Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hầu Phu Nhân Và Đao Mổ Lợn

Chương 157

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Phàn Tiểu Linh đã hai ngày một đêm không được ngủ ngon, sau một ngày rong ruổi trên chiến trường, chiến đấu đến mức kiệt sức, giấc ngủ này nói là ngủ say, không bằng nói là nửa mê nửa tỉnh.

Nàng tỉnh lại lần nữa là đã chiều ngày hôm sau, ngoài những vết cắt rướm m.á.u thì hôm nay bắp thịt khắp người nàng cũng đau nhức đến đỉnh điểm, mỗi khi cử động nàng đều nhe răng trợn mắt đau đớn, Phàn Tiểu Linh suýt nữa không thể tự rời giường.

Y nữ A Hồi đến thay thuốc cho nàng, nàng nói sau lưng rất đau.

A Hồi nhìn những vết bầm tím trên người nàng, đau lòng nói: "Thân thể của đô úy không chỉ bị thương bởi đao kiếm, mà toàn bộ lưng đều bị bầm tím, thuộc hạ sẽ dùng thuốc trị sưng để thoa cho đô úy."

Phàn Tiểu Linh nói cảm tạ với nàng ta.

Trên chiến trường, nàng đã bị đám tử sĩ kia ép ngã ngựa, lăn tại chỗ mấy lần, trong lúc đó còn phải tránh né giáo rìu c.h.é.m về phái nàng, ngày hôm qua đã ngã bầm dập như vậy nhưng vẫn chưa thấy rõ, nhưng hôm nay những vết bầm tím kia nhìn rất dọa người.

Để tiện cho A Hồi thoa thuốc, Phàn Tiểu Linh đã cởi áo bào xuống, ngồi trên chiếc ghế đẩu tròn, nửa nằm lên trên bàn bên cạnh.

Vết đao trên bụng nàng không sâu, mặc dù không tổn thương đến nội tạng, nhưng miệng vết thương lại kéo rất dài, cơ hồ đã kéo đến bên eo, may mà cánh tay bị thương của nàng cũng ở bên này, Phàn Tiểu Linh nằm ngang cũng ép khiến cho vết bầm sau lưng đau dữ dội, liền nghiêng nửa người còn lại để ngủ.

A Hồi giúp nàng đưa mái tóc đen đến trước người, lấy tay đào thuốc mỡ, giúp nàng thoa lên vết bầm tím trên lưng, vừa thoa, hai mắt lại đỏ lên.

Nước da của Phàn Tiểu Linh ấm áp và trắng trẻo, nhưng bởi vì vết thương, đã mất đi mấy phần huyết sắc, những vết bầm tím và vết thương đó trở nên đặc biệt rõ ràng.

Khi một giọt nước mắt rơi xuống lưng Phàn Tiểu Linh, nàng hơi sững sờ quay đầu lại, nhìn đôi mắt đỏ của tiểu cô nương tựa như đôi mắt thỏ, hỏi: “Làm sao vậy?”

A Hồi lấy ống tay áo chật vật lau nước mắt, nghẹn ngào nói: "Đô úy nhất định đau lắm đúng không?"

Nhận ra tiểu cô nương đang đau xót cho mình, Phàn Tiểu Linh hơi nao nao, lập tức cười nói: "Thật ra cũng không đau lắm."

Nàng nằm lại vào bàn, khóe miệng tươi cười chậm rãi tạo thành một vòng cung cô độc.

Làm sao có thể không đau?

Trước đây khi nàng đi theo phụ thân luyện võ, thỉnh thoảng sẽ tự làm mình bị thương, nàng sợ mất mặt nên nhất quyết nói không đau, mẫu thân kéo nàng vào phòng thoa thuốc cho nàng, nàng nhe răng trợ mắt kêu đau, mẫu thân dịu dàng quở trách nàng, hết thảy mọi chuyện như mới xảy ra ngày hôm qua.

Nhưng có thể do nàng không còn phụ mẫu nữa, trên này cũng không có người khiến nàng khi bị thương mà không cố kỵ kêu đau.

Sau khi yên lặng thoa thuốc mỡ lên vết bầm tím trên lưng nàng, A Hồi đột nhiên "A" một tiếng: "Tới chỗ này đô úy cũng bị thương."

Nàng ta dùng thuốc mỡ trên tay thoa lên phía sau gáy và vai của Phàn Tiểu Linh, nói: "Hồng hồng."

Phàn Tiểu Linh không để ý: "Có thể lúc bị té ngựa, bị cấn đá trên mặt đất."

A Hồi lại nhìn chằm chằm hai vết bầm tím to bằng móng tay lần nữa, những vết thương khác trên người đô úy đều là màu đen hoặc tím thẫm, chỉ có hai vết này là màu đỏ hồng, giống như mới bị không lâu.

Năm nay nàng ta vừa mới cập kê, bởi vì phụ thân nàng ta là quân y, từ nhỏ nàng ta đã đi theo học y thuật cũng mưa dầm thấm đất, Phàn Tiểu Linh là nữ tử, mới cố ý để cho nàng ta đến băng bó đổi thuốc cho Phàn Tiểu Linh.

Nàng ta đã từng nhìn thấy những vết đỏ tương tự trên cổ của một nữ tử ở chốn trăng hoa, nữ tử chốn trăng hoa kia lúc ấy thấy nàng ta nhìn chăm chú, liền dùng khăn lụa che miệng yêu kiều cười khúc khích.

Mẫu thân nàng ta nhìn thấy thì lạnh mặt răn dạy nàng ta, về sau nói cho nàng ta biết đó không phải là nữ tử đứng đắn, bảo nàng ta không được tiếp xúc nhiều.

A Hồi đã hỏi mẫu thân, vết đỏ trên cổ của nữ tử kia có phải là bị bệnh hay không, mẫu thân càng thêm nghiêm nghị khiển trách nàng ta một trận, nói cô nương gia phải biết xấu hổ.

A Hồi vẫn không biết đó là cái gì, nhưng tâm tư nàng ta suy đoán không phải là thứ gì tốt.

Nhưng sau gáy của đô úy cũng có một vết đỏ hồng như vậy...

A Hồi vắt óc suy nghĩ một hồi cũng không nghĩ ra kết quả gì, nàng ta chỉ cho rằng những vết đỏ hồng trên người đô úy chắc cũng là từ chiến trường mang xuống, khác với thứ trên người của nữ tử chốn trăng hoa kia.

-

Phàn Tiểu Linh không biết gì về tất cả những điều này, đến bữa trưa A Hồi đã mang cháo thịt nạc đến cho nàng.

Quân y nói nàng đã lâu không ăn, thân thể mệt mỏi, hiện tại nhất định phải tránh ăn quá nhiều, mỗi bữa chỉ ăn rất ít.

Ban đầu Phàn Tiểu Linh cũng không cảm thấy đói lắm, nàng ăn một bát cháo thịt cũng không cảm thấy no, nàng bưng chiếc bát rỗng nhìn A Hồi, A Hồi có hơi không chịu được nàng dùng loại ánh mắt đáng thương kia, xoắn xuýt nhíu mày thẳng lại một đường với nhau: “Phụ thân nói, giờ Ngọ chỉ có thể để cho đô úy uống trước một bát cháo..."

Phàn Tiểu Linh không muốn làm khó một tiểu cô nương, sau khi đưa chiếc bát rỗng cho A Hồi, nàng hỏi về Tạ Ngũ: "Vị huynh đệ kia của ta như thế nào rồi?"

A Hồi nói: "Vẫn còn chưa tỉnh lại, nhưng sáng nay khi thuộc hạ mớm thuốc cho hắn, hắn có thể theo bản năng nuốt xuống, phụ nói nếu đã ăn được đồ gì đó, có thể như cứu được mạng."

Đây có lẽ là tin tức tốt nhất đối với Phàn Tiểu Linh trong hai ngày qua, nàng đỡ cột giường đứng dậy: "Ta đi xem hắn một chút."

A Hồi vội vàng chạy tới dìu nàng: "Đô úy, ngài vẫn còn đang bị thương nặng đấy, phụ thân nói đô úy phải nằm trên giường tĩnh dưỡng mấy ngày mới được."

Phàn Tiểu Linh chỉ nói: "Ta da dày thịt béo, không sao cả." Vóc dáng của Phàn Tiểu Linh trong đám nữ tử đã được coi là cao ráo, A Hồi còn thấp hơn nàng hơn nửa cái đầu.

Khi nàng được đỡ dậy, A Hồi có thể nhìn thấy đường cong hàm dưới xinh đẹp của nàng, ánh nắng sau giờ ngọ chiếu vào khuôn mặt còn tái nhợt vì bị thương nặng, thậm chí có thể thấy được rõ ràng những sợi lông tơ.

A Hồi nhìn thấy thì đỏ mặt, le lưỡi nói: “Đô úy không phải da dày thịt béo, đô úy chính là cô nương xinh đẹp nhất mà A Hồi từng thấy."

Nàng ta từng nhìn thấy một loại hoa lan trong sân phủ thành chủ, lá như kiếm, sắc bén còn cứng rắn, thân cây to như cây sắt, nhưng hoa nở ra có màu trắng tinh như tuyết, nở rộ giữa trời, xếp chồng lên lá kiếm, từng cụm lớn từng cụm lớn, đẹp đến mức kinh tâm động phách. . Đam Mỹ H Văn

Hạ nhân trong phủ muốn hái hoa, nhưng hoa bị lá kiếm chặn lại, không dễ hái.

Khi nhìn thấy những vết thương chằng chịt khắp người của nàng, nàng ta giúp đỡ băng bó còn sợ hãi đến phát run, Phàn Tiểu Linh còn trấn an ngược lại nàng ta, A Hồi liền nghĩ đến loài hoa lan có phiến lá như lưỡi gươm kia.

Nàng ta nghĩ, cũng chỉ có một anh hùng cái thế bên trong thoại bản mới xứng với vị cô nương tốt như đô úy vậy.

-

Tạ Ngũ vẫn còn hôn mê, sau khi Phàn Tiểu Linh đến xem hắn ta, lại hỏi quân y về tình hình của Tạ Ngũ, quân y nói hắn ta bị thương như vậy, nhặt lại được một mạng đã không dễ dàng, cánh tay trái của hắn ta bị một đao, mặc dù cánh tay vẫn còn, nhưng xương cốt bên trong đều đã gãy, cho dù vết thương lành lại, cánh tay kia cũng bị phế đi.

Phàn Tiểu Linh nhìn nam tử trẻ tuổi trên giường bệnh, nghĩ đến tình hình ngày đó nguy hiểm như vậy, hắn ta còn dẫn người ra cứu mình, trong lòng liền cảm thấy khổ sở.

Nhưng trên người hắn ta bị đ.â.m nhiều nhát vẫn còn có thể giữ lại được một mạng, đã là chuyện may mắn.

Phàn Tiểu Linh hơi đỏ mắt nói: "Chỉ cần cứu được người là tốt rồi."

Nàng sợ rằng quân y ở đây không đủ nhân nhân lực, Tạ Ngũ sẽ không được chăm sóc tốt, vì vậy nàng muốn đưa hai người từ trong quân tới, nhưng A Hồi nói đêm qua đã có người tới trông chừng Tạ Ngũ, nàng ta thấy đối phương lạ mặt, hỏi hai câu, đối phương nói là huynh đệ trong quân với Tạ Ngũ.

Phàn Tiểu Linh lập tức nghĩ đến Tạ Chinh.

Hắn đã đến Lư thành, những thân binh kia của hắn chắc chắn cũng đã đi theo tới.

Người tối hôm qua đến trông chừng Tạ Ngũ, tám phần có thể là những huynh đệ trước kia của hắn ta.

Biết được tính mạng của Tạ Ngũ không còn e ngại, Phàn Tiểu Linh mới có tâm tư suy nghĩ kỹ càng về những gì đã xảy ra ngày hôm qua.

Kỳ thật nàng cũng không ngờ sẽ được gặp Tạ Chinh ở Lư thành.

Sau khi Lý gia và Ngụy Nghiêm bắt đầu tranh giành binh quyền của Sùng châu và Tế châu, hắn mượn cớ đuổi bắt dư nghiệt phản tặc đi dến Khang thành thì không có trở lại nữa.

Từ Khang thành đến Lư thành xa hơn từ Sùng châu chạy đến, nếu có thể đến trong thời gian ngắn như vậy, đại quân nhất định đã sớm lên đường.

Có phải hắn đã sớm nhận được tin tức, hay là đại quân trùng hợp ở gần Lư thành?

Phàn Tiểu Linh tràn đầy nghi hoặc, với lại... khi hắn nghe chính mình gọi hắn là Hầu gia, thần thái cười lạnh và hung hăng chất vấn dọa người hỏi lại kia là ý tứ gì?

Nghĩ đến ánh mắt của hắn nhìn nàng trước khi rời đi, trong lòng Phàn Tiểu Linh càng cảm thấy khó chịu.

Nàng buộc phải ngừng suy nghĩ của mình lại, nếu không nàng sẽ nghĩ lại những chuyện liên quan tới Tạ Chinh.

Hiện tại Tạ Ngũ đã ổn, điều quan trọng nhất bây giờ là làm thế nào để cứu Du Thiển Thiển.

Quân y và A Hồi đối với Phàn Tiểu Linh rất nghiêm khắc, nàng lấy cớ muốn đi bái tế Hạ Kính Nguyên, quân y mới thả cho nàng rời khỏi sân viện của nhóm võ tướng đang dưỡng thương, sợ thương thế của nàng lại bị động, liền đặc biệt yêu cầu A Hồi đi theo nàng.

Trong linh đường một mảnh trắng toát, chữ ‘Điện’ to lớn trên chiếc quan tài đen nhánh khiến lòng người thắt lại.

Chịu đựng cơn đau ở bụng, Phàn Tiểu Linh quỳ xuống đất và dập đầu ba cái trước khi dâng hương cho Hạ Kính Nguyên.

Hạ phu nhân đích thân đỡ Phàn Tiểu Linh dậy, trên mặt không giấu được vẻ đau lòng, nhưng vẫn ân cần nói: “Cháu là Tiểu Linh nhỉ, ta thường nghe lão gia nhắc đến cháu.”

Sáng nay bà mới nhận được tin tức, mang theo hai đứa con mệt mỏi phong trần từ Tế châu chạy đến, mặc một thân đồ tang nền trắng thêu đen, giữa đôi lông may khó nén được vẻ mệt mỏi, trên thái dương mơ hồ có thể nhìn thấy được những sợi tơ bạc, nhưng lần đầu tiên Phàn Tiểu Linh nhìn thấy bà, liền cảm giác rất gần gũi.

Nàng khàn giọng nói: "Bá mẫu."

Hạ phu nhân cười buồn đáp lại, sau đó an ủi nàng: "Đứa bé ngoan, đừng khóc, Lư thành vẫn giữ được, lão gia ở dưới suối vàng nếu biết được, cũng có thể mỉm cười."

Phàn Tiểu Linh cố nén hốc mắt chua xót mà gật đầu.

Hạ phu nhân thở dài một tiếng, nói: "Nghe nói cháu cũng đang ở trong quân, nếu như cháu gặp được tiểu tử Văn Thường kia, thay ta nói với hắn một tiếng, ta và lão gia đều không có trách hắn, bảo hắn chớ nên tự trách."

Sau khi Phàn Tiểu Linh hỏi ra mới biết, bởi vì tay nàng bổ quá mạnh, cho đến sáng nay Trịnh Văn Thường mới tỉnh dậy, khi tỉnh liền đi tới quỳ trước linh cữu của Hạ Kính Nguyên, không ăn không uống, cũng không nói lời nào, thẳng cho đến khi Hạ phu nhân mang theo hai đứa con chạy đến, hắn ta mới tránh đi ra ngoài, cảm thấy không còn mặt mũi nào để gặp Hạ phu nhân.

Phàn Tiểu Linh liền một lời đáp ứng.

Mặc dù nàng đã cùng cộng sự với Trịnh Văn Thường cách đây không lâu, nhưng nàng cũng biết hắn ta rất kính trọng Hạ Kính Nguyên, cái c.h.ế.t của Hạ Kính Nguyên có thể nói chính là một đả kích lớn đối với hắn ta.

Phàn Tiểu Linh còn định quay lại quân doanh để đi tìm người, nhưng không ngờ sau khi ra khỏi linh đường, ngay tại một gốc dây leo hẻo hánh trên tường viện thì nhìn thấy một người.

Ánh mắt của đối phương u ám nhìn nàng, như thể đang đặc biệt chờ đợi nàng.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hầu Phu Nhân Và Đao Mổ Lợn
Chương 157

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 157
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...