Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Gài Tôi Tắm, Lộ Con Bà

Chương 9

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sau khi rời khỏi căn biệt thự, tôi không hề quay đầu nhìn lại. Tôi biết, đó là nơi tôi đã chôn vùi quá khứ đau khổ của mình, và tôi sẽ không bao giờ muốn trở lại đó nữa. Một chương mới trong cuộc đời tôi đã bắt đầu.

Tôi không về quê ngay lập tức. Tôi muốn dành một thời gian để chuẩn bị cho cuộc sống mới của mình. Với số tiền mà tôi đã âm thầm tích lũy được từ việc bán một số tài sản mà tôi "vô tình" phát hiện ra trong quá trình kiểm soát hệ thống của Thúy Vân, tôi có đủ vốn để bắt đầu lại.

Tôi thuê một căn hộ nhỏ ở một khu dân cư yên tĩnh, gần một thư viện lớn. Tôi muốn dành thời gian để học tập, để nâng cao kiến thức và kỹ năng của mình. Tôi biết, chỉ có tri thức mới là vũ khí mạnh mẽ nhất.

Trong những ngày đó, tôi vẫn thường xuyên theo dõi tin tức về Thúy Vân và Nguyệt Thư. Tôi muốn chắc chắn rằng họ đã nhận đủ hình phạt cho những gì họ đã gây ra.

Thúy Vân đã phải đi làm thuê ở một cửa hàng tiện lợi. Bà ta, người từng là một phu nhân giàu có, giờ đây phải cúi đầu phục vụ khách hàng, nhận những lời mắng mỏ từ ông chủ.

Tôi nhìn thấy hình ảnh bà ta qua một phóng sự nhỏ trên truyền hình, đôi mắt bà ta vô hồn, khuôn mặt hốc hác, già nua đi rất nhiều. Bà ta không còn chút kiêu kỳ nào của ngày xưa nữa.

Nguyệt Thư thì vẫn đang điều trị tâm lý. Cô ta không thể hòa nhập lại với cuộc sống bình thường. Cô ta bị bạn bè xa lánh, bị xã hội ruồng bỏ. Cuộc đời của cô ta đã hoàn toàn bị hủy hoại.

Tôi biết, đây là cái giá mà họ phải trả cho những gì đã gây ra cho tôi. Tôi không hề cảm thấy hối hận hay thương xót. Tôi chỉ cảm thấy một sự công bằng đã được thực thi.

Bố tôi, sau khi về quê, cũng sống một cuộc đời khép kín. Ông ấy không còn liên lạc với Thúy Vân và Nguyệt Thư nữa. Ông ấy sống trong sự hối hận và cô độc.

Tôi biết, ông ấy cũng phải trả giá cho sự thờ ơ và vô tâm của mình. Ông ấy đã bỏ rơi tôi, và giờ đây, ông ấy cũng bị bỏ rơi.

Một buổi chiều, khi tôi đang ngồi trong thư viện, tôi nhận được một cuộc gọi từ một số lạ. Đó là Thúy Vân. Giọng bà ta khàn đặc, đầy vẻ cầu xin.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/gai-toi-tam-lo-con-ba/chuong-9.html.]

"Nguyệt Lam... con có thể giúp dì một lần không?" Bà ta hỏi, giọng run run. "Dì... dì không còn gì nữa rồi."

Tôi giữ im lặng, không nói một lời nào. Tôi muốn bà ta phải nếm trải cảm giác tuyệt vọng, cảm giác bị bỏ rơi, giống như tôi đã từng trải qua.

"Dì xin con... Dì xin lỗi con. Tất cả là lỗi của dì. Dì đã sai rồi..." Thúy Vân bật khóc nức nở. "Dì đã gài camera, dì đã muốn hãm hại con. Dì xin lỗi con."

Những lời xin lỗi đó, tôi đã chờ đợi rất lâu rồi. Tôi đã chờ đợi ngày bà ta phải quỳ gối, phải nhận lỗi với tôi. Và giờ đây, điều đó đã thành hiện thực.

"Dì xin con, hãy giúp con Thư đi. Nó... nó không thể sống tiếp được nữa rồi." Thúy Vân nói, giọng đầy sự tuyệt vọng. "Dì sẽ làm tất cả những gì con muốn."

Tôi hít thở sâu, cố gắng giữ cho giọng mình thật bình tĩnh. "Dì à, mọi chuyện đã kết thúc rồi. Dì hãy tự mình chịu trách nhiệm đi. Dì đã gieo nhân nào, thì phải gặt quả đó thôi."

Tôi cúp máy, không để Thúy Vân nói thêm bất kỳ lời nào nữa. Tôi không muốn nghe bà ta van xin, tôi không muốn nhìn thấy bà ta đau khổ nữa. Tôi đã có được tất cả những gì tôi muốn.

Cảm giác hả hê và mãn nguyện tràn ngập trong lòng tôi. Tôi đã trả được mối thù, và tôi đã giành chiến thắng. Đây là một ván bài mà tôi đã chơi rất kỹ lưỡng, và tôi đã thắng.

Tôi nhìn ra cửa sổ, thấy ánh nắng chiều đang chiếu rọi vào căn phòng. Một cuộc sống mới đang chờ đợi tôi. Tôi sẽ không còn phải sống trong quá khứ đau khổ nữa.

Tôi sẽ sống một cuộc đời tự do, hạnh phúc, và không còn bị ai khinh thường nữa. Tôi sẽ là người tự quyết định số phận của mình. Tôi sẽ xây dựng một tương lai tươi sáng cho chính mình.

Tôi nhớ lại lời bà nội dặn: "Người ta khinh con, con cứ ghi nhớ trong đầu. Có ngày con lớn mạnh, chính con sẽ khiến họ phải cúi đầu." Giờ đây, tôi đã lớn mạnh, và tôi đã khiến họ phải cúi đầu.

Đây là chiến thắng của tôi, và tôi sẽ không bao giờ quên nó. Tôi sẽ sống một cuộc đời xứng đáng với những gì bà nội đã dạy cho tôi. Tôi sẽ là Nguyệt Lam, một Nguyệt Lam hoàn toàn mới.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Gài Tôi Tắm, Lộ Con Bà
Chương 9

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 9
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...