Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hầu Phu Nhân Và Đao Mổ Lợn

Chương 138

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chờ khi Quách bách hộ rời đi, Tạ Ngũ nói với Phàn Tiểu Linh: "Chúc mừng đội trưởng!"

Bây giờ nếu nàng thăng chức, có thể nói dưới trướng cũng có một đám có thể dùng.

Phàn Tiểu Linh mệt mỏi xoa xoa mi tâm, nói: "Đây là bản lĩnh gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói tiếng quỷ, thật đúng không phải là điều mà người bình thường có thể học được."

Tạ Ngũ chỉ cười: "Đội trưởng hiện là đang thăm dò trong quân doanh để lôi kéo nhân mạch."

Phàn Tiểu Linh mở to mi mắt nhìn hắn ta: “Những lời khi vừa mới trở về doanh trại ta đã nói với ngươi, cũng không phải là lời khách khí, ngươi và tiểu Thất, ta đều sẽ nâng làm thân binh.”

Nói xong, không đợi Tạ Ngũ trả lời, liền phân phó: "Ta có chút đau đầu, ngươi đi xuống trước đi."

Tạ Ngũ liếc nhìn Phàn Tiểu Linh, cuối cùng cũng lùi ra ngoài.

Phàn Tiểu Linh ngồi một mình thất thần, nàng mơ hồ có thể thấy được tương lai mình phải đối mặt còn phức tạp hơn nhiều.

Nhưng để điều tra rõ chân tướng năm đó, nàng nhất phải đến gần trung tâm quyền lực hơn.

Khóe mắt nàng liếc qua thanh mạch đao được đặt trên giá binh khí, nhớ tới lời Tạ Ngũ nói: “Đồ vật Hầu gia đã cho đi sẽ không lấy lại”, trong lúc nhất thời, tâm trạng của nàng lại có chút hỗn loạn.

Nếu lúc đó không phải nàng phát giác được mà đuổi theo mình, có lẽ hắn đã lặng lẽ bỏ đi.

Lời nói kia của Tạ Ngũ, chính là sợ nàng sẽ trả lại tất cả những thứ mà hắn đã tặng về sao?

Trên đường trở về, nỗi chua xót thật vất vả mới kìm nén được, lại lan tỏa trong đáy lòng.

Phàn Tiểu Linh không muốn để bản thân chìm đắm trong những cảm xúc tồi tệ đó thêm nữa, quả thật đầu của nàng đang rất nhức nhối vì tiếp nhận quá nhiều tin tức bùng nổ, cho nên định lên trên giường chợp mắt một hồi.

Trong lúc vô tình nàng chạm vào bạc vụn dưới gối, nhớ tới trước khi xuất chinh tiểu binh trong đội ngũ của minh đã đem bạc đến cho nàng trong nháy mắt liền không buồn ngủ nữa.

Trước đó khi nàng tỉnh lại, Tạ Chinh giả làm tiểu Ngũ có nói qua với nàng, trong đội ngũ có mười ba người chiến tử, mười bảy người bị trọng thương.

Lúc ấy nàng định đi xem những người đã đi theo nàng lúc đó, nhưng không khéo Hạ Kính Nguyên đã phái người đến tìm nàng, cho nên mới chậm trễ việc này.

Phàn Tiểu Linh trực tiếp đi gọi Tạ Ngũ, mang theo điểm tâm thuốc bổ do những bách hộ kia mang cho nàng, đi về phía doanh trại.

Nhóm tiểu binh không có được tin tức nhanh nhạy bằng đám người Quách bách hộ, nhưng rõ ràng khi phong thưởng đưa xuống, sợ rằng Phàn Tiểu Linh có thể được trực tiếp được phong làm tướng.

Không phải bọn họ không muốn thân cận, mà là hai ngày trước Phàn Tiểu Linh ngủ mê không tỉnh, hôm nay tỉnh lại, lại bị Hạ Kính Nguyên gọi đi, thật vất vả mới trở về, đám bách hộ lại đến lấy lòng trước, làm sao tới lượt bọn họ.

Cho nên khi bọn họ nhìn thấy Phàn Tiểu Linh đi tới, từng người đều vô cùng kinh ngạc, loạng choạng gọi một tiếng: "Đội... Đội trưởng." . T𝗿ờ uⅿ t𝗿uⅿ hu𝙮ề𝘯 t𝗿ùⅿ -- t𝗿ùⅿt𝗿u𝙮 ệ𝘯﹒𝒱𝘯 --

Lều trướng của đại quân đều là giường chung, một quân trướng có thể chứa hai mươi lăm người, hơi chật chội, nhưng dù sao cũng là đánh trận, điều kiện ở đâu cũng không khá hơn là bao.

Một vài chiếc giường bị bỏ trống, hiển nhiên là của những tiểu binh đã chiến tử.

Trong trướng không có bàn, nơi duy nhất để đồ đạc là giường quân dụng, những thứ mà Phàn Tiểu Linh mang đến đều được tiểu binh đặt lên những giường quân dụng bỏ trống.

Phàn Tiểu Linh hỏi: "Đây là giường của ai?"

Một tiểu binh bên cạnh bị treo một cánh tay, đầu quấn băng gạc lập tức đỏ bừng mắt, toét miệng nói: “Hồi đội trưởng, là của Cát Ma Tử, là đồng hương của thuộc hạ, hắn… hắn có thể đã bị giẫm nát ở trên chiến trường, hai ngày này thuộc hạ không tìm được t.h.i t.h.ể của hắn."

Nói đến đoạn sau, tiểu binh kia dùng cánh tay còn lành lặn lau nước mắt, giọng run run đến nghẹn ngào.

Phàn Tiểu Linh hỏi: “Trong nhà hắn còn có ai không?"

Tiểu binh trả lời: "Còn có mẫu thân và muội muội của hắn."

Phàn Tiểu Linh nói: "Chờ được phong thưởng và bạc trợ cấp ban xuống, trong bạc thưởng của ta lấy ra một phần mang đến gửi cho người nhà của hắn."

Nàng nhìn những binh lính khác trong lều trướng, hứa hẹn nói: “Mọi người ở đây cũng vậy, bất kể sau này ai chết, phụ mẫu huynh đệ tỷ muội của người đó, cũng chính là phụ mẫu huynh đệ tỷ muội của chúng ta, chúng ta sẽ cùng nhau nuôi dưỡng bọn họ. "

Những lời này khiến cho không ít tiểu binh rơi lệ, khàn giọng kêu lên: "Được!"

Không biết có phải ngày đó tấm hộ tâm nàng đưa ngày đó có tác dụng hay không, tiểu binh lúc trước nhờ nàng giữ quân lương thật là còn sống sót trở về, trên người chỉ bị thương nhẹ.

Phàn Tiểu Linh trả lại số bạc vụn cho hắn ta, nói: "Về sau ngươi cũng đừng sợ song thân mình không ai hỗ trợ nuôi dưỡng."

Tiểu binh kia tiếp nhận lại bạc vụn, xấu hổ nhếch miệng cười cười, mắt đỏ hoe đáp lời được, rồi đem tấm hộ tâm trả lại cho Phàn Tiểu Linh.

Phàn Tiểu Linh nói: "Ngươi có thể giữ, ta cũng không cần đến."

Tiểu binh kia lại nói cảm tạ, trong ánh mắt hâm một của đám đồng đội, hắn ta coi đem tấm hộ tâm như bảo bối cất đi.

Những người có lá gan lớn hơn một chút, sốt sắng hỏi: “Đội trưởng, vậy sau khi ngài thăng quan, chúng thuộc hạ còn có thể đi theo ngài không?” Phàn Tiểu Linh nói: "Tất nhiên là đi theo ta."

Trong trận chiến này, tuy bọn họ đánh bại được quân Sùng châu, nhưng vẫn là thắng trong hung hiểm.

Hạ Kính Nguyên bị b.ắ.n lén trúng tên, bị phản tặc Sùng châu đồn đại là tử trận, khiến cho quân Tế châu bị loạn quân tâm, có thể nói là tổn thất nặng nề.

Nếu không phải cuối cùng may mắn g.i.ế.c được Trường Tín vương, ngày đó hươu c.h.ế.t vào tay ai, thật sự rất khó nói.

Nàng có thể nhân lúc Trường Tín vương không chuẩn bị đ.â.m Trường Tín vương một đao, đại khái là bởi vì sau khi Trường Tín vương phát hiện nàng là nữ tử, cho nên liền có ý khinh miệt không coi trọng nàng.

Ngày đó sau khi phản tặc chật vật lui về giữ thành, hai ngày này vẫn luôn đóng chặt cửa thành không ra, nghe nói bên trong thành là đại công tử Trường Tín vương đang tạm thời nắm quyền.

Hạ Kính Nguyên không rèn sắt khi còn nóng, không hạ lệnh tiếp tục mạnh mẽ tấn công thành, một là thương thế của ông ta thật sự không lạc quan, hai là tình hình quân Tế châu mặc dù lúc đó tốt hơn phản tặc Sùng châu trong thành hơn một chút, nhưng cũng không tốt hơn là bao, binh lực bị tổn hại nặng nề, cần phải tạm thời tĩnh dưỡng.

Trong lúc này không đủ binh lực, cho dù Phàn Tiểu Linh được thăng lên, cũng sẽ không trực tiếp phái đội nhân mã khác tới chỗ nàng, phần lớn trường hợp đều là đội quân này sẽ được phái tới một vị tướng nào đó trong quân.

Có câu trả lời khẳng định của Phàn Tiểu Linh, những tiểu binh rõ ràng đã yên tâm hơn nhiều, như thể bọn họ cảm thấy chỉ cần đi theo nàng, việc ra chiến trường sẽ không phải là một chuyện đáng sợ như vậy nữa.

Trong lòng Phàn Tiểu Linh có nhiều cảm xúc lẫn lộn, nàng cẩn thận hỏi thăm tình hình của từng thương binh dưới quyền mình, đồng thời cũng cẩn thận ghi nhớ tên của từng tiểu binh tử trận kia.

Sau khi đi ra khỏi doanh trại, nàng chậm rãi thở ra một hơi nặng nề, nhìn bầu trời xa xăm, ánh mắt càng thêm kiên định.

Càng biết được sự tàn khốc trên chiến trường và nỗi chua xót của tiểu binh phía dưới, nàng càng không thể chấp nhận được trận chiến Cẩm châu mười bảy năm trước là một âm mưu.

Thanh danh của Thái tử Thừa Đức và Tạ tướng quân cho đến nay vẫn được dân gian ca ngợi.

Cái c.h.ế.t bi thảm của một vị trữ quân và một vị trụ cột nước nhà khiến cho người người thương tiếc, nhưng những tướng sĩ đã uổng mạng trên chiến trường năm đó, trong nhà cũng có những người đang chờ đợi bọn họ trở về.

Chân tướng không nên bị chôn vùi bởi những âm mưu quỷ quyệt của những người quyền thế kia.

-

Khang thành.

Những đám mây đen che phủ toàn thành, giống như một cơn giông bão.

Gió lạnh thổi tung ngọn cờ trên cửa thành, bức tường thành trơ trọi dưới những đám mây giông cuồn cuộn càng lộ ra vẻ thấp bé yếu ớt.

Hình như có những hạt mưa li ti đập thẳng vào mặt, càng thêm lạnh lẽo.

Tên phó tướng tại ngay lỗ châu mai trên tường thành nhìn xuống một mảnh đen kịch phía dưới, nhìn uy thế kiêu ngạo của Tạ gia quân Yến châu không thua gì mây giông, tiếng nói cũng bắt đầu run lên: “Thế… Thế tử, có tin từ Sùng châu bên kia truyền đến, vương gia đã đi, thành Sùng châu chỉ sợ ít ngày nữa sẽ bị công phá, Khang thành không nghi ngờ lại..."

"Hắn tấn công, chúng ta phòng thủ."

Người bên cạnh nói những lời này không chút thăng trầm, quai hàm tái nhợt trong gió lạnh mưa phùn có chút lạnh buốt.

Trong một khoảnh khắc, mọi người không thể biết liệu hắn ta thờ ơ chấp nhận số phận của mình, hay vẫn là có dự tính trước.

So với lần trước, Tùy Nguyên Thanh tựa hồ đã gầy gò đi không ít, quầng thâm xanh đen dưới mắt càng đậm hơn, tròng trắng mắt nổi tơ m.á.u đỏ ngầu.

Tên phó tướng biết trời mưa to sẽ không có ưu thế công thành, nhưng trấn giữ đối diện chính là Vũ An hầu, bất luận như thế nào ông ta cũng không thể quyết định được.

Vũ An hầu luôn nổi danh dụng binh quỷ quyệt, binh pháp dùng cho tới bây giờ chưa từng nhìn thấy trên binh thư, thậm chí còn có lời đồn, chiến thuật mà Vũ An hầu dùng tới trong những trận chiến kia, hoàn toàn có thể viết ra bộ binh thư khác.

Tên phó tướng cẩn thận quan sát bên ngoài từ lỗ châu mai, đã thấy quân Yến châu bên dưới căn bản không có mang theo thang mây để công thành.

Đội quân kéo dài như thiết đen kia vượt ra ngoài phạm vi cung tên trên lầu thành, dẫn đầu là binh lính b.ắ.n nỏ, những cái nỏ kia cánh tay bình thường không thể kéo được, vì vậy những binh lính b.ắ.n nỏ chỉ có thể nằm trên mặt đất, lấy lực đạo từ eo và chân đạp ra, phụ tá ở bên trên đặt ba mũi tên vào khe đựng tên, khi đề bắn, liền như mưa sao băng bay về lầu thành.

Những tiểu tốt trông giữ ở lỗ châu mai trên lầu thành thậm chí không kịp phản ứng, đã bị tên b.ắ.n xuyên qua.

Tuy rằng cái này uy lực không bằng sàng nỏ* có thể trực tiếp b.ắ.n xuyên qua tường thành, nhưng có thể đả thương người trong phạm vi này, uy lực của nó lại vượt trội hơn nhiều so với cung tên thông thường.

*sàng nỏ: loại nỏ máy b.ắ.n tầm xa và lực b.ắ.n cực mạnh

Tên phó tướng sợ đến tái mặt, lôi kéo Tùy Nguyên Thanh còn ở trên lầu thành chạy trối chết, ông ta hoảng loạn nói: "Thế tử, không ổn rồi! Vũ An hầu muốn trực tiếp công kích!"

Một nơi dưới cửa thành, phía sau trận nỏ và phía trước kỵ binh, có một chiếc chiến xa đang đậu.

Công Tôn Ngân bắt chước các bậc tiền nhân cầm quạt lông trong tay, mặc trường bào trắng với ống tay áo phất phơ trước gió mạnh trên chiến trường, phảng phất trông như một vị tiên nhân.

Hắn ta liếc nhìn đám mây đen dày đặc tụ lại nửa bầu trời, rồi nhìn sang người bên cạnh, từ người đến ngựa đều lộ ra vẻ lạnh lùng sát khí, tự hỏi: “Sắp mưa rồi, còn muốn tấn công Khang thành, cũng không vội một hai ngày, làm sao phải nhất định muốn so binh lực xuất binh khi này?"

Chiến mã Đại Uyển vó đen mà Tạ Chinh đang ngồi không ngừng dậm móng hai cái, Tạ Chinh một tay cầm trường kích, trong lòng bàn tay quấn một miếng gạc mỏng, mưa bụi tiếp xúc với lưỡi đao thiết đen tạo ra một vệt ướt mờ.

Hắn thờ ơ liếc nhìn tầng lầu Khang thành cách đó hơn mười trượng, đầu hung thú trên vai trợn mắt dữ tợn, khiến lông mày của hắn càng thêm hung ác: "Trước khi giông tố giáng xuống, phải dẹp xong Khang thành."

Công Tôn Ngân không khỏi lại liếc hắn một cái, hắn biết người này vẫn luôn ngông cuồng, nhưng không nghĩ tới hắn lại ngông cuồng đến như vậy.

Nhớ lại lúc hắn từ Sùng châu trở về, nhìn hắn tựa hồ vẫn như trước, nhưng hành động khắp nơi lại khác thường, hắn ta đột nhiên cau mày nói: “Sao ta cảm thấy, ngươi đánh trận này giống như để trút giận?”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hầu Phu Nhân Và Đao Mổ Lợn
Chương 138

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 138
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...