Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

ĐỔI ÁO CƯỚI, LẤY ĐÚNG NGƯỜI

Chương 2

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thủ vệ vung d.a.o c.h.é.m xuống, một ngón tay dính đầy m.á.u tươi bay ngược theo ánh mặt trời, thẳng về phía mặt ta.

"Á...!"

Ta hét lên một tiếng, vội vàng lùi lại tránh né. Không biết chân va phải thứ gì, suýt nữa ngã nhào.

Nhưng ngay lúc đó, có một bàn tay vững vàng đỡ lấy eo ta.

"Không có mắt à?"

Ta còn chưa hoàn hồn, vừa nhìn thấy khuôn mặt lạnh băng của Bùi Túc phóng đại trước mặt, tim lập tức đập mạnh, định mở miệng nhận lỗi.

Nhưng phát hiện ra, hắn không phải đang mắng ta.

"Thuộc hạ biết tội, xin Chỉ huy sứ giáng tội!"

Bùi Túc liếc hắn một cái, giọng trầm lạnh:

"Cầu tội với ai?"

"Tiểu nhân mắt mờ, đắc tội với phu nhân, xin phu nhân giáng tội!"

Bùi Túc tỏa ra luồng khí lạnh lẽo, đôi mắt sâu như hồ băng.

Ta nào dám trách tội người của hắn, vội nói không sao.

Bùi Túc buông tay khỏi eo ta, ánh mắt sắc bén quét về phía sau lưng ta:

"Trong tay cầm cái gì?"

Ta giấu bọc hành lý ra sau, nhưng càng làm càng lộ rõ.

Gương mặt Bùi Túc lập tức biến sắc:

"Nàng định đi?"

Theo tục lệ quê ta, nếu tân nương trong vòng ba ngày sau khi thành thân mà lén về nhà mẹ đẻ, điều đó chứng tỏ nàng không hài lòng với cuộc hôn nhân này, thậm chí muốn chủ động xin bị bỏ.

Giờ là cơ hội, ta vội vàng nói:

"Chỉ huy sứ, ngài và ta hữu duyên vô phận, chi bằng ly biệt trong hòa khí. Ta trở về sẽ khuyên bảo cha mẹ, tuyệt đối không khiến ngài phải bận lòng."

Bùi Túc chớp mắt, hạ giọng:

"Vân Châu, có phải nàng trách ta đêm qua không cùng nàng động phòng?"

"… Không phải."

Ta xấu hổ đến mức không dám ngẩng đầu nhìn hắn.

Hắn lại xem phản ứng ấy là nét e thẹn của nữ nhi, liền nhẹ nhàng trấn an:

"Vân Châu, nàng về phòng trước đi."

Ta lặng lẽ quay người bước về phòng, chân khựng lại giữa chừng, đột nhiên nhận ra ngoài việc buộc phải chấp nhận thân phận Tiêu Vân Châu, ta không còn cách nào khác.

Phạm nhân không chịu nổi cực hình, liền bịa đặt lung tung, khiến Bùi Túc nổi giận:

"Bản quan ghét nhất là bị lừa dối, không cần lưu mạng."

Âm thanh m.á.u b.ắ.n tung tóe vang lên x.é to.ạc không gian, người kia lập tức im bặt.

Ta cảm thấy da đầu tê dại, hai chân bủn rủn.

Bùi Túc ghét nhất là kẻ dối lừa hắn.

Thế ta… có được xem là một trong số đó không?

04

Sau khi vào phòng, Bùi Túc bước thẳng vào nội thất để thay y phục.

Tiểu Thúy liên tục nháy mắt ra hiệu, bảo ta vào hầu hạ, nhưng ta giả vờ không nhìn thấy, cho đến khi giọng nói trầm thấp vang lên từ sau bình phong:

"Vào đây."

Ta hít sâu một hơi, đành kéo tấm khăn che đầu, chậm rãi bước vào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/doi-ao-cuoi-lay-dung-nguoi/2.html.]

Bùi Túc tiện tay đặt bộ phi ngư phục lên bình phong, chỉ mặc trung y trắng, phần cổ áo rộng mở, để lộ làn da ngăm màu lúa mạch.

Thân hình hắn cao lớn, vạm vỡ, từng đường nét cơ bắp đều cân đối, vòng eo thon gọn săn chắc.

Ánh mắt ta như bị gai đâm, vội vàng quay đi.

Hắn nheo đôi mắt phượng dài hẹp, ánh mắt lướt qua như mang theo tia lửa. Tiếng cười trầm thấp của hắn vang lên trên đỉnh đầu:

"Phu nhân xấu hổ như vậy, làm sao thay đồ giúp ta được đây?"

Ta nhắm mắt lại, cố gắng kéo dây buộc trên áo hắn, nhưng càng luống cuống lại càng lúng túng, không biết chạm nhầm vào đâu.

Bàn tay ta bất ngờ bị giữ chặt, hơi ấm từ tay hắn truyền tới bao bọc lấy tay ta.

"Vân Châu, ta không cố ý lạnh nhạt với nàng."

Hắn nhẹ giọng:

"Tối qua Hoàng Thượng triệu kiến khẩn cấp, để nàng một mình trong phòng tân hôn là lỗi của ta."

Ánh mắt hắn đầy vẻ chân thành, như thể thực sự cảm thấy hổ thẹn với ta.

Nếu không phải đã nghe danh về sự tàn ác của hắn, ta suýt nữa đã tin vào vẻ bề ngoài giả dối này.

Đúng lúc ta không biết nên đáp lại thế nào, bên ngoài có người đến.

Trưởng bối Bùi gia đều đã khuất, huynh trưởng như cha. Ngày tân nương nhập môn, nhị công tử Bùi gia dẫn theo tân nương tới bái kiến.

Bùi Túc thay thường phục, vén áo ngồi xuống chính đường, khuôn mặt vẫn lạnh lùng như cũ.

Hắn không thân thiết với nhị đệ, hai người chỉ nói vài lời xã giao.

Tiêu Vân Châu đưa trà cho ta, cố ý kêu lên một tiếng "đại tẩu", khiến ta không khỏi chấn động.

Chén trà rơi xuống vỡ tan, Bùi Tẩy Nghiễn lập tức cầm lấy tay nàng kiểm tra, hỏi có bị bỏng không.

Nhìn nhị công tử Bùi gia dịu dàng chu đáo trước mặt, trong lòng ta càng thêm cay đắng.

Hai huynh đệ nhà này tuy dung mạo tương tự, nhưng cảm giác đem lại hoàn toàn khác biệt.

Bùi Tẩy Nghiễn ôn hòa nhã nhặn, toát lên khí chất thư sinh, mỗi lời nói đều khiến người nghe cảm thấy như được gió xuân thổi qua.

Hắn vốn dĩ là phu quân mà ta nên gả, đáng tiếc…

Bùi Túc bỗng hắng giọng.

Ta vội dời ánh mắt, nhìn về phía khuôn mặt lạnh lẽo bên cạnh. Đường quai hàm của hắn căng cứng, vẻ mặt đầy khó chịu.

Sau khi họ rời đi, Bùi Túc đột nhiên hỏi:

"Lúc nãy tại sao nàng cố ý làm rơi trà?"

Tim ta thắt lại. Ta tự thấy biểu hiện vừa rồi không có sơ hở, vậy mà hắn vẫn nhìn ra được.

Biết chối cũng vô ích, ta đành thẳng thắn:

"Giữa ta và nàng ấy có chút khúc mắc, nên…"

Bùi Túc tự rót trà uống, hờ hững nói:

"Ta nghe nói nàng và Tiết Ngư tình như tỷ muội?"

"‘Kẻ hầu hạ vua mà nịnh nọt, kẻ kết giao bạn mà mưu tính, sớm muộn cũng trở nên xa lánh’, đại khái là như thế." Ta thở dài.

Động tác rót trà của hắn khựng lại. Hắn cau mày nhìn ta:

"Câu đó nghĩa là gì?"

"…"

Ta thầm nghĩ, đúng là kẻ thô lỗ. Nếu là Bùi Tẩy Nghiễn, chắc chắn sẽ không khó khăn như vậy.

"Ý là nếu kết giao quá thân thiết, ngược lại dễ nảy sinh hiềm khích, dần dà sẽ trở nên xa cách."

Bùi Túc gật đầu, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào ta, không hề chớp:

 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 珞  蘭

 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 﫶

 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

"Vừa rồi có phải nàng đang nghĩ, nếu nói chuyện với nhị đệ sẽ không phiền phức thế này không?"

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
ĐỔI ÁO CƯỚI, LẤY ĐÚNG NGƯỜI
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...