4.
Tiêu Sở Hà bỗng cúi sát lại: “Ái phi đang mắng cô trong lòng phải không?”
Ta giật mình trừng mắt, cái này hắn cũng biết?
Hắn cười lạnh, liếc ta một cái như gió rét quét qua, rồi xoay người đi ra ngoài.
Không bao lâu, quà cáp đã chất đầy một xe ngựa. Lúc này hắn mới vừa lòng, quay lại dặn dò:
“Lúc nào cũng phải nhớ thân phận của ngươi, đừng để cô mất mặt.”
Ừm?
Quả nhiên Tiêu Sở Hà là vị Thái tử sâu xa mưu tính mà mọi người vẫn công nhận, ngay cả diễn trò cũng đến mức thật giả khó phân.
Đoàn xe chậm rãi ra khỏi hoàng cung, hướng về phủ họ Diệp. Sắp về đến nhà, bụng ta bỗng kêu òng ọc không đúng lúc.
Tiêu Sở Hà nhìn ta như nhìn quái vật: “Cô thiếu ngươi ăn uống chắc?”
Ta xấu hổ quay mặt đi: “Thần thiếp tưởng điện hạ sẽ đến phủ họ Diệp sớm hơn.”
“……”
“Dừng xe.”
Theo lệnh hắn, xe từ từ dừng lại.
“Hãy đi mua vài cái bánh bao.”
Ta khẽ vén màn xe: “Điện hạ, phía trước chính là phủ họ Diệp rồi.”
Đã tới nơi, còn ăn bánh bao gì nữa.
Tiêu Sở Hà chẳng buồn để ý, đợi hạ nhân mang bánh đến, hắn đón lấy rồi ném vào lòng ta như ném cục đá: “Mau ăn đi. Nếu lát nữa còn kêu loạn, có thể kéo ra chôn.”
Ta chẳng chút nghi ngờ về độ thật của lời hắn, vội mở giấy dầu ra, ăn lấy ăn để.
Hắn khó chịu liếc ta một cái, rồi nhắm mắt lại.
Ăn ba cái bánh bao, lại uống vài ngụm trà, ta mới thấy no căng bụng.
Tiêu Sở Hà mở mắt, thấy vết dầu loang trên váy ta không giấu nổi vẻ chán ghét: “Có khác gì với đám thôn phụ nhà quê.”
Hừ!
Ta lỡ miệng phản bác: “Tự nhiên chẳng thể so với tỷ tỷ của thần thiếp.”
Ánh mắt hắn lạnh băng như đao.
Trên xe ngựa hồi cung, Tiêu Sở Hà nhắm mắt dưỡng thần. Phải đi xa khỏi phủ họ Diệp, hắn mới mở đôi mắt sắc bén.
“A Du nói gì với nàng?”
Ta nghĩ ngợi một lát, hàm hồ đáp: “Tỷ tỷ bảo ta ở trong cung một mình, nếu có chuyện gì thì có thể sai người đến tìm tỷ ấy.”
Nói xong, ta lén nhìn Tiêu Sở Hà.
Ánh mắt hắn dịu đi: “Nàng ấy lúc nào cũng thấu tình đạt lý. Nàng hãy qua lại nhiều với nàng ấy, cũng có thể học được không ít.”
Được rồi, đã nhắc đến thế, mà hắn chỉ nghĩ đến tầng ý đó thì cứ để hắn tiếp tục nằm mơ đẹp đi vậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/doi-ben-nghi-ngo/chuong-4.html.]
“Vâng, thiếp ghi nhớ.”
Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
Tiêu Sở Hà gật đầu hài lòng, rồi lại nhắm mắt dưỡng thần. Vào cung chưa bao lâu, hắn đã xuống xe trước, lúc đi còn nói: “Tối nay cô sẽ qua chỗ nàng.”
Ta ôm lấy bụng dưới đang âm ỉ đau, lời đến bên môi lại không kịp nói.
Sau bữa tối, ta tiếp tục chép sách. Chẳng bao lâu, Tiêu Sở Hà đội trăng sao mà đến.
Thấy ta chưa thu dọn, hắn cau mày tỏ vẻ khó chịu.
Ta hành lễ, khó tránh khỏi ngượng ngùng: “Thiếp… đến kỳ kinh nguyệt đến rồi.”
Tiêu Sở Hà nghe xong, mặt sa sầm: “Sao không nói sớm?”
Ta cũng muốn nói, nhưng trên đường cung bao nhiêu người, hắn lại đi nhanh như gió, chẳng lẽ ta phải hô to?
“Ngày hôm qua mẫu hậu nói sẽ ban thưởng cho điện hạ vài người, nhưng thiếp không biết điện hạ thích kiểu nào…”
Lời còn chưa dứt, ánh mắt lạnh lẽo của Tiêu Sở Hà quét đến: “Ái phi đây là muốn chọn thiếp cho cô?”
Nghĩ đến tỷ tỷ, ta rũ mắt: “Là thiếp suy nghĩ không chu toàn, tỷ tỷ chắc chắn sẽ không vui .”
Tiêu Sở Hà lại trừng ta thêm một cái, giọng cộc cằn: “Cởi áo.”
Hả, hắn còn muốn lưu lại?
“Xui xẻo, nàng trải chăn nằm đất đi.”
Nghe vậy, ta mới nhẹ nhõm thở ra.
Sau khi cởi áo ngoài, Tiêu Sở Hà nằm xuống ngủ luôn. Ta thổi tắt ngọn nến bên giường, ra bàn tiếp tục chép sách.
Hắn lại bực dọc nói: “Chói mắt.”
Cả gian phòng rộng lớn, chỉ có ngọn nến ở bàn, cũng chỉ đủ chiếu sáng một góc nhỏ.
Nhưng ta không dám cãi, chỉ lẳng lặng lấy chăn gối trong tủ trải xuống nền cách giường không xa.
Mới chợp mắt mơ màng, ta đã bị một cú đá làm tỉnh giấc.
Ta giật mình ngồi dậy, nhìn không rõ, chỉ dám khẽ hỏi về phía giường: “Điện hạ có chuyện gì?”
Tiêu Sở Hà nói: “Cô nóng, quạt cho cô.”
Lời vừa dứt, một cây quạt tròn đã ném trúng người ta.
Ta ngáp một cái, cầm quạt mò đến giường. Không ngờ lại chạm vào chỗ không nên chạm.
Ta vội rụt tay, không biết phải làm sao tiếp theo. Trên giường truyền ra tiếng động, Tiêu Sở Hà bất mãn:
“Còn không mau quạt.”
Ta đành vung quạt liên hồi, đến mức cổ tay sắp gãy. Mãi đến khi nghe tiếng chàng ngủ say, mới lau mồ hôi trên trán, trở lại nằm trên chiếu.
Sáng sớm, ta lại bị một cú đá đánh thức.
Nhưng khi mở mắt ra, lại thấy mình nằm trên giường. Nhìn ánh mắt nghi hoặc của ta, Tiêu Sở Hà khinh khỉnh:
“Ái phi đúng là giỏi trèo giường.”
Vậy ra là chính ta đêm qua tự bò lên sao. Thôi, hắn nói thế nào thì thế ấy đi.
--------------------------------------------------