Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Giếng Chuyển Sinh

Chương 9

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Khi tôi cắm đầu rơi xuống, tôi đối mặt với hình ảnh của mình phản chiếu trong nước giếng.

Giếng chuyển sinh đã nghe thấy ước nguyện của tôi.

Lòng tham của con người như những hạt dầu bẩn thỉu nổi lềnh bềnh trên mặt nước giếng, tanh hôi dị thường.

Mỗi kẽ hở của những viên gạch trên tường đều chật kín những con mắt đen trắng lẫn lộn.

Miệng giếng hóa thành một cái miệng.

Giếng chuyển sinh bao bọc những xác thân khô héo vô vị trong mắt nó, sau đó bóc tách chúng như vỏ hàu, để lộ những linh hồn tươi ngon mềm mại, cố gắng nuốt chửng những linh hồn đã đưa ra lựa chọn sai lầm.

Nó cũng đang chờ đợi sinh tử tương phản. Nước giếng sôi sục lên, sủi bọt dầu màu đỏ vàng lục bục.

[Sau khi chuyển sinh sống lại, ngươi có muốn trường sinh bất lão không?]

Tôi vẫn còn một hơi thở. Thế là, nó hỏi tôi như vậy.

Thậm chí tôi còn không có sức để mở miệng, trong lòng thầm nghĩ.

[Không, tôi chỉ muốn sống thôi.]

[Sau khi chuyển sinh sống lại, ngươi có muốn trẻ đẹp khỏe mạnh hơn không?]

[Không, tôi chỉ muốn sống thôi.]

Tôi trả lời như vậy.

Nước giếng không còn sôi sục nữa mà tĩnh lặng trở lại. Tiếng ù tai do trọng thương cũng dần biến mất.

Tôi chớp mắt, thế giới trong mắt tôi lại rõ ràng trở lại. Nó nói là làm, không bao giờ thất hứa.

Tôi nhớ lại câu chuyện Minh Châu đã kể cho tôi. Tôi đã nhận được phần thưởng của nó. Tôi đã có được chiếc rìu vàng, một chiếc “rìu” trường sinh. Tôi đã có được chiếc rìu bạc, một chiếc “rìu” trẻ đẹp khỏe mạnh.

Tương tự, tôi cũng đã có được chiếc rìu sắt mà lẽ ra tôi phải có, một chiếc “rìu” để sống vô tư, tự do tự tại như những người cùng trang lứa.

Tôi được nước giếng bao bọc và thấm đẫm. Nó đã công nhận tôi. Tôi cũng trở thành nó.

Ngoại truyện 2

Vài ngày sau, Minh Châu suýt c.h.ế.t dưới tay anh tôi.

Chị ấy còn một hơi thở chưa tắt hẳn, mắt cũng không nhìn thấy gì nữa.

Khi tôi ôm lấy thân thể chị ấy, tôi cảm nhận rõ ràng được nhịp đập yếu ớt từ lòng bàn tay mình, xuyên qua lớp vải mỏng.

Chị ấy cúi đầu, miệng mấp máy.

Tôi nghe thấy chị ấy nói với tôi: [Tôi muốn về nhà…]

Chị ấy thông minh như vậy, đã tận mắt chứng kiến tôi bị hành hạ đến thê thảm, biết rằng tôi không thể sống sót theo lẽ thường.

Khi tôi vẫn chưa hồi phục trí nhớ, chị ấy đã thấy tôi lành lặn đứng trong sân, biết rằng tôi đã lợi dụng giếng chuyển sinh để hồi sinh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/gieng-chuyen-sinh/chuong-9-full.html.]

Vì việc sinh tử tương phản đã không xảy ra với tôi. Vậy thì tôi chắc chắn đã nhận được một thứ gì đó.

Vì thế, chị ấy cũng muốn nhân lúc mình còn sống, giao dịch với giếng chuyển sinh.

Chị ấy muốn tôi giúp chị ấy. Dù phải trả bất kỳ giá nào, chị ấy cũng muốn về nhà. Nhưng chị ấy không biết người giao dịch với chị ấy chính là tôi.

Tôi có tư thù, không thể nào buông tha cho anh tôi. Dưới ánh mắt đau khổ của chị ấy, tôi hét lên, anh tôi xông đến đạp chị ấy vào trong giếng.

Vật sống vào giếng.

Minh Châu muốn về nhà. Giếng chuyển sinh sẽ ưu tiên lắng nghe ước nguyện của vật sống trong giếng.

Vì vậy, tôi đã để Minh Châu về nhà. Sau đó, tôi lén lút nhìn anh tôi một cái.

Chính anh ta đã đạp Minh Châu vào giếng. Anh ta không thể thoát được.

Anh ta phải đưa ra lựa chọn.

Nếu sai thì tôi sẽ nuốt chửng linh hồn anh ta, để xác thịt thối rữa của anh ta làm con mồi trao đổi với đám cô hồn dã quỷ.

Tôi quá hiểu anh tôi.

Trong lòng anh ta sớm đã có câu trả lời, tôi cũng có thể nhìn thấy dục vọng thật sự của anh ta.

Anh ta hoàn toàn không quan tâm người khác sống c.h.ế.t ra sao, nói cho cùng thì anh ta chỉ sợ bị mẹ tôi mắng chửi.

Giống như nhiều kẻ tội ác tày trời đột nhiên khóc lóc thảm thiết trước khi chịu tội, chúng chỉ sợ c.h.ế.t và hối hận vì đã không xử lý gọn gàng nên bị phát hiện.

Trong rừng có rất nhiều thứ đang chờ chuyển sinh. Đối với chúng thì được chuyển sinh thành người là một sự cám dỗ lớn đến nhường nào.

Cảnh tượng trong giếng nước hoàn toàn khác với thế giới thực. Trong bóng hình phản chiếu trên mặt nước, xung quanh tôi là những cái bóng méo mó.

Chúng đang van nài, cầu xin tôi cho chúng cơ hội chuyển sinh mà tôi đã sớm đào sẵn hố chôn anh tôi rồi.

Anh ta vô tình đáp lại câu nói của tôi về việc làm chú rể. Thế là, tôi khẽ mấp máy môi với chiếc bóng phản chiếu: [Bảy lần.]

[Bảy lần chuyển sinh ngâm trong nước giếng để duy trì thân xác giả, đến lần cuối cùng mới có xương thịt để tạo hình thành cơ thể thật sự.]

[Người cung cấp xương cốt sẽ là anh tôi, người cung cấp m.á.u thịt sẽ là mẹ tôi.]

Gió vẫn thổi làm lá cây xào xạc. Xung quanh lại chìm vào bóng tối lần nữa.

Chúng đã đồng ý. Sau khi giành giật qua lại, một sợi lông súc vật lẫn vào màn đêm rơi xuống giếng.

Trong giếng không có cô gái đáng thương nào mất mạng cả. Chỉ có một bộ thân xác giả được sao chép từ nước giếng đỏ tươi tanh tưởi. Nó cũng đã sao chép ký ức và cảm xúc của Minh Châu.

Duy chỉ không có được lòng người phức tạp.

Thân xác giả mở mắt. Đồng thời, anh tôi cũng hỏi từ phía sau tôi: “Người sống lại chưa?”

Tôi ngẩng đầu, giấu đi ánh sáng kỳ dị trong đáy mắt: “Sống lại rồi.”

Hết

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Giếng Chuyển Sinh
Chương 9

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 9
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...