20.
Chị tôi thảnh thơi dựa vào mép hố, hai tay khoanh trước ngực, nhìn tôi từ trên cao xuống: “Chuyện cái hố này là chú Bảy kể cho tao nghe, chú ấy nói ngày xưa trên núi có nhiều lợn rừng, dân làng xuống núi toàn gặp phải lợn rừng, cho nên cứ cách một đoạn đường sẽ đào một cái hố lớn ở hai bên. Dù sao mày cũng béo như lợn vậy, cái hố này dùng để chôn mày là vừa vặn. Mày cứ ở trong hố mà từ từ chờ c.h.ế.t đi, ha ha ha ha ha!”
Tôi bị thương ở chân, cơ thể lại nặng nề, chỉ dựa vào một mình tôi thì chắc chắn không thể trèo ra khỏi cái hố này. Hơn nữa, con đường này đã bị bỏ hoang từ lâu, chắc chắn sẽ không có ai đi ngang qua.
Chị nói không sai, chị ấy đi rồi, tôi chỉ có thể ở đây chờ c.h.ế.t.
Tôi nhìn chằm chằm vào chị ấy, không cam lòng hỏi: “Chị, chị muốn em c.h.ế.t sao?”
Chị cười lạnh lùng: “Mày c.h.ế.t rồi, trên thế giới này sẽ không có ai biết chuyện của bố mẹ nữa.”
Thảo nào khi phóng hỏa, chị ấy lại không hề do dự, việc gì cũng tranh làm trước. Có phải lúc đó chị ấy đã quyết định không để tôi sống sót rời khỏi làng rồi phải không?
Tôi thở dài thườn thượt: “Chị, chị thật đúng là nhẫn tâm. Em hỏi chị lần cuối, chị thật lòng muốn em c.h.ế.t sao?”
“Phì!”
Nét mặt chị tôi vặn vẹo, trông vô cùng dữ tợn.
“Tao đã chịu đựng mày đủ rồi! Mày có biết chăm sóc một con lợn tám năm kinh tởm đến mức nào không? Dựa vào cái gì mà mày ngủ trên giường còn tao ngủ dưới đất, dựa vào cái gì mà tao phải giặt giũ nấu cơm trải giường gấp chăn cho mày. Mày là cái thá gì chứ!”
21.
Chị ấy gào lên khản cả tiếng, trông như kẻ điên, dường như muốn trút hết những tủi hờn và phẫn nộ mười mấy năm nay. Thì ra bao nhiêu năm nay, chị ấy căm ghét công bằng tất cả mọi người trong nhà, bao gồm cả tôi.
Sau khi gào xong, chị ấy lau vội nước mắt, tay đặt lên tảng đá định trèo ra khỏi hố.
Tôi không nhịn được cười: “Sao chị không trèo nữa? Có phải chị nhận ra mình không cử động được không?”
“Bịch!”
Chị tôi cứng đờ cả người, ngã thẳng xuống đất, một tay vẫn còn giơ nửa chừng. Tôi cố gắng đứng dậy, tập tễnh đi đến bên chị ấy, nhìn chị ấy từ trên cao xuống.
Trên mặt chị ấy đầy vẻ kinh hãi: “Mày đã làm gì tao? Tại sao tao không cử động được nữa!”
Tôi cười hì hì nhìn chị ấy: “Năm chị 12 tuổi lén chạy vào nhà máy xem họ luyện hương, tôi đã đi theo sau chị. Tôi thấy họ lấy hết m.á.u của chị họ, cắt chị ấy thành từng miếng để nấu dầu. Có phải chị quên rồi không, chẳng phải lúc đó chúng ta cùng bị sốt cao sinh bệnh sao?”
Chị ấy không thể tin được nhìn tôi: “Không thể nào, chuyện này không thể nào, nếu mày đã biết từ sớm, vậy bao nhiêu năm nay…”
Tôi gật đầu: “Tôi đã diễn bấy nhiêu năm, chỉ vì khoảnh khắc này.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/huong-oan-nu/chuong-8-full.html.]
22.
Tôi say mê nhìn cơ thể chị, ánh mắt lướt từng tấc một từ mặt xuống đầu ngón chân. Mặt trái xoan, mũi cao, cổ thon dài, đôi chân mảnh khảnh và vòng eo bé xíu. Ngay cả mắt cá chân lộ ra của chị ấy cũng thật đẹp.
Thân hình đẹp làm sao! Đẹp hơn nhiều so với cơ thể toàn thịt mỡ của tôi. Vì cơ thể xinh đẹp này, tôi đã dồn hết tâm huyết để nuôi dưỡng suốt tám năm trời.
“Chị, chị không thấy lạ sao? Ngày nào chị cũng ngâm mình trong ao Hàn Thủy, tại sao khi có kinh nguyệt, bụng lại không đau chút nào? Mỗi ngày chị ăn ít như vậy, sao lại vẫn có sức lực dùng không hết?”
Tôi đã cho vào thức ăn của chị đủ loại t.h.u.ố.c bổ, lén châm cứu cho chị khi chị ngủ, tất cả những điều này đều là để nuôi dưỡng cơ thể chị cho tốt.
Đôi mắt đẹp của chị ấy lộ rõ vẻ hoang mang, tôi không nhịn được đắc ý: “Tôi là đệ tử của Lưu Thần Bà.”
Nghe thấy Lưu Thần Bà, đồng tử của chị ấy đột nhiên co lại. Lưu Thần Bà là một bà lão rất kỳ quái trong làng chúng tôi, bà ấy bị bán đến làng. Nhưng không lâu sau khi vào làng, chồng bà ấy đã c.h.ế.t. Dân làng hơi sợ bà ấy, nói bà ấy biết tà thuật.
Bà ấy không con không cái, biết xem một số bệnh đơn giản, nhà nào trong làng hơi đau đầu sổ mũi, Lưu Thần Bà chỉ cần một thang thuốc, ngày hôm sau chắc chắn khỏi.
“Chị, chị có nghe nói về, thuật Đoạt Xá không?”
Đốt tóc, móng tay và m.á.u của tôi thành tro, mỗi ngày cho chị ấy uống. Thời gian dùng càng lâu, khi đoạt xá sẽ càng dễ dàng. Mà những thứ này, tôi đã cho chị ấy dùng tám năm rồi. Từ khi chị ấy bắt đầu lén lút nôn mửa, tôi đã biết, sớm muộn gì chị ấy cũng sẽ bỏ chạy.
Mà tôi, đương nhiên sẽ ngồi hưởng lợi.
Trong ánh mắt kinh hoàng của chị ấy, tôi đi đến gần, dùng m.á.u tươi vẽ lên người chị ấy hết phù chú kỳ lạ này đến phù chú kỳ lạ khác. Sau khi nghi thức đoạt xá hoàn thành, tôi nhảy nhót tại chỗ, cảm nhận sự nhẹ nhõm và linh hoạt chưa từng có.
Chị ấy tuyệt vọng nằm trên đất, trong mắt tràn ngập hận thù ngút trời: “Trần Mãn! Mày sẽ gặp báo ứng!”
“Ha ha ha, cười c.h.ế.t mất, lúc chị muốn để tôi lại trong cái hố này, sao chị không nghĩ đến chuyện sẽ gặp báo ứng?”
Tôi dùng quần áo của chị ấy lau sạch tay, nhanh nhẹn trèo ra khỏi hố.
Chị ấy ở phía sau tôi dùng đủ lời lẽ khó nghe nhất để c.h.ử.i rủa, tôi đứng trên miệng hố cao cao nhìn chị ấy: “Chị, chị nằm ở đây trông thật giống một con lợn rừng!”
Nói xong, tôi thò tay vào túi áo, quả nhiên sờ thấy một cái túi nhựa cứng cứng. Nếu tôi đoán không sai thì bên trong là số tiền mà chị ấy đã lén giấu. Túi áo, túi quần đều phồng lên, chị ấy thật sự đã giấu không ít tiền nhỉ.
Tôi vừa ngân nga vừa bước đi nhẹ nhàng.
Trăng đêm nay đẹp thật đấy!
-Hết-
--------------------------------------------------