Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Em Đừng Có Nhõng Nhẽo

Chương 66

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trong phòng vẽ tranh, lúc mọi người nhìn thấy Hứa Ninh Thanh ôm cô đi vào đồng loạt lộ ra biểu cảm chấn động, mặt Thường Lê nóng lên, nhỏ giọng nói: "Đồ của cháu toàn bộ để ở góc bên kia."

Hứa Ninh Thanh hiển nhiên đã gặp qua bao nhiều ánh mắt, mặt không đổi sắc, vô cùng không cần mặt mũi.

Hắn cúi người, cẩn thận từng li từng tí đem cô nhóc đặt xuống ghế, Thường Lê mũi chân nhẹ chạm đất, xê dịch vị trí, trên bàn chân cũng có một khoảng đỏ.

Hà Thiển Thiển ngồi vị trí trước mặt cô: "Cậu làm sao vậy Lê Lê?"

"Ngã một chút, không có việc gì." Thường Lê ngẩng đầu, vừa vặn trông thấy Lê Hoan đang đi tới.

"Bây giờ còn đau nhiều nữa không?" Hứa Ninh Thanh đứng trước mặt cô cúi đầu hỏi.

"Tay trái rất đau."

Hứa Ninh Thanh bình tĩnh "Ừm" một tiếng, lại nói với Hà Thiển Thiển bên cạnh: "Làm phiền em để ý con bé một chút."

Hà Thiển Thiển có chút giật mình, vội vàng gật đầu hai cái.

Thường Lê không muốn làm phiền người khác, ra vẻ già mồm, đưa tay kéo tay áo Hứa Ninh Thanh: "Cháu cũng có thể tự chăm sóc mình."

"Ừm." Hứa Ninh Thanh trả lời qua quít, đưa tay vò tóc cô: "Tôi đi ra ngoài trước, khi nào kết thúc thì gửi tin nhắn cho tôi, tôi liền đến bế em ra ngoài."

"... À há."

Hứa Ninh Thanh vừa đi ra liền gặp thầy coi thi đang đi vào, Thường Lê nhận ra là đây là vị giáo sư cô gặp lần thi vấn đáp.

Người đàn ông thấp giọng cùng thầy giáo nói cái gì đó, một lát sau liền thấy thầy ấy hướng Thường Lê nhìn sang, gật đầu nói: "Được".

Thường Lê ngồi dưới góc, nhìn Hứa Ninh Thanh trong mắt hiện lên vẻ lo lắng, thật sự không biết phải làm sao.

Mặc dù tay không đau lắm, nhưng khi cầm bút lên cảm giác rất lạ lẫm, ngón giữa và ngón áp út co lại cầm bút rất đau.

Phòng vẽ tranh lớn như vậy nhưng vô cùng yên tĩnh, chỉ có âm thanh từng đường bút sột soạt trên giấy.

Phác hoạ cần dùng bút chì là chính, càng về sau cô càng cảm thấy đau hơn, có chút chột dạ.

Thường Lê nhanh chóng vẽ mau mau, sau khi kết thúc chỉ chỉnh sửa lại một chút rồi tháo giấy vẽ xuống, cầm túi lên khập khiễng đi đến thầy coi thi bên cạnh, giao bài.

"Tay em không sao chứ?" Thầy coi thi cũng mở miệng hỏi thăm.

Thường Lê cười cười: "Không có chuyện gì ạ."

Lúc cô đẩy cửa ra ngoài, Hứa Ninh Thanh đang dựa trên tường hút thuốc.

Người đàn ông bộ dáng tuấn tú, lúc này giữa hai hàng lông mày nhíu lại, hiện ra chút không kiên nhẫn cùng lãnh đạm, hắn hút một hơi thuốc, bên má hơi hõm, điếu thuốc giữa ngón tay sáng lên ánh lửa hồng.

Hắn cứ như vậy trong làn khói thuốc mờ mịt nhìn qua.

Hứa Ninh Thanh ngồi dậy, dập tàn thuốc đi đến, đứng trước mặt Thường Lê: "Cần ôm không?"

Thường Lê:?

Huynh đệ, người hỏi cũng quá bá đạo tổng tài đi.

Thường Lê mất tự nhiên dời tầm mắt: "Cháu tự đi được."

Hứa Ninh Thanh cũng không miễn cưỡng, kéo cánh tay Thường Lê vòng qua cổ mình, một tay đỡ đỡ lưng cô, dìu cô đi xuống.

Hứa Ninh Thanh lái xe đến bệnh viện tư nhân, vừa rồi lúc Thường Lê trong phòng vẽ hắn đã liên hệ trước, đem xe dừng trong hầm gửi xe, trực tiếp đi thang máy lên tầng năm.

Làm xong tất cả kiểm tra, thật sự không có vấn đề gì nghiêm trọng, chỉ bị thương nhẹ, xương cổ tay trật khớp.

Bác sĩ đẩy gọng kính, cầm hình chụp x-quang ra xem: "Không có vấn đề gì lớn, tay trái kia thì hơi nghiêm trọng một chút, mấy ngày này không được mang vác vật nặng, dưỡng một thời gian là khỏi."

Hứa Ninh Thanh đứng một bên: "Bác sĩ, cô ấy gần đây phải thi đấu, tay phải thường xuyên vẽ tranh."

"Vậy như này đi, để tôi châm cứu cho cô, kí©h thí©ɧ vận động kinh mạch, có thể khôi phục nhanh hơn một chút."

Thường Lê con mắt đã trợn to rồi.

Châm cứu.

Bản năng cô kháng cự cùng sợ hãi.

Hứa Ninh Thanh cảm giác được cô co rúm về phía sau, thế là đưa tay đặt lên bả vai cô: "Sợ thì không làm, việc Giải mùa đông lại về nghĩ biện pháp."

Nhưng chậm trễ chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến vẽ tranh.

Thường Lê nhớ tới cảm giác đau lúc vẽ phác thảo, rất rõ ràng điểm này.

Cô do dự hai giây, lắp ba lắp bắp nói: "Vậy… làm một lần đi?"

"Không sợ?"

"... Không sợ."

Bác sĩ nhanh chóng cầm bao châm cứu đi đến, Thường Lê thấy ông ấy mở túi vải nhung màu đen ra, bên trong chi chít những kim châm dài ngắn khác nhau, suýt thì ngất luôn tại chỗ.

Cô không dám nhìn, dời đi tầm mắt.

Cô nàng ngồi trên ghế, tay áo xắn tới khuỷu tay, cánh tay mảnh mai trắng nõn, làn da sáng mịn, lúc này giống như bị đưa ra pháp trường, run rẩy khoác lên tấm vải mềm.

Bác sĩ rút ra một cây châm, mắt nhìn Thường Lê, buồn cười nói: "Cô gái nhỏ à, cái này không đau, thả lỏng một chút."

Thường Lê muốn quay lại đáp ứng một tiếng, kết quả liền thoáng nhìn thấy cây kim dài trong tay, lúc này cuống họng mềm nhũn “A” một tiếng, lập tức đem đầu xoay ngược trở về.

Hứa Ninh Thanh đưa tay, giữ lấy cái ót cô, đem người ấn vào trong l*иg ngực mình.

Thường Lê cứng đờ, chóp mũi đυ.ng vào áo Hứa Ninh Thanh, có chút cứng rắn.

Cơ bụng.

Cô không kịp xấu hổ, bác sĩ sau lưng nói: "Tôi châm vào rồi, đừng nhúc nhích nha."

Thường Lê nhắm chặt mắt, trực tiếp há mồm cắn.

Làn da truyền đến cảm giác lạnh buốt, ban đầu cảm thấy đau nhức nhưng sau đó chỉ còn sót chút ê ẩm, dường như không kh ủng bố như cô nghĩ, nhưng Thường Lê vẫn là không dám buông lỏng cảnh giác, sợ đột nhiên châm vào huyện đạo khiến cô đau đớn.

Cô đem mặt chôn sâu trong l*иg ngực Hứa Ninh Thanh, không tự chủ được dùng sức, răng nhẹ nghiến.

Hứa Ninh Thanh đột nhiên cảm giác trên bụng truyền đến một mảng nhói nhói kí©h thí©ɧ, hai chiếc răng nanh đáng yêu của cô nhóc, lúc này đang cùng cơ bụng của hắn tiến hành một cuộc gặp gỡ thân mật.

Cô cứ như vậy ngậm một khối thịt nhỏ, còn nghiến nghiến răng.

Hứa Ninh Thanh cảm thấy rất đau, nhưng không có đẩy ra.

Thẳng đến khi châm cứu kết thúc, Hứa Ninh Thanh mới giơ tay nhéo mặt cô, thanh âm có chút khàn: "Nhả ra."

"..."

Thường Lê kịp thời phản ứng mình đang làm gì, nhanh chóng há miệng ra, lui người về sau ngồi thẳng dậy.

Cô lặng lẽ liếc mắt nhìn Hứa Ninh Thanh, một đoạn áo có chút nhăn, bên trên còn có một khoảng ướt không rõ hình dạng.

Cô đang làm cái gì vậy trời...

Thường Lê muốn hóa giải chút xấu hổ, xoa tóc, nói: "Châm cứu như thế này, hình như cũng không đau lắm ha."

Người đàn ông nâng tay lên, ngón tay thon dài xoa lên bụng, thần sắc lo lắng lúc trước đã biến mất, lại khôi phục bộ dáng lười biếng kia, phát ra tiếng cười trầm thấp, còn có chút côn đồ.

"Không đau là do cắn thịt Đường Tăng đấy."

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 57
Chương 58
Chương 58
Chương 59
Chương 59
Chương 60
Chương 60
Chương 61
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Em Đừng Có Nhõng Nhẽo
Chương 66

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 66
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...