Chị ra khỏi sân, men theo con đường nhỏ trong làng đến ngọn núi phía sau. May mà ven đường núi toàn là cây lớn, tôi còn có chỗ để trốn. Chị đi rất nhanh, tôi theo được một đoạn thì mất dấu.
Đây là lần đầu tiên tôi đi đường núi, tim đập nhanh đến nỗi không thở nổi, mắt cũng tối sầm mấy lần. Tôi cảm thấy da đùi trong của mình đã bị trầy xước, có cảm giác nóng rát, châm chích. Đến khi tôi cuối cùng cũng leo lên được sườn đồi, quần áo trên người tôi đã ướt đẫm mồ hôi.
Dưới sườn đồi là một cái ao nhỏ, tôi từng nghe nói về cái ao này, nó có tên là ao Hàn Thủy. Giữa đầm rất sâu nên nước vô cùng lạnh, dù là giữa mùa hè, nếu xuống nước cũng có thể run cầm cập.
Còn chị tôi, lúc này đang nghiến chặt răng ngâm toàn bộ cơ thể trong nước đầm. Mặt chị lạnh đến tái nhợt, cả người không ngừng run rẩy, dù vậy chị vẫn không ra khỏi đầm.
Tôi thất thần quay người xuống núi, tôi phải về nhà trước khi chị về.
Đây là lý do tại sao người chị luôn lạnh ngắt sao? Mỗi ngày chị không chỉ phải nôn ọe, mà còn phải ngâm nước lạnh, chỉ để không ra mồ hôi giống tôi sao? Nhưng béo thì có thể kiếm tiền cho gia đình, còn được ăn thịt mỗi bữa, không phải làm việc cũng không bị đánh, tại sao chị lại không muốn chứ?
Lần đầu tiên trong đời tôi mất ngủ.
7.
Sáng hôm sau, tôi không thể dậy được, tối qua tôi ra mồ hôi rồi bị gió núi thổi qua, đêm đó đã sốt cao.
Mẹ tôi rất vui, vì tôi sốt rất nặng, ra hết lớp mồ hôi này đến lớp mồ hôi khác.
Chị tôi cởi hết quần áo của tôi, lót đầy khăn dưới người tôi, cứ nửa tiếng lại lật tôi một lần.
Những chiếc khăn đó nhanh chóng bị mồ hôi của tôi làm ướt đẫm, chỉ trong một ngày, số mồ hôi thu được đã lên tới hai thùng.
Mẹ tôi mừng quýnh, không ngừng rót nước nóng cho tôi uống, còn đắp lên người tôi những chiếc chăn bông dày cộp.
Đến tối, tôi hạ sốt, mẹ sờ trán tôi thấy không còn nóng nữa thì vẻ mặt tiếc nuối.
Bố tôi về nhà nhìn thấy tôi thì giật mình, nổi trận lôi đình với mẹ: "Chỉ trong một ngày mà sao con bé lại gầy đi nhiều thế? Tháng sau là nó tròn 18 tuổi rồi, bà không biết sao?"
Mặt mẹ tôi cũng không tốt hơn chút nào: "Không phải tôi muốn hứng thêm mồ hôi sao, ai mà ngờ một ngày nó có thể sụt tới hai cân chứ!"
Bố mẹ rất coi trọng cân nặng của tôi, chỉ cần tôi gầy đi một chút thì cả nhà đều như gặp phải đại họa.
Tôi vừa mới hết sốt, cổ họng khô như muốn bốc khói, giọng nói cũng khàn đi, thật sự không có chút khẩu vị nào. Nhưng mẹ tôi vẫn hầm thịt ba chỉ và chân giò, nhìn miếng mỡ trắng béo ngậy kia, tôi không khỏi thấy buồn nôn, dạ dày cồn cào.
"Mẹ ơi, con ăn không nổi, con đau họng."
Người mẹ vốn luôn hòa nhã với tôi nghe thấy lời này thì bỗng nổi trận lôi đình: "Ăn không nổi cũng phải ăn! Mày muốn biến thành thứ vô dụng như chị mày sao?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/huong-oan-nu/chuong-3.html.]
Tôi chỉ có thể căng da đầu ăn từng miếng một, cho đến khi ăn hết sạch một đĩa đầy chân giò và thịt ba chỉ, mẹ tôi mới lộ ra nụ cười lần nữa. Hóa ra, trong mắt mẹ, thật ra tôi và chị gái chẳng có gì khác biệt.
Đến tối, tôi đợi mọi người đều ngủ say rồi lén lút đứng dậy ra sân, sau đó bắt chước chị gái, dùng sức móc họng cho đến khi nôn sạch hết số thịt đã ăn tối nay.
Tôi không biết tại sao chị lại làm như vậy, nhưng tôi biết, từ nhỏ chị đã thông minh hơn tôi. Làm theo người thông minh thì sẽ không bao giờ sai.
8.
Mẹ nói ăn nhiều, nằm nhiều, ngủ nhiều thì mới béo nhanh được. Vậy tôi sẽ làm ngược lại, không ăn, vận động nhiều, không ngủ.
Buổi tối, đợi chị lại lén lút ra ngoài, tôi chạy vòng quanh sân nhà mình với tốc độ nhanh nhất có thể.
Trong sân nhà tôi có một cái giếng sâu, mặc dù nước giếng không lạnh bằng ao Hàn Thủy, nhưng nhiệt độ cũng rất thấp.
Tôi thở hổn hển, cố gắng múc lên nửa xô nước, liên tục múc bốn lần mới đầy được chiếc thùng nhựa. Trước đây, mỗi lần thấy chị gái múc nước, chị luôn dễ dàng xách một thùng đầy. Tôi như đột nhiên giác ngộ, càng ngày càng cảm thấy mình là một kẻ vô dụng, ngoài ăn và ngủ mỗi ngày thì chẳng biết làm gì cả.
Quần áo trên người đã sớm ướt đẫm mồ hôi, dính nhớp nháp vào da thịt. Tôi cầm gáo múc từng gáo nước giếng lạnh buốt dội lên người, cho đến khi cơ thể lạnh đến không chịu nổi nữa mới thay quần áo rồi lên giường ngủ.
Vừa nằm xuống chưa được bao lâu, chị tôi đã rón rén quay về. Tôi trở mình, có thể rõ ràng nghe thấy hơi thở của chị đột nhiên ngưng lại.
Rốt cuộc chị đang che giấu tôi bí mật gì?
Cứ thế làm theo chị gái được một tuần, cuối cùng bố mẹ tôi cũng nhận ra điều bất thường. Mẹ tôi kéo tôi lên cân, nhìn con số trên cân, người bà run lên bần bật, sắc mặt tái mét trong chốc lát.
"122.5 kí, chỉ một tuần mà sụt hẳn 5 kí?"
"Chát!"
Bố tôi tát mặt mẹ tôi một cái, nửa khuôn mặt bà lập tức sưng vù.
"Bà nuôi con kiểu gì thế?"
"Cân nặng của nó không đạt chuẩn thì làm sao làm cô dâu được, tháng sau là nó cưới rồi!"
Mẹ tôi hằn học liếc tôi, cuối cùng chuyển ánh mắt sang chị gái: "Không còn cách nào khác, đành phải để cái đồ mất tiền này gả đi cùng, làm vật bồi giá"
Nghe thấy ba chữ "vật bồi giá", chị tôi trợn tròn mắt, trong ánh nhìn đầy vẻ không thể tin nổi.
--------------------------------------------------