Sáng hôm sau, tôi vẫn duy trì vẻ mặt ngoan ngoãn, đáng thương thường thấy. Tôi vẫn phụ giúp việc nhà, vẫn cười nói lễ phép với Thúy Vân và Nguyệt Thư. Không ai nhìn thấy tia lửa báo thù đang cháy âm ỉ trong mắt tôi.
Tôi chờ đợi thời điểm hoàn hảo để kích hoạt đoạn video. Tôi biết, một sự kiện lớn, một khoảnh khắc gây chú ý sẽ khiến đoạn video này lan truyền nhanh hơn, gây ra tác động mạnh mẽ hơn.
Cơ hội đến vào buổi chiều hôm đó. Nguyệt Thư, với vẻ mặt hớn hở, khoe rằng cô ta vừa được chọn làm đại diện cho trường tham gia một cuộc thi tài năng cấp thành phố. Bố tôi và Thúy Vân tỏ ra vô cùng tự hào, không tiếc lời khen ngợi.
"Con gái mẹ đúng là giỏi giang nhất!" Thúy Vân ôm chầm lấy Nguyệt Thư, ánh mắt tràn đầy sự yêu thương và ngưỡng mộ. Họ không ngừng ca tụng, coi Nguyệt Thư như một viên ngọc quý giá.
Tôi mỉm cười chúc mừng, nhưng trong lòng lại lạnh giá. Đây chính là thời điểm vàng. Tôi muốn phá hủy mọi thứ mà họ đang tự hào nhất, đặc biệt là danh tiếng của Nguyệt Thư, thứ mà cô ta coi trọng hơn cả sinh mạng.
Tôi lặng lẽ rút điện thoại ra, kết nối với tài khoản đã được tôi thiết lập từ trước. Chỉ một cú nhấp, đoạn video đã được tải lên một diễn đàn mạng xã hội lớn, kèm theo một tiêu đề giật gân, khơi gợi sự tò mò của công chúng.
Tôi cài đặt chế độ tự động lan truyền, sử dụng các thuật toán mà tôi đã học được từ những diễn đàn hacker. Đoạn video sẽ tự động được chia sẻ đến hàng ngàn tài khoản khác nhau, đảm bảo nó sẽ bùng nổ chỉ trong chốc lát.
Chỉ vài phút sau khi video được đăng tải, điện thoại của Thúy Vân và Nguyệt Thư bắt đầu rung lên liên tục. Tiếng thông báo tin nhắn, cuộc gọi đổ dồn dập, phá tan không khí vui vẻ trong phòng khách.
Nguyệt Thư là người đầu tiên kiểm tra điện thoại. Sắc mặt cô ta lập tức trắng bệch, đôi mắt mở to đầy vẻ kinh hoàng. Cô ta run rẩy đưa điện thoại cho Thúy Vân.
"Mẹ ơi... cái này là sao? Sao lại là con...?" Giọng Nguyệt Thư lạc đi, gần như không thể thốt nên lời. Thúy Vân cầm lấy điện thoại, bà ta cũng bắt đầu xem đoạn video.
Ban đầu, bà ta nhíu mày khó hiểu, rồi đôi mắt dần mở to. Khuôn mặt bà ta biến sắc, từ hồng hào chuyển sang tái xanh, rồi lại đỏ bừng lên vì tức giận và xấu hổ.
"Cái gì thế này? Ai? Ai đã làm cái trò này?" Bà ta gào lên, giọng the thé, đập mạnh điện thoại xuống bàn. Tiếng động chói tai vang vọng khắp căn phòng.
Bố tôi, vốn đang đọc báo, giật mình ngẩng đầu lên. Ông nhìn vẻ mặt hoảng loạn của Thúy Vân và Nguyệt Thư, rồi nhìn tôi bằng ánh mắt khó hiểu.
Thúy Vân vội vàng túm lấy Nguyệt Lam, ánh mắt rực lửa. "Là mày phải không? Mày đã làm gì? Cái con tiện nhân này!" Bà ta muốn đổ lỗi ngay lập tức cho tôi.
Tôi giả vờ sợ hãi, lùi lại một bước. "Dì... dì nói gì vậy? Con không hiểu." Tôi lắp bắp, cố gắng diễn tròn vai một đứa trẻ ngây thơ, bị oan ức.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/gai-toi-tam-lo-con-ba/chuong-3.html.]
Bố tôi nhìn chằm chằm vào tôi, ánh mắt đầy nghi ngờ. "Nguyệt Lam, con có biết chuyện gì đang xảy ra không?" Ông hỏi, giọng trầm và lạnh lùng.
"Con... con không biết ạ." Tôi cúi đầu, giả vờ như sắp khóc. "Con mới về nhà, con không biết gì hết." Tôi biết, sự ngây thơ giả tạo của tôi sẽ càng khiến họ bối rối.
Lúc này, tiếng chuông cửa liên tục vang lên. Bạn bè của Nguyệt Thư, các thầy cô giáo, thậm chí cả phóng viên, đã bắt đầu kéo đến trước cửa biệt thự. Họ đã nhìn thấy đoạn video, và muốn xác minh thông tin.
Nguyệt Thư lao vào phòng, khóa chặt cửa lại, tiếng khóc nức nở vọng ra. Cô ta không thể đối mặt với sự thật rằng đoạn video đó lại là của mình, rằng danh tiếng của mình đang bị hủy hoại từng chút một.
Thúy Vân vẫn đứng đó, mặt cắt không còn một giọt máu. Bà ta nhìn tôi, ánh mắt đầy hận thù nhưng cũng pha lẫn sự hoang mang. Bà ta không thể hiểu được tại sao mọi chuyện lại xảy ra như vậy.
Bố tôi vội vã ra mở cửa, nhưng bị đám đông vây kín. Tiếng máy ảnh chớp lia lịa, tiếng phóng viên đặt câu hỏi dồn dập. Toàn bộ khu biệt thự chìm trong sự hỗn loạn.
Tôi lặng lẽ đứng trong góc phòng khách, quan sát tất cả. Trong lòng tôi không hề có một chút thương hại nào. Tôi chỉ cảm thấy một sự hả hê khó tả.
Đây mới chỉ là sự khởi đầu. Tôi biết, đoạn video này sẽ là một quả b.o.m nổ chậm, phá hủy từng chút một cuộc sống của Thúy Vân và Nguyệt Thư.
Họ đã gieo nhân nào, thì phải gặt quả đó. Tôi sẽ không để bất kỳ ai thoát khỏi sự trừng phạt xứng đáng.
Cha tôi, cuối cùng cũng trở lại phòng khách, vẻ mặt cau có. Ông nhìn tôi một cách khó chịu. "Chuyện này là sao, Nguyệt Lam? Con có chắc là không biết gì không?"
"Bố ơi, con thật sự không biết. Con chỉ vừa mới từ quê lên, con còn chưa quen với cuộc sống ở đây nữa mà." Tôi nói, cố gắng giữ giọng điệu run rẩy nhất có thể. "Con còn không biết dùng điện thoại thông minh nhiều như các bạn ở đây nữa."
Lời nói đó của tôi dường như càng khiến ông ấy tin rằng tôi vô tội. Họ không thể ngờ rằng, một đứa con gái vừa từ quê lên lại có thể tinh thông công nghệ đến vậy.
Thúy Vân vẫn đang cố gắng gọi điện thoại cho ai đó, có lẽ là luật sư hoặc người có thể giúp bà ta giải quyết vụ việc. Giọng bà ta khàn đặc, đầy sự tuyệt vọng.
"Không thể nào! Không thể nào!" Bà ta liên tục lặp đi lặp lại câu nói đó, như một kẻ điên loạn. "Chắc chắn là có kẻ nào đó hãm hại con Thư của tôi!"
Bà ta không bao giờ ngờ rằng, chính bà ta là kẻ đã tự tay hại con gái mình. Tôi lặng lẽ bước lên phòng, để lại sau lưng sự hỗn loạn của căn biệt thự.
Tôi nhìn ra cửa sổ, thấy ánh đèn flash vẫn nhấp nháy liên tục từ phía cổng. Sóng gió đã nổi lên rồi, Thúy Vân và Nguyệt Thư sẽ phải đối mặt với nó. Còn tôi, sẽ là người đứng sau màn, điều khiển mọi thứ.
--------------------------------------------------