta?"

"Tiết Ngư gả cho nhị đệ, trông rất vui vẻ."

Ta nhắm mắt, trong lòng thầm nghĩ: Nếu Tiêu Vân Châu được gả cho nhị công tử, dĩ nhiên là vui rồi, nhưng gả cho ngươi thì chẳng có gì vui cả.

Nhưng ta chỉ có thể nuốt đắng cay vào bụng:

"Chỉ huy sứ trẻ tuổi tài cao, được gả cho ngài là phúc phần của ta."

Bùi Túc khẽ gật đầu, rồi đứng dậy, đặt hai tay lên eo ta, nhẹ giọng nói:

"Tốt, vậy đêm nay chúng ta bù lại đêm tân hôn đi."

"..."

Cả ngày hôm đó ta chẳng thấy cơm canh có vị gì, ăn cơm thì rơi đũa, đi đường lại đ.â.m sầm vào tường.

Nghe đồn Bùi Túc có chút quái dị khi ở trên giường, ta sợ nhất chính là chuyện này.

Hai người thiếp kia chính là bị tra tấn sống đến c.h.ế.t.

Nghe nói, gia đình nhà mẹ đẻ của họ sau khi nhìn thấy t.h.i t.h.ể thì khóc lóc t.h.ả.m thiết, thề sẽ bắt Bùi Túc phải đền mạng.

Nhưng Bùi Túc lại chẳng bị trừng phạt gì. Hắn sự nghiệp hanh thông, là cận thần được bệ hạ sủng ái nhất hiện nay.

Trời mỗi lúc một khuya, ta nhét chặt chiếc kéo dưới gối, mặc thêm mấy lớp áo, lo lắng chờ đợi cơn ác mộng ập đến.

Nào ngờ, nha hoàn bên kia đến báo:

"Chỉ huy sứ bận công vụ, hai hôm nay sẽ không về phủ, mời phu nhân sớm nghỉ ngơi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/doi-ao-cuoi-lay-dung-nguoi/3.html.]

Ta thở phào một hơi, nhưng giấc ngủ cũng tan biến, liền khoác áo đứng dậy, dạo quanh một chút.

Vô tình đi đến thư phòng của Bùi Túc.

Nơi lẽ ra không có người, vậy mà lại sáng đèn.

Ta thấy kỳ lạ, muộn thế này rồi, ai ở trong đó?

Ngay sau đó, bóng dáng cao lớn của Bùi Túc hiện ra bên khung cửa sổ. Hai tay hắn chắp sau lưng, ánh mắt xuyên qua màn đêm nhìn thẳng về phía này.

Giữa những tầng hoa bóng dáng của cây hải đường, ánh mắt ta bất ngờ chạm phải ánh mắt hắn.

Ta hoảng hồn, vội vã xách váy chạy một mạch, đến khi trở về sân viện vẫn chưa hoàn hồn.

Không phải hắn đã rời phủ sao? Tại sao lại để nha hoàn nói dối rằng không ở nhà?

Hắn có phát hiện ra ta không?

Dù thế nào đi nữa, chỉ cần hắn không chủ động xuất hiện, ta sẽ làm như không biết gì, có thể trốn thì trốn.

06

Nhưng có việc này là không thể né tránh.

Ba ngày sau khi thành thân, theo tục lệ phải về nhà thăm hỏi, Tiêu Vân Châu viện cớ thân thể không khỏe, từ chối trở về.

Thế nhưng Bùi Túc lại nhất quyết muốn cùng ta về nhà.

Điều này khiến ta khó xử, Tiêu Vân Châu đã nhắn trước với gia đình, căn dặn ta tuyệt đối không để lộ sơ hở.

Nhưng đúng hôm về nhà lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Trong phủ họ Tiêu có nuôi một con ch.ó đen to lớn, điều này đã thu hút sự chú ý của Bùi Túc

Hắn đi qua trêu chọc con chó, ai ngờ con ch.ó đột nhiên giật đứt dây, sủa vang rồi lao thẳng về phía ta.

Bùi Túc phản ứng nhanh nhẹn, tung một cú đá đẩy con ch.ó ra xa. Con ch.ó bị kích động, trở nên hung hãn hơn, há cái miệng đầy răng lao đến tấn công hắn.

Ta thót tim, đứng một bên run rẩy, chứng kiến một màn quyết chiến giữa người và chó.

Con ch.ó đen trông rất dữ tợn và mạnh mẽ, nhưng hoàn toàn không phải đối thủ của Bùi Túc. Hắn tung mình thoắt ẩn thoắt hiện giữa không trung, vài chiêu đã khống chế được con chó.

Ta đột nhiên giật mình nhớ ra: ch.ó thường không tấn công người trong nhà. Liệu hắn có nghi ngờ gì không?

Tiêu Hiệu úy vội vã chạy tới, giận dữ đạp mạnh vào con ch.ó dữ:

"Con súc sinh này, tiểu thư chỉ rời nhà mấy ngày mà mày không nhận ra nữa rồi à!"

Rồi quay sang Bùi Túc, cúi đầu cung kính:

"Chỉ huy sứ bị kinh động, để hạ quan sai người làm thịt nó, nấu canh giải khuây cho ngài."

"Không cần."

Bùi Túc khẽ chỉnh lại tay áo:

"Giao cho Cẩm Y Vệ, giữ lại dùng khi tra án."

Hắn vừa phi người tới đỡ đòn cho ta, tay áo đã bị móng ch.ó cào rách.

Ta cảm thấy áy náy, rụt rè nói:

"Để ta khâu lại cho chàng được không?"

"Hửm."

Cầm kim chỉ trên tay, ta lần đầu tiên ở gần hắn đến vậy.

Hơi thở của hắn nhẹ nhàng, làn khí ấm áp phả lên má ta.

Ta cúi đầu c.ắ.n đứt sợi chỉ, ngẩng lên thì bất chợt chạm phải đôi mắt sâu thẳm của hắn.

Hắn không biết đã nhìn ta như vậy từ bao giờ, đôi tai hắn dường như ửng đỏ. Hắn khẽ ho một tiếng, rồi cầm tay ta, nhẹ bóp ngón út:

"Ngón tay nàng có nốt ruồi đẹp thật."

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
ĐỔI ÁO CƯỚI, LẤY ĐÚNG NGƯỜI
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...