2.
Hắn ung dung hưởng thụ, nhưng thấy ta cởi mãi chưa xong một lớp áo, liền tức giận đẩy ta ra, quay người bỏ đi.
Tưởng hắn thật sự rời đi, trong mắt ta thoáng ánh lên mừng rỡ. Nào ngờ hắn chỉ đến bàn, rót một bình rượu rồi quay lại.
Có lẽ thấy vẻ uất ức của ta thú vị, hắn hiếm hoi cười như lần đầu gặp, ấm áp tựa gió xuân.
Nhưng…
Hắn mang ác ý, đưa bình rượu đến trước mặt ta:
“Ngươi tự uống, hay để cô đút?”
Mắt ta cay xè, nghẹn ngào: “Thần thiếp chưa từng uống rượu.”
Trước đây, những yến tiệc xa hoa của các công tử, tiểu thư quan lại, ta – thân phận con thứ không đủ tư cách tham dự. Chỉ khi nhà có lễ tết mới được nếm chút rượu hoa quả.
Tiêu Sở Hà không nói, trực tiếp nhấp một ngụm rồi cúi xuống áp tới.
Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
Môi lạnh lẽo kèm vị cay xè, khiến ta ho sặc sụa, nước mắt tuôn không ngừng. Hắn vẫn chưa buông, cứ chờ ta dừng ho thì lại ép từng ngụm.
Dần dần, cảm giác bỏng rát nơi cổ họng biến mất, toàn thân nóng như thiêu đốt.
Khi tỉnh lại, quả đúng như hắn muốn , đã là buổi trưa hôm sau.
Ta thật không hiểu nổi, hắn rõ ràng căm ghét ta, sao còn phải gần gũi như vậy?
Khi đến cung Hoàng hậu, cung nữ nhìn ta chăm chăm một hồi rồi chua ngoa nói: “Thái tử phi thật là khí thế quá nhỉ.”
Ta không tin họ không biết nguyên do, nhưng giải thích cũng vô ích, họ đâu thể trách mắng Thái tử.
“Thần thiếp đến muộn, xin mẫu hậu trách phạt.”
Cung nữ cười lạnh, kiêu ngạo nhìn ta: “Chẳng phải Thái tử phi đang ỷ vào sủng ái của Thái tử, cố tình sao?”
Ta cau mày, không rõ lời này có phải ý Hoàng hậu, chỉ đành hạ thấp bản thân thêm.
Một lát sau, nàng mang mấy quyển sách ra:
“Nương nương nói, Thái tử phi cao quý miễn trách phạt. Sao chép hết mấy quyển này, ngày mai đem đến là được.”
Ta đích thân nhận lấy, nhìn ba chữ nữ huấn, đầu đau như búa bổ. Trở về, ta bảo Lục Y chuẩn bị bút mực.
Nàng chau mày: “Tiểu thư, cho dù không ngừng tay, cũng không thể chép xong.”
“Điều Hoàng hậu muốn là thái độ của ta.”
Ta vừa dứt lời, Tiêu Sở Hà lặng lẽ bước vào… Ta vội buông bút mực trong tay, bước lên hành lễ.
Tiêu Sở Hà tùy ý phất tay, đi đến trước bàn, nhìn mấy chữ ta vừa viết, thản nhiên chê bai:
“Thật là nét chữ quê mùa.”
So với bút tích tung hoành của tỷ tỷ, chữ của ta chỉ miễn cưỡng lọt mắt. Dù sao, thân phận ta chỉ là thứ nữ, không được mời thầy dạy, mỗi tháng nhận bút mực cũng ít ỏi, chẳng qua lúc rảnh rỗi, tỷ tỷ thương tình chỉ dạy vài phần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/doi-ben-nghi-ngo/chuong-2.html.]
“Đem thuốc vào.”
Tiêu Sở Hà vừa dứt lời, một cung nữ bưng bát thuốc đi vào.
Hôm qua đã uống rồi, không cần nghĩ cũng biết trong bát là gì. Ta không do dự, bưng lên uống cạn, trong miệng chỉ còn lại vị đắng chát, vô thức cầm lấy một khối điểm tâm trên bàn.
Tiêu Sở Hà liền giữ chặt cổ tay ta, đoạt lấy miếng bánh đã cắn dở, ném sang một bên:
“Ái phi, đừng lười biếng.”
Ta khẽ mím môi, đành lấy nước bọt hòa tan vị đắng ngấm trong cổ họng.
Mới chép được mấy dòng, hắn lại tự tay bưng trà đến, dịu giọng: “Ái phi, uống chút trà, nhuận cổ.”
Tay ta cầm bút khựng lại, không dám tin trợn mắt nhìn hắn. Thấy hắn cười chân thành, ta không nhịn được đưa tay đón, nào ngờ ngón tay vừa chạm, chén trà đã rơi xuống bàn.
Ta hoảng hốt vội nâng sách, dùng tay áo thấm trà loang.
Tiêu Sở Hà khẽ cau mày, giọng khinh miệt: “Đến chén trà cũng chẳng cầm nổi.”
Ta lập tức hạ mình: “Là lỗi của thần thiếp.”
Có lẽ thấy ta nhạt nhẽo vô vị, hắn ngồi thêm chốc lát rồi đứng dậy đi ra.
“Thần thiếp cung tiễn điện hạ.”
Có kinh nghiệm hôm qua, ta không dám lộ ra chút vui mừng nào vì hắn rời đi. Tiêu Sở Hà dừng mắt nhìn ta một lúc, mới chậm rãi nói:
“Tối nay nếu ái phi mệt mỏi, nằm chờ cô đến.”
Nói cách khác, lại phải chuẩn bị thị tẩm.
Ta ôm trán, thật lâu mới thu lại tầm mắt. Trong lòng thầm nghĩ: chẳng lẽ chưa kịp lại mặt, hắn đã muốn ép ta c.h.ế.t trong cung?
Tưởng rằng đêm nay hắn sẽ đến muộn như tối qua, nào ngờ vừa dùng xong bữa tối, người đã ung dung bước vào.
Tiêu Sở Hà mục đích rõ ràng, vừa vào đã vòng tay ôm lấy ta. Mặt ta nóng bừng, khẽ hỏi: “Điện hạ đã dùng bữa tối chưa?”
“Chưa, chẳng phải đợi ái phi sao?”
Lời nói ngập ngụa ám muội, nếu không biết hắn một lòng với tỷ tỷ, ta còn tưởng là tình ý phu thê.
“Điện hạ uống chén trà, thần thiếp đi tắm rửa thay y phục.”
Hắn dùng ánh mắt sắc bén quét qua ta, rồi gật đầu: “Ừ.”
Ta nhẹ nhõm thở ra. Sau khi tắm rửa, còn cố uống thêm chút rượu, chuẩn bị xong xuôi, Tiêu Sở Hà bước vào, thuận tay dập tắt nến, hơi thở nóng rực áp đến.
“Ái phi đã uống rượu.”
Trong bóng tối mịt mờ, men rượu khiến khóe môi ta khẽ cong, quyến rũ: “Thần thiếp tưởng điện hạ sẽ thích.”
Hắn trầm mặc hồi lâu, mới đáp: “Ái phi nói không sai.”
--------------------------------------------------