Tôi và chị nhìn nhau, đều thấy sự kinh hoàng và hoảng loạn trên mặt đối phương.
Sau khi rón rén xuống lầu, chị trầm mặt nhìn tôi: "Họ bất nhân thì đừng trách chúng ta bất nghĩa."
Tôi kinh hãi nhìn chị, điều chị nói không phải là ý mà tôi đang nghĩ tới chứ?
"Nhân lúc bọn họ còn chưa phát hiện ra điều bất thường ở chúng ta, chúng ta châm một mồi lửa, thiêu rụi tất cả."
"Nhưng đó là bố mẹ và em trai mà!"
Chị gái nghiến răng, gương mặt thanh tú lộ vẻ hung ác: "Chúng ta coi họ là người nhà, họ lại nuôi chúng ta như súc vật. Cho ăn cho uống, rồi đợi đến 18 tuổi thì g.i.ế.c mổ bán đi, em nói xem, chúng ta có khác gì heo không?"
Tôi há miệng muốn nói gì đó, nhưng cổ họng khô khốc chẳng thể thốt nên lời. Chị gái điên rồi, tôi cũng điên rồi, vì tôi lại chẳng hề muốn ngăn cản chị ấy.
12.
Thời gian trôi rất nhanh, ngay trước ngày sinh nhật tôi, cân nặng của tôi đã giảm xuống chỉ còn 50 kí. Sau khi bớt thịt, động tác của tôi cũng linh hoạt hơn rất nhiều, ít nhất lúc đi bộ cũng không thở dốc như trước nữa.
Mấy ngày nay, chị gái chẳng ngủ được bao nhiêu, mỗi đêm khuya, chị ấy đều vào núi nhặt cành cây khô và lá thông về nhà, rồi đợi đến ban ngày bố mẹ đến nhà máy sản xuất hương làm việc, hai chị em chúng tôi sẽ phơi khô những cành cây và lá thông đó trong sân.
Khi bố mẹ ngủ say, tôi và chị gái chất tất cả những thứ này trước cửa phòng bố mẹ.
Chị gái còn lấy ra một thùng dầu rồi đổ hết qua khe cửa, đổ xong dầu, chị ấy không biết lấy đâu ra một sợi xích, khóa chặt cửa phòng lại.
Lúc làm những việc này, ánh mắt chị ấy lóe lên tia sáng khát máu. Tôi chưa bao giờ thấy chị gái xa lạ như vậy, chị ấy không để lại một chút cơ hội sống sót nào cho bố mẹ và em trai.
Khi chúng tôi chạy ra sau núi, nhà chúng tôi đã chìm trong biển lửa, cả làng đều bị kinh động.
Lửa cháy vô cùng dữ dội, nhuộm đỏ cả nửa bầu trời, lửa lớn thế này, chắc chắn bố mẹ không cứu được rồi.
Phải nói là chị gái thật sự rất thông minh, bây giờ cả làng hỗn loạn, khắp nơi đều là người xách xô nước chạy đến nhà tôi dập lửa.
Mà bây giờ chính là thời cơ tốt nhất để chúng tôi chạy trốn.
Làng chúng tôi nằm trong một thung lũng, con đường ra khỏi làng chỉ có một, muốn đi ra từ con đường đó phải đi xuyên qua nhà máy sản xuất hương.
Tất cả mọi người trong làng đều làm việc ở nhà máy sản xuất hương, nơi đó không chỉ là thánh địa của làng chúng tôi, mà còn là một rào cản ngăn cách làng chúng tôi với thế giới bên ngoài.
Đây là lần đầu tiên tôi đến nhà máy sản xuất hương, nhà máy được xây bằng gạch đỏ rất đẹp, lớn hơn tôi tưởng tượng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/huong-oan-nu/chuong-5.html.]
"Suỵt, có người!"
Chị gái kéo phắt tôi nấp sau cái thùng gỗ lớn bên cạnh, mấy dân làng đang vội vã từ bên ngoài chạy vào, tộc trưởng cũng ở trong đó. Sắc mặt ông ta rất khó coi, đang mắng xối xả những người bên cạnh: "Nhà Trần Phú Quý cháy thì cứ để nó cháy, các người chạy ra khỏi nhà máy làm cái quái gì! Hôm nay là thời khắc mấu chốt để thành hương, cưới một cô gái mới có thể tạo ra một lọ hương, lọ hương đó là thu nhập cả năm của làng ta đấy, các người nghe cho kỹ đây, đừng nói nhà Trần Phú Quý cháy, ngay cả nhà các người có cháy, cũng phải ở lại nhà máy cho tôi!"
13.
Hình như hôm nay có một cô gái kết hôn, cô ấy tên là Trần Đào, là con gái út của tộc trưởng. Con gái của tộc trưởng cũng chẳng có gì khác chúng tôi, chỉ cần là con gái, ở cái làng này đều có chung số phận.
Tôi đang cúi đầu buồn bã, chợt phát hiện chị gái đang cố gắng giật mạnh tay áo tôi. Mắt chị ấy chớp lia lịa như bị co giật, tôi nhìn theo hướng chị ấy nhìn, lập tức giật mình.
Thì ra phía sau chiếc thùng gỗ lớn bên trái cũng có một người đang trốn. Người này mặc đạo bào màu xanh nhạt, mày kiếm mắt sáng, ngũ quan tuấn tú, thấy tôi còn nở một nụ cười rạng rỡ.
"Suỵt"
Tiểu đạo sĩ trẻ tuổi giơ một ngón tay lên môi, nháy mắt với hai chúng tôi.
Tim tôi lập tức đập thình thịch, má cũng hơi đỏ lên. Vị đạo sĩ này cũng đẹp trai quá, tôi chưa bao giờ thấy ai đẹp trai đến vậy ở trong làng.
Chị gái đỏ mặt, hạ giọng hỏi: "Anh là ai, tại sao lại ở trong làng chúng tôi?"
Người thanh niên đó rất cảnh giác, anh ta liếc nhìn hai chúng tôi đầy ẩn ý, rồi lặng lẽ lùi lại một bước.
"Hai người là người của làng này?"
"Tôi…"
Tôi vừa định nói thì chị gái đã lườm tôi một cái. Chị ấy quay đầu, thấp giọng quát với tiểu đạo sĩ: "Chúng tôi không đụng chạm đến anh, anh cũng không nhìn thấy chúng tôi, bất kể anh đến làm gì thì cũng đừng cản đường chúng tôi!"
Tiểu đạo sĩ gật đầu: "Được rồi, hai người cứ yên tâm, tôi không thấy gì cả."
Nói xong, anh ta thò đầu ra nhìn, xác nhận trong phòng không có ai rồi nhanh chóng chạy đi.
14.
Tôi ngẩn ngơ nhìn theo hướng anh ta rời đi, bên tai vang lên tiếng cười lạnh: "Thôi được rồi, đừng nhìn nữa, đừng như thể cả đời chưa thấy đàn ông bao giờ vậy, vả lại em béo thế này, người ta nhìn thấy chỉ sợ hết hồn thôi!"
Hôm nay chị gái như biến thành người khác vậy, không còn đối xử hòa nhã với tôi nữa, dường như muốn trút hết những lời mắng chửi, những trận đòn mà chị ấy phải chịu đựng cả đời lên người tôi.
Tôi cười khổ, có lẽ đây mới là con người thật của chị ấy.
--------------------------------------------------