Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hương Oán Nữ

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

1.

“Ôi chao. Cục cưng ngoan, sao con có thể làm việc này được, mau đặt xuống!”

Tôi thấy dưới đất có bụi, nhưng vừa mới cầm cây chổi lên thì mẹ tôi đã vội vàng chạy tới giật lấy cây chổi trong tay tôi.

Mẹ không hài lòng trừng mắt nhìn tôi, sau đó bắt đầu lớn tiếng quát chị gái tôi: “Mày c.h.ế.t rồi à? Mắt mày mù à? Dưới đất bẩn thế này mà không nhìn thấy, cả ngày chẳng được tích sự gì. Sao tao lại sinh ra thứ vô dụng như mày chứ!”

Chị gái tôi bị đ.á.n.h một bạt tai rồi cúi đầu quét dọn, không hé răng nửa lời.

Trong lòng tôi cảm thấy hơi buồn cho chị, nhưng lại bất lực không thể thay đổi tình trạng này. Không còn cách nào khác, ai bảo chị ấy ăn mãi vẫn không béo lên được chứ.

Chị không những không béo lên mà còn không hay đổ mồ hôi, dù trời có nóng đến mấy thì người chị vẫn lạnh ngắt.

Mẹ nói, thể chất như chị là đồ bỏ đi, là người vô dụng nhất. Cũng may mẹ tôi còn chút lòng từ bi, chứ nếu chị tôi được sinh ra ở nhà khác thì chắc chắn đã bị đ.á.n.h c.h.ế.t rồi.

“Cục cưng ngoan, đừng ngồi nữa, tranh thủ hôm nay trời đẹp, mau ra sân phơi nắng đi.”

Mẹ tôi nhìn thấy ngoài trời nắng lớn thì rất vui mừng, bà lấy một chiếc áo bông dày mặc vào mùa đông khoác lên người tôi, lại đội cho tôi một chiếc mũ len dày cộp.

Chị gái đỡ tôi khó khăn bước ra khỏi phòng, tôi cao chưa đến mét sáu đã nặng hơn 100 kí rồi, đi nhanh một chút cũng thở không ra hơi.

Mặt trời lên càng cao nắng gắt chiếu xuống, thời tiết này chắc chắn có thể chiên chín một quả trứng nếu đặt xuống đất.

Chị gái đỡ tôi ngồi xuống ghế, còn mình thì đứng một bên cầm xô nước và khăn tay, chờ tôi đổ mồ hôi. Ngồi chưa đầy hai phút, lưng tôi đã ướt đẫm. Chị gái liên tục dùng khăn tay lau khắp người tôi, đợi khăn ướt sũng thì vắt mạnh vào chiếc xô nhựa màu đỏ.

Một xô mồ hôi này có thể đổi lấy 500 tệ. Ngôi nhà này, tiền học của em trai, gạo mì dầu ăn hàng ngày, tất cả đều là do mồ hôi của tôi đổi lấy.

Tôi là cô gái béo nhất làng, cũng là cô gái đổ mồ hôi nhiều nhất làng, càng là niềm tự hào của bố mẹ tôi, là đại công thần của cả nhà.

2.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/huong-oan-nu/chuong-1.html.]

Tôi ngồi trên ghế, cúi đầu thậm chí còn không nhìn thấy đầu ngón chân của mình. Từng lớp mỡ bụng khiến tôi trông như một con côn trùng béo kỳ quái, chị gái đẩy phần thịt trên bụng tôi ra, cố gắng nhét khăn tay vào kẽ hở giữa hai lớp thịt.

Nhìn cánh tay mảnh mai và chiếc cằm nhọn hoắt của chị, tôi bỗng thấy hơi thắc mắc. Mẹ luôn nói con gái càng béo càng xinh đẹp, nhưng những người đàn ông trong làng khi cưới vợ lại rất ít khi lấy người béo như tôi. Ngay cả mẹ tôi cũng gầy gò ốm yếu.

Béo đến mức này thật sự đẹp sao?

Chị gái vừa lau mồ hôi cho tôi, vừa nói chuyện với tôi: “Tiểu Mãn, chị thật sự rất ngưỡng mộ em. Cả làng không có cô gái nào giỏi giang bằng em, không như chị, vô dụng như vậy. Em xem, em uống nước thôi cũng béo lên, còn chị thì ăn mãi không béo, thảo nào bố mẹ thương em hơn.”

Mồ hôi nhỏ vào mắt tôi, khiến tôi cay xè không mở mắt ra được. Tôi cảm thấy cơ thể mình hơi không ổn, hình như hơi say nắng, nhưng nghe chị nói vậy, tôi vẫn cố gắng an ủi chị: “Chị à, em thấy chị như vậy cũng rất tốt, chị xem em béo thế này, lên cầu thang còn phải có chị đỡ, không như chị, làm gì cũng nhanh nhẹn.”

Chị tôi thở dài một tiếng, cầm khăn tay lau mặt cho tôi: “Con bé ngốc, em có mệnh nương nương, làm gì cũng có người hầu hạ, không như chị, là mệnh nha hoàn.”

Chị trông rất buồn, tôi hơi đồng cảm với chị. Tôi nhớ hồi nhỏ, chị mới là cô gái béo nhất làng. Cân nặng của chị tăng vùn vụt, 10 tuổi đã nặng 80 kí, cả làng ai cũng ngưỡng mộ gia đình tôi, nói nhà tôi sinh ra hai con phượng hoàng vàng. Nhưng từ sau khi chị bị bệnh nặng năm 12 tuổi, chị càng ngày càng gầy, ăn gì cũng không mập lên được.

3.

Cơ thể tôi được bồi bổ bao năm, mặc dù béo nhưng thể chất lại rất tốt. Phơi nắng cả một ngày dài, không bị say nắng cũng không bị ốm, chỉ là ra nhiều mồ hôi nên hơi mệt.

Khi mặt trời dần lặn, cuối cùng mẹ tôi cũng đồng ý cho tôi vào nhà. Mẹ đưa cho tôi một cốc nước ấm, nhìn tôi đầy yêu thương: “Tiểu Mãn, không phải mẹ không thương con, nhưng sức khỏe bố con không tốt không làm được việc nặng, cả nhà này đều trông cậy vào con.”

Em trai tôi ngồi một bên, nghiêm túc gật đầu: “Chị ơi, các bạn trong lớp đều có ô tô điều khiển từ xa, em cũng muốn có một chiếc.”

Đúng lúc đó, chị gái cũng đã làm xong việc, định ngồi xuống ghế thì em trai tôi lập tức thay đổi sắc mặt: “Đồ vô dụng này, đừng có ngồi gần tao!”

Mẹ tôi cũng rất tức giận: “Mày ngồi lên đây làm gì? Ăn cơm làm gì có phần của mày! Cả ngày chỉ biết lãng phí lương thực.”

Sau khi mắng xong, mẹ lại véo chị hai cái thật mạnh, sau đó ném cho chị một cái bánh màn thầu làm từ ngũ cốc thô, bảo chị ra cửa ăn.

“Nhìn mày là thấy xui xẻo, nếu không phải còn làm được việc, ai thèm nuôi thứ đồ tốn tiền như mày.”

Tôi tranh thủ lúc họ không chú ý, lén lút giấu ba cái bánh bao nhân thịt trên bàn vào trong lòng. Đợi mẹ và em trai tôi quay lại, đĩa bánh bao nhân thịt trên bàn đã ít đi ba cái.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hương Oán Nữ
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...