Giọng ta nhỏ dần, Bùi Túc không nhịn được bật cười, vòng tay ôm lấy eo ta:
"Muốn biết thêm về ta, sau này cứ hỏi trực tiếp."
Nhưng nếu hắn biết sự thật rằng người vừa bị hắn mắng vốn là cô gái mà hắn đã khắc cốt ghi tâm nhiều năm qua, liệu sẽ ra sao?
Trong lòng ta rối như tơ vò, đẩy hắn ra, không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào lại hỏi một câu ngớ ngẩn:
"Giữa ta và đệ muội, ai đẹp hơn?"
"Đương nhiên là nàng." Bùi Túc trả lời không chút do dự.
Nghe xong, ta lại chẳng thấy vui vẻ gì.
Những lời đàn ông hay dùng để dỗ ngọt phụ nữ mà thôi, sao có thể tin được.
Hắn lại hỏi:
"Nếu trở về trước ngày thành thân, cho nàng quyền lựa chọn, giữa ta và nhị đệ, nàng sẽ chọn ai?"
Ta sững sờ.
Dù chỉ do dự trong chốc lát, cũng đủ để hắn nhìn thấu.
Bùi Túc khẽ cười chua xót, hàng mi dài cụp xuống, không nói thêm lời nào.
Bữa cơm này thật khó nuốt trôi.
Nhìn dáng vẻ đó của hắn, lòng ta vô cớ nhói đau, muốn giải thích nhưng không biết phải bắt đầu từ đâu.
Ta không biết Tiêu Vân Châu và Bùi Tẩy Nghiễn chung sống ra sao, nhưng Bùi Túc thực sự đối với ta rất tốt.
Chỉ là tiếng xấu của hắn không tốt, học vấn lại kém chút mà thôi.
Nhưng những lời đồn vô căn cứ đó chẳng đáng tin, việc đọc sách ít cũng là bởi thời niên thiếu hắn sống trong cảnh khốn cùng.
Lẽ ra hắn cũng nên giống như Bùi Tẩy Nghiễn, trở thành quý tử nhà danh gia vọng tộc. Nhưng số phận lại bắt hắn chịu đủ mọi khổ nạn, nhờ sức mình mà vượt qua muôn trùng nguy nan, từ núi xương biển m.á.u mà giành được quyền thế địa vị hôm nay.
Một người đàn ông xuất chúng và mạnh mẽ như vậy, lại đối xử với ta dịu dàng ân cần, hơn nữa còn sở hữu diện mạo như rồng trong loài người.
Huống hồ, ta và hắn đã là phu thê.
Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 珞 蘭
Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ
Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Trong đầu ta bỗng nảy ra một ý nghĩ táo bạo.
Tiêu Vân Châu vì hạnh phúc của mình có thể cướp đi Bùi Tẩy Nghiễn.
Vậy tại sao ta không nhân cơ hội này, khiến Bùi Túc một lòng một dạ với ta?
12
Ta cần nhanh chóng làm rõ chuyện giữa Bùi Túc và Tiêu Vân Châu trước đây.
Vì vậy, lại một lần nữa ta đi đến Tây viện.
Từ xa, Tiêu Vân Châu nhìn thấy ta, tưởng rằng ta tới để trả thù vụ nàng ta châm ngòi ly gián, sắc mặt lập tức thay đổi.
Nàng ta giả vờ vấp ngã, như một con sâu mềm nhũn nhào vào người Bùi Tẩy Nghiễn:
"Phu quân, chân thiếp bị trẹo rồi."
Bùi Tẩy Nghiên bóp nhẹ má nàng ta, cười bảo:
"Trẹo chân mà kêu to vậy à? Chẳng qua muốn lừa ta bế nàng thôi đúng không?"
Ta khó hiểu chớp mắt mấy lần, phải mất một lúc mới nhận ra.
Họ đang cố ý phô bày tình cảm phu thê trước mặt ta, nhằm khiến ta đừng sinh lòng muốn giành lấy phu quân của nàng ta.
Quả nhiên, kẻ có tật thì thường hay giật mình, lòng dạ càng thêm nhỏ nhen.
Khi ta ngẩng đầu lên lần nữa, hai người đã chẳng thèm quan tâm ai khác mà hôn nhau ngay tại chỗ.
Lần đầu tiên tận mắt chứng kiến cảnh như vậy, ta giật b.ắ.n mình.
Bùi Tẩy Nghiễn nâng mặt Tiêu Vân Châu, nàng ta nhón chân ôm lấy cổ hắn, hôn nhau đầy quyến luyến không rời.
Giữa ban ngày ban mặt làm chuyện này mà người trong cuộc không thấy gì, kẻ vô tình nhìn phải lại cảm thấy vô cùng xấu hổ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/doi-ao-cuoi-lay-dung-nguoi/7.html.]
Ta và Bùi Túc sau này cũng sẽ như vậy sao?
Chuyện này phải hôn thế nào nhỉ?
Là ngậm lấy môi hay ôm trọn cả đôi môi? Có cần mở miệng không, và trong miệng liệu có mùi gì không?
Bùi Túc còn cao hơn Bùi Tẩy Nghiễn một chút, ta nhón chân có tới được không?
Ý nghĩ này làm ta giật mình, mặt nóng bừng, không dám nhìn thêm nữa.
Quay đầu đi, ta chợt phát hiện trong bóng tối còn một đôi mắt khác đang nhìn chăm chăm vào họ.
Thì ra là thư đồng của Bùi Tẩy Nghiễn, A Chương.
Ánh mắt ấy tràn ngập u oán và đau khổ, như thể người yêu thương nhất phản bội mà bản thân lại bất lực.
Ta vô cùng kinh ngạc, đột nhiên có ai đó chọc vào lưng ta, rồi bịt lấy miệng ta.
"Ta đây."
Bùi Túc đứng ngay sau lưng, không biết đã đến từ khi nào.
Không rõ ai lại chọc giận hắn, nhưng khuôn mặt hắn tối sầm, hai tay nắm chặt lấy cánh tay ta, áp sát tới gần. Đôi mắt sâu thẳm như mực:
"Thích nhìn người khác hôn nhau?"
"..."
"Thích nhìn nhị đệ hôn người khác?"
"..."
Hắn nâng tay, đầu ngón tay thô ráp chạm nhẹ vào môi ta, ánh mắt vẫn tối đen như mực:
"Trong lòng nàng khó chịu sao?"
Câu hỏi này chẳng hiểu từ đâu mà ra.
Nhưng ta thực sự thấy khó chịu, bị người tỷ muội thân thiết từ nhỏ phản bội và tính kế, không khó chịu mới lạ.
Sắc mặt Bùi Túc lại càng âm trầm hơn.
Hắn không nói một lời, chỉ nắm chặt cổ tay ta, kéo ta rời khỏi Tây viện.
13
Hắn chân dài, bước đi rất nhanh, ta gần như không theo kịp.
"Chậm... chậm chút thôi." Ta thở hổn hển, cố gắng nói.
Giọng hắn cứng ngắc: "Chậm không được."
Cây cỏ, đình đài lầu gác thoáng chốc trở thành những ảo ảnh, lướt qua bên cạnh như gió.
Tay nắm chặt tay, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi, chẳng rõ là của hắn hay của ta.
Về đến phòng, hắn đạp cửa một cái "rầm", đóng sầm lại, từng bước ép ta lùi dần về góc tường.
Ta cuống cuồng giơ tay lên giải thích:
"Đừng hiểu lầm, vừa nãy ta chỉ đến tìm đệ muội thôi mà..."
"Được."
Hắn đáp bừa, dường như câu trả lời với hắn đã chẳng còn quan trọng nữa, bàn tay nâng khuôn mặt ta lên, rồi cúi đầu hôn xuống.
Hắn nhắm mắt lại, hôn vừa mãnh liệt vừa cuồng dã, như thể muốn nuốt chửng ta vào bụng.
Môi răng va vào nhau, toàn thân ta căng cứng, không biết tay phải để đâu, chỉ cố gắng nhớ xem Tiêu Vân Châu làm thế nào.
Nhưng đầu óc rối như tơ vò, ta chẳng nghĩ được gì cả.
Không biết qua bao lâu, cuối cùng hắn ngẩng lên, ánh mắt mê loạn nhìn ta:
"Thở đi."
"Ồ." Ta lập tức há miệng thở dốc.
--------------------------------------------------