Tôi quyết định rời thành phố, đến một vùng đất mới, bắt đầu một cuộc sống hoàn toàn khác. Tôi không muốn bất cứ điều gì từ quá khứ ràng buộc mình nữa. Mọi thứ đã được giải quyết, và tôi xứng đáng có một khởi đầu mới mẻ.
Với số tiền còn lại, tôi đầu tư vào một khóa học lập trình chuyên sâu. Tôi nhận ra rằng, kiến thức và kỹ năng về công nghệ chính là sức mạnh của tôi. Tôi muốn trở thành một chuyên gia trong lĩnh vực này, không chỉ để tự bảo vệ mình mà còn để tạo dựng một tương lai vững chắc.
Trong quá trình học tập, tôi gặp gỡ nhiều người bạn mới. Họ không biết về quá khứ của tôi, không biết về những gì tôi đã trải qua. Họ nhìn tôi như một cô gái thông minh, chăm chỉ và đầy nghị lực. Tôi cảm thấy hạnh phúc khi được sống một cuộc đời chân thật, không cần che giấu hay giả tạo.
Tôi cũng tìm được một công việc bán thời gian tại một công ty công nghệ nhỏ. Tôi làm việc chăm chỉ, không ngừng học hỏi. Kiến thức của tôi tiến bộ rất nhanh, và tôi dần trở thành một nhân viên quan trọng của công ty.
Cuộc sống của tôi dần đi vào quỹ đạo. Tôi có một công việc ổn định, có những người bạn tốt, và quan trọng hơn cả, tôi có sự bình yên trong tâm hồn. Tôi không còn phải sống trong sự thù hận hay oán trách nữa.
Một ngày nọ, tôi nhận được một email từ một địa chỉ lạ. Đó là một bức ảnh chụp Thúy Vân và Nguyệt Thư. Họ đang ngồi trên một chiếc ghế đá công viên, nhìn về phía xa xăm. Cả hai đều gầy gò, tiều tụy, ánh mắt vô hồn.
Tôi biết, họ đang phải đối mặt với những ngày tháng khó khăn nhất trong cuộc đời. Họ không còn nhà, không còn tiền, không còn danh tiếng. Họ phải sống dựa vào sự giúp đỡ của một vài người họ hàng xa xôi, hoặc thậm chí là phải đi xin ăn.
Tôi không hề cảm thấy thương hại. Tôi chỉ cảm thấy một sự thanh thản trong lòng. Họ đã phải trả giá cho những gì họ đã gây ra. Công lý cuối cùng cũng đã được thực thi.
Tôi xóa bức email đó đi, không muốn lưu giữ bất kỳ hình ảnh nào về họ nữa. Cuộc đời của tôi đã sang một trang mới, và tôi muốn tập trung vào tương lai của mình.
Tôi vẫn nhớ lời bà nội dặn: "Nguyệt Lam à, đừng khóc. Tụi nó không cần con, nhưng bà cần." Bà nội đã cho tôi tình yêu thương, đã dạy tôi cách sống, cách đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/gai-toi-tam-lo-con-ba/chuong-10.html.]
Tôi đã thực hiện được lời hứa với bà nội. Tôi đã mạnh mẽ hơn, kiên cường hơn, và tôi đã khiến những kẻ đã khinh thường tôi phải cúi đầu.
Nhưng quan trọng hơn cả, tôi đã tìm thấy sự bình yên cho chính mình. Tôi không còn bị quá khứ ám ảnh nữa. Tôi đã giải thoát bản thân khỏi gánh nặng của sự thù hận.
Tôi quyết định trở về thăm quê, thăm lại căn nhà ngói nhỏ bé của bà nội. Căn nhà vẫn còn đó, vẫn giữ được vẻ yên bình và ấm áp như ngày nào. Tôi thắp hương cho bà nội, kể cho bà nghe về những gì tôi đã trải qua, về những gì tôi đã làm được.
"Bà ơi, con đã trưởng thành rồi. Con đã mạnh mẽ hơn rất nhiều. Con đã trả được mối thù, và con đã tìm thấy hạnh phúc của riêng mình." Tôi nói, giọng nghẹn ngào. "Con cảm ơn bà rất nhiều."
Tôi ở lại quê vài ngày, tận hưởng không khí trong lành và sự yên bình của làng quê. Tôi gặp gỡ những người hàng xóm cũ, họ vẫn nhớ tôi, vẫn yêu quý tôi.
Tôi nhận ra rằng, tình yêu thương và sự ấm áp mới là những thứ quan trọng nhất trong cuộc đời. Tiền bạc, danh vọng, quyền lực, tất cả đều chỉ là phù du.
Trước khi rời quê, tôi đến thăm mộ bà nội một lần nữa. Tôi đặt một bó hoa cúc trắng lên mộ bà, và hứa với bà rằng tôi sẽ sống một cuộc đời thật ý nghĩa, xứng đáng với những gì bà đã dạy cho tôi.
Tôi trở lại thành phố, tiếp tục cuộc sống của mình. Tôi không còn là Nguyệt Lam của ngày xưa nữa. Tôi đã trưởng thành, mạnh mẽ và tự tin hơn rất nhiều. Tôi đã học được cách yêu thương bản thân, và cách trân trọng những gì mình đang có.
Tôi biết, tương lai của tôi đang rất tươi sáng. Tôi sẽ tiếp tục học hỏi, tiếp tục phát triển bản thân, và tôi sẽ sống một cuộc đời hạnh phúc, bình yên.
Tôi nhìn ra cửa sổ, thấy ánh nắng ban mai đang chiếu rọi vào căn phòng. Một bình minh mới đã đến. Bình minh của Nguyệt Lam, một Nguyệt Lam đã tìm thấy chính mình.
--------------------------------------------------