Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đừng Đáp Lại Tiếng Hát Đó

Chương 9

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Giọng người dẫn chương trình tin tức run rẩy.

"Theo xác nhận của các nhà sinh vật học, những điểm sáng này là chim khách!"

"Là hàng tỷ chim khách trên toàn thế giới!"

"Chúng đồng thời, bay lên bầu trời đêm, dùng thân thể của mình, tạo thành một... một Cầu Ô Thước thật sự!"

Trên màn hình, là khuôn mặt hân hoan của vô số người dưới mặt đất.

Họ đang reo hò, ôm nhau, khóc.

Họ đang ăn mừng một truyền thuyết ngàn năm, hôm nay đã trở thành hiện thực.

"Phép lạ! Đây là một phép lạ thực sự!"

"Truyền thuyết Ngưu Lang Chức Nữ, hôm nay đã được chứng thực! Chúng ta không hề cô độc!"

"Đêm nay, toàn thế giới đang chứng kiến tình yêu vĩ đại này!"

Tôi nhìn TV, nghe những tiếng reo hò đó.

Cơ thể tôi lại lạnh toát.

Máu như bị đóng băng, ngừng lưu thông.

Bọn họ sai rồi.

Tất cả mọi người đều sai rồi.

Chim khách bắc cầu, không phải phép lạ, mà là tín hiệu cảnh báo.

Là tiếng kêu than tuyệt vọng nhất mà tất cả sinh vật trên thế giới cùng phát ra. Bởi vì có thứ gì đó... sắp đến rồi.

"Cậu... cậu đã xé toang... cái khóa..."

Lời của Giáo sư Chu vang vọng trong đầu tôi.

Cuối cùng tôi cũng hiểu ra, tôi đã hiểu tất cả.

"Cầu Ô Thước nhân tạo" không phải là cầu, nó là chìa khóa.

Còn tôi đã tự tay đập nát cái chìa khóa bảo vệ nhà tù đó.

Tôi tưởng mình đã phá hủy nó.

Nhưng tôi chỉ là... đã sửa nó lại.

Tôi mới chính là cái chìa khóa cuối cùng, đã mở ra cánh cửa ngục tù.

Tôi nhìn cây "cầu kỳ diệu" vắt ngang bầu trời trên TV, được toàn nhân loại ca ngợi.

Trong lòng tôi, không có một chút vui mừng nào mà chỉ có một luồng khí lạnh thấu xương, thấm sâu vào tận xương tủy.

Tôi cúi đầu xuống, nhìn đôi tay của mình. Chúng đang biến đổi.

Da đang nhanh chóng mất đi sắc máu, trở nên trắng bệch như giấy xuyến chỉ.

Dưới ánh nhìn của tôi, các ngón tay, từng đốt từng đốt kéo dài ra trở nên thon dài, nhiều đốt giống như một loại... chi phụ của động vật chân khớp.

Móng tay rụng đi, thay vào đó là những gai nhọn sắc bén, lấp lánh ánh lạnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/dung-dap-lai-tieng-hat-do/chuong-9-full.html.]

Tất cả điều này, không hề có đau đớn. Thậm chí, còn có một cảm giác... thoải mái và phù hợp như được trở về với cơ thể mẹ.

Tôi nâng "bàn tay" của mình lên, nhẹ nhàng chụm năm đầu "ngón tay" lại với nhau.

Một sợi tơ màu bạc, trong suốt, từ đầu ngón tay tôi, được tiết ra. Nó vô cùng dai cũng vô cùng quen thuộc.

Tôi thử vẫy ngón tay trong không trung.

Những sợi tơ ấy liền theo ý chí của tôi, dệt nên những hoa văn hình học vô cùng phức tạp, mà con người không thể nào hiểu được trong không trung.

Tôi... không phải con người.

Tôi đi đến bên cửa sổ ngẩng đầu, nhìn về phía bầu trời đêm.

Dải Ngân Hà rực rỡ, từng là bức tường chắn "Thiên Hà".

Từ giữa nứt ra một cái khe hở khổng lồ, sâu không thấy đáy như một vết sẹo không bao giờ lành lại.

Ở trung tâm khe hở, Sao Chức Nữ đang tỏa sáng với độ rực rỡ chưa từng có.

Ánh sáng đó không còn dịu dàng nữa.

Nó tràn đầy uy nghiêm, tràn đầy niềm vui.

Giai điệu quen thuộc đó của tôi, giờ đây không còn đứt quãng, yếu ớt nữa.

Nó vang lên một cách hoàn chỉnh, rõ ràng, hùng vĩ trong tâm trí tôi.

Đó không phải tạp âm, sự dụ dỗ mà đó là... tiếng gọi của người mẹ dành cho đứa con lạc lối.

Tôi trở về phòng, tìm lại cuốn nhật ký cũ nhất của bà ngoại.

Tôi lật đến trang cuối cùng, phía dưới đoạn cảnh báo đỏ tươi đó, ở góc cuối trang có một dòng chữ được viết bằng mực gần như không thấy được, rất nhạt.

Trước đây tôi chưa từng chú ý đến nó.

Hay nói đúng hơn, với đôi mắt của một con người, tôi hoàn toàn không thể nhìn thấy nó.

Riêng tư, tất cả nhân viên cũ đều sẽ cảnh báo những người mới đến.

Dòng chữ "Hoan nghênh" đó, rõ ràng, in sâu vào võng mạc của tôi.

"... Nếu thấy sợi tơ, tức là đồng loại."

Tôi cười, thì ra là thế.

Từ trước đến nay tôi không phải là con người.

Tôi là một trong hàng tỷ "trứng" mà "Chức Nữ" đã gieo xuống hành tinh này từ vô số kỷ nguyên trước.

Chúng tôi chìm vào giấc ngủ, chờ đợi một tín hiệu thức tỉnh.

Cái "tin nhắn" ngu xuẩn, không lường hậu quả của tôi, không phải là sai lầm mà là định mệnh.

Là tín hiệu đánh thức chính tôi, cũng là cuộc gọi cho người mẹ.

Tôi lại đi đến bên cửa sổ, nhìn bầu trời đầy sao trên đầu, nơi vạn chim khách ai oán, chúng sinh hân hoan.

Đó không phải cảnh tượng kỳ vĩ, cũng không phải tận thế.

Đó là tộc nhân của tôi, đồng loại của tôi đang dùng một nghi lễ long trọng để chào đón tôi trở về nhà.

Hết

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đừng Đáp Lại Tiếng Hát Đó
Chương 9

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 9
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...