Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Giếng Chuyển Sinh

Chương 2

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mãi một lúc lâu sau, tôi mới thốt ra được tiếng hét méo mó. Tôi sợ đến mức cứng đờ toàn thân, không thể cử động được.

Anh trai tôi xông đến đá tôi sang một bên rồi đá chị dâu tôi xuống giếng.

Tôi run rẩy nói với anh trai tôi: "Anh ơi, hình như chị dâu vẫn còn một hơi thở..."

"Trưởng thôn đã nói không được ném người còn sống xuống giếng. Sinh tử tương phản sẽ chọc giận giếng chuyển sinh, sẽ xảy ra chuyện đó. Huống hồ bây giờ lại là buổi tối... Chúng ta mau vớt chị ấy lên đi."

Anh trai tôi túm tóc tôi rồi lắc mạnh như lắc chuông.

"Cút sang một bên mà nói lời điên rồ!"

Người đã c.h.ế.t dưới tay anh ta nên đương nhiên anh ta không tin tôi. Tôi chóng mặt buồn nôn, cũng không còn sức để ngăn cản anh ta nữa.

Anh trai tôi im lặng ngồi ở rìa rừng. Cho đến trước khi gà gáy, trong giếng vẫn không có động tĩnh gì.

Anh trai tôi sốt ruột bực bội: "Mày đi xem thử xem cô ta sống lại chưa."

Tôi níu chặt quần, không muốn nhúc nhích. Nửa đêm không được nhìn xuống giếng. Nhưng nếu chúng tôi không hành động nữa thì lát nữa sẽ có người xuống đồng làm việc, sẽ phát hiện ra chúng tôi.

Trưởng thôn cũng sẽ biết chúng tôi đã dùng giếng chuyển sinh vào ban đêm, phá vỡ quy củ.

Anh trai tôi sốt ruột: "Cái con nhỏ c.h.ế.t tiệt này, mau đi đi, nếu không đi thì tao sẽ đập nát cái mặt mày!"

Anh trai tôi có thể làm ra chuyện đó. Tôi lê đôi chân nặng như chì, miễn cưỡng tiến lại gần. Sau khi hít sâu mấy hơi, tôi lấy hết dũng khí nhìn vào trong giếng.

Thời gian dường như dừng lại ở khoảnh khắc này.

Tôi nhớ lại những lời chị dâu tôi từng nói với tôi. Chị ấy từng đọc sách, là một người có học thức nhưng chị ấy sợ giếng.

Giếng tối tăm sâu thẳm, nước như một tấm gương. Khi thăm dò vào không gian chật hẹp bên trong, vách giếng sẽ vọng lại tiếng tim đập thình thịch bên tai.

Khi đối mặt với hình ảnh phản chiếu của chính mình trong nước thì sẽ thấy rõ mọi biểu cảm trên khuôn mặt mình.

Giống như khi chị ấy từng đọc một cuốn sách, trong sách có nói nếu nhìn chằm chằm vào vực sâu quá lâu thì vực sâu cũng sẽ nhìn lại bạn.

"Người đã sống lại chưa?"

Anh trai tôi cắt ngang suy nghĩ của tôi, hỏi từ phía sau.

Tôi hé miệng, quay người nói với anh trai tôi: "Sống lại rồi!"

3.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/gieng-chuyen-sinh/chuong-2.html.]

Anh trai tôi nghe xong thì vội vã đi về phía tôi. Tôi trưng ra vẻ mặt kỳ lạ mà chặn anh ta lại.

"Anh ơi, anh thích chị dâu được giếng chuyển sinh hồi sinh xinh đẹp hơn hay là hồi sinh bình thường?"

Anh trai tôi nhìn tôi từ trên xuống dưới, như thể đang nhìn một kẻ ngốc: "Mày nói nhảm à? Ai mà chẳng muốn cái tốt hơn? Đương nhiên là càng đẹp càng tốt chứ!"

Mắt tôi liếc ngang liếc dọc rồi cẩn thận nói: "Chị dâu sống lại rồi. Nhưng chị ấy có gì đó không ổn."

Nước giếng đỏ như m.á.u ngập đến eo chị dâu tôi. Tóc chị ấy ướt sũng bết vào mặt, mắt thì mở trừng trừng. Diện mạo chị ấy tinh tế hơn một chút, làn da cũng trắng hơn một chút nhưng vẫn có gì đó không đúng.

Nhưng tôi lại không nói rõ được chỗ nào không đúng.

Cứ là lạ.

Không giống người.

Nhưng chưa đợi tôi suy nghĩ kỹ, anh trai tôi đã tát tôi văng sang một bên. Chị dâu tôi không nhớ gì cả. Còn tưởng anh trai tôi là người tốt sẽ giúp chị ấy.

Sau khi được kéo lên, anh trai tôi lập tức bịt miệng chị ấy lại rồi lôi kéo chị ấy về nhà. Chị dâu tôi phản kháng kịch liệt.

Đúng lúc có người vác cuốc xuống đồng, thấy anh trai tôi thì lập tức nhe răng cười trêu chọc: "Lại chạy trốn nữa à?"

"Tao nói mà, loại phụ nữ không an phận thế này thì phải đánh gãy chân, cô ta mới không dám chạy."

Anh trai tôi không hé răng mà quay đầu ra hiệu cho tôi, tôi rút ra một miếng giẻ rách rồi nhét vào miệng chị dâu tôi. Để phòng chị ấy nói ra chuyện chúng tôi lén dùng giếng chuyển sinh vào ban đêm.

Cuối cùng cũng yên tĩnh.

Vết thương trên người chị dâu tôi không còn nữa. Da thịt trắng nõn, nhìn là biết được nuông chiều từ trong nhà ra, trông như búp bê sứ. Anh trai tôi vuốt ve không rời tay, vui mừng khôn xiết.

"Nõn nà quá đi! Ai có được cái phúc như tao chứ."

4

Anh ta sốt ruột kéo chị dâu tôi vào nhà. Chẳng mấy chốc, anh trai tôi đã bất lực đập vỡ bình hoa, nổi trận lôi đình. Chị dâu tôi không ngừng kêu gào thảm thiết.

Đến khi mẹ tôi bất mãn gõ cửa, gọi anh trai tôi ra ngoài làm việc thì chị dâu tôi mới đổ vật xuống đất như một đống bùn nhão.

Tôi đã trưởng thành. Mẹ tôi sợ tôi bị đen da, ảnh hưởng đến việc mua bán nên cứ để tôi ở nhà trông chừng chị dâu tôi.

Vì vậy, ngày thường, tôi tiếp xúc với chị ấy cũng khá nhiều.

"Yếm Ni Nhi, con trông chừng cô ta, đừng để cô ta chạy nữa."

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Giếng Chuyển Sinh
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...