Đêm đó, tôi nằm mơ.
Tôi mơ thấy mình đứng trong một không gian tối tăm hư vô.
Cơ thể của tôi, không phải của tôi.
Những ngón tay của tôi, trở nên rất dài, rất mảnh, giống như chân nhện, đầu ngón tay là những chiếc gai sắc nhọn.
Tôi giơ hai tay lên, vô số sợi tơ màu bạc lấp lánh, được rút ra từ đầu ngón tay tôi.
Chúng bay lượn trong không trung, đan xen, quấn lấy nhau.
Tôi không cảm thấy đau đớn, ngược lại còn có một cảm giác... bí ẩn của sự sáng tạo.
Tôi đang dệt, dùng chính cơ thể mình, để dệt một thứ gì đó.
Tôi không biết đó là gì nhưng tôi biết, nó rất vĩ đại, rất hoàn mỹ. Nó... là tác phẩm của tôi.
Tôi choàng tỉnh khỏi cơn ác mộng, tim đập dữ dội, lưng áo ướt đẫm mồ hôi.
Tôi thở hổn hển, nhìn quanh.
Tôi vẫn đang nằm trên giường ở nhà bà ngoại.
Ngoài cửa sổ, ánh trăng đang sáng.
Vừa rồi, chỉ là một giấc mơ.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, nằm xuống lại.
Tôi kiểm tra bàn tay mình, vẫn nguyên dạng, năm ngón tay, không hề dài ra, cũng không có gai nhọn.
May mà chỉ là một giấc mơ.
Tôi trở mình, định ngủ tiếp.
Ngay lúc này, khóe mắt tôi chợt lướt qua một tia sáng trên ga trải giường.
Trên tấm ga màu xanh đậm, tia sáng đó cực kỳ nổi bật.
Tôi ngồi dậy, cúi sát lại gần.
Đó là một sợi tơ. Một sợi tơ màu bạc, cực kỳ mảnh, nó phản chiếu ánh kim loại dưới ánh trăng.
Nó không phải sợi bông, không phải tóc, không phải bất kỳ loại vật liệu nào mà tôi từng biết.
Tôi đưa tay ra, dùng hai ngón tay kẹp lấy nó.
Nó rất dai, cảm giác chạm vào lạnh lẽo, trơn láng.
Và loại sợi tơ này, giống hệt với loại sợi tơ tôi đã rút ra từ đầu ngón tay mình trong giấc mơ, hoàn toàn giống nhau...
12
Màn đêm là lớp vỏ bọc tốt nhất.
Tôi phải tìm hiểu rõ trên bản đồ đánh dấu cái gì.
Tường vây của Thiên Ti Phường đã đổ sập một nửa từ lâu, tôi dễ dàng trèo qua.
Trong khu nhà xưởng c.h.ế.t lặng, chỉ có tiếng gió thổi qua những nhà máy trống rỗng, phát ra âm thanh như tiếng ma khóc.
Tôi nắm chặt chiếc cờ lê lấy từ nhà bà ngoại, cẩn thận tiếp cận nhà xưởng chính.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/dung-dap-lai-tieng-hat-do/chuong-6.html.]
Cánh cửa sắt hoen gỉ kia đã bị ai đó khóa lại từ bên trong bằng một ổ khóa mới.
Tôi cắt đứt ổ khóa, xoay tay nắm và đẩy cửa ra.
Một luồng khí ấm áp, mang theo mùi tanh ngọt, ập thẳng vào mặt.
Tôi bước vào sau đó, tôi đã thấy.
Đây không còn là nhà máy nữa mà là một cái tổ, một cái tổ khổng lồ, sống động.
Vô số sợi tơ bán trong suốt, lấp lánh ánh bạc, mọc ra từ sàn nhà, từ tường, từ mọi ngóc ngách của trần nhà.
Chúng quấn lấy nhau, đan xen, tạo thành một... cái kén khổng lồ.
Cái kén này, chiếm trọn cả nhà xưởng.
Nó đang thở.
Tôi có thể thấy, những sợi tơ đó cùng lúc nhấp nhô theo một tần số chậm rãi.
Tôi có thể nghe thấy, tiếng tim đập của nó.
Thình thịch... thình thịch... thình thịch, tiếng tim đập này hoàn toàn khớp với nhịp điệu của đoạn nhạc từ Sao Chức Nữ trong ký ức của tôi.
Ở trung tâm nhất của cái kén khổng lồ, một cỗ máy đang treo lơ lửng.
Tôi nhận ra cỗ máy đó.
Một phần là bộ thu tín hiệu vũ trụ sâu và dãy máy chủ tối tân nhất của công ty chúng tôi. Phần khác là máy dệt cũ kỹ, nguyên bản của nhà máy này.
Công nghệ và công nghiệp bị những sợi tơ bạc kia cưỡng ép khâu vá lại với nhau.
Vô số sợi tơ như mạch máu, nối liền máy móc và thành bên trong của cái kén khổng lồ.
Đây là làm gì?
Một tế đàn?
Một... bộ khuếch đại tín hiệu?
Tôi siết chặt cờ lê trong tay, từng bước một, đi về phía trung tâm của cái kén khổng lồ.
Mặt đất dưới chân mềm nhũn, được phủ một lớp vật chất dạng sợi mỏng, giống như màng thịt, giẫm lên phát ra tiếng 'pụt pụt' khẽ khàng.
Tôi cảm thấy mình đang đi bên trong cơ thể của một sinh vật khổng lồ.
13
Tôi đi đến bên cạnh cỗ máy đó.
Trong không khí, mùi tanh ngọt càng nồng nặc hơn.
Bên cạnh cỗ máy có một bàn làm việc. Trên bàn bày ra một quyển sổ tay, là của Giáo sư Chu.
Tôi nhận ra chữ viết của ông, mạnh mẽ và dứt khoát. Nhưng nội dung trong sổ tay lại tràn ngập sự điên rồ.
Tôi lật trang đầu tiên, trên đó viết: “Ngưu Lang không phải người yêu. Ông là cai ngục. Chức Nữ không phải tiên nữ. Cô ta là tù nhân.”
Tôi tiếp tục lật xuống.
“‘Thiên Hà’ không phải là thiên hà. Nó là một bức tường cách ly. Một nhà tù cấp vũ trụ được xây dựng bằng lực hấp dẫn, không thời gian và các định luật. Tác dụng của nó là giam cầm ‘Chức Nữ’, ngăn cản sự ‘dệt’ của cô ta.”
Tay tôi bắt đầu run rẩy.
--------------------------------------------------