Mẹ tôi tưởng tôi ăn hết, đặc biệt vui mừng, lại gắp thêm cho tôi hai cái nữa: “Tiểu Mãn, con ăn nhiều vào, nhân bánh bao này làm từ thịt ba chỉ thượng hạng đó, c.ắ.n một miếng là ngập tràn dầu mỡ, thơm lắm!”
Sau khi ăn xong bữa tối, tôi bị mẹ đuổi về phòng. Mẹ nói ăn no xong đi ngủ ngay mới có thể nuôi béo được.
Chị gái không có phòng riêng, chị ngủ trong phòng tôi, trải đệm dưới sàn cạnh giường tôi, tiện để chăm sóc tôi.
Đợi hai chị em chúng tôi về phòng, tôi ra hiệu cho chị đóng cửa lại, sau đó lấy ra bánh bao nhân thịt từ trong lòng rồi đưa cho chị: “Chị ơi, em cố tình dùng túi đựng đó, sạch sẽ lắm, chị mau ăn đi.”
4.
Chị gái theo thói quen muốn từ chối, nhưng tôi lại dứt khoát xé túi và nhét bánh bao vào miệng chị: “Ai da, em nghe thấy bụng chị kêu cồn cào rồi, ngày nào chị cũng làm nhiều việc như vậy, mỗi ngày chỉ ăn hai cái bánh màn thầu ngũ cốc thô thì làm sao mà no được chứ.”
Chị gái nhìn tôi chằm chằm, trong mắt ánh lên vài giọt nước. Sau khi chị ăn ngấu nghiến hết bánh bao thì đưa tay xoa đầu tôi: “Tiểu Mãn, em tốt với chị quá.”
Trong canh mà mẹ tôi hầm cho tôi mỗi ngày đều có t.h.u.ố.c an thần, giúp dễ ngủ. Mẹ nói ăn nhiều ngủ nhiều thì mới lớn nhanh, béo tốt được. Sau khi trò chuyện với chị một lúc, mí mắt tôi bắt đầu nặng trĩu, cơn buồn ngủ dần dần ập đến.
Cuộc sống trong làng của chúng tôi vô cùng đơn điệu, ngoài làm việc ra, hoạt động giải trí duy nhất là đ.á.n.h mạt chược và chơi bài.
Tôi từng nghe một cô dâu từ nơi khác về làng kể rằng, ở các làng khác, người ta có thể xem TV và đọc sách. Đặc biệt là chiếc TV đó, bên trong có đủ mọi nội dung, xem mỗi ngày cũng không chán. Nhưng làng chúng tôi không có TV, vì vậy mỗi ngày tôi ngoài phơi nắng đổ mồ hôi, ăn uống, thì chỉ có ngủ.
Hôm nay không hiểu sao tôi ngủ chưa được bao lâu thì đã tỉnh dậy. Lúc này trời đã tối đen, tôi ngồi dậy nhìn xuống sàn nhà, phát hiện chị gái không có trong phòng.
Tôi khó khăn xuống giường rồi đi ra khỏi phòng, nghe thấy hình như có tiếng động gì đó ngoài sân. Hôm nay trăng rất tròn, dù nhà không thắp đèn thì tôi vẫn có thể nhìn rõ bóng dáng của chị gái. Chỉ thấy chị đang cúi người bên gốc cây đào, một tay vịn thân cây, một tay đưa vào miệng cố gắng móc họng.
“Ọe!”
Chị đột nhiên khom lưng, từ miệng phun ra rất nhiều chất nôn đục ngầu. Nôn một lúc, chị đứng thẳng người lên nghỉ ngơi một lát rồi lại tiếp tục móc họng ở đó. Cho đến khi không còn nôn ra được gì nữa, chị mới lau miệng đứng dậy.
Tôi nhìn cảnh tượng kỳ lạ này, nửa ngày không hoàn hồn được. Chị gái đang làm gì vậy, chị đang nôn ra cái bánh bao nhân thịt đã ăn sao? Thảo nào bao năm nay, mỗi ngày tôi đều lén lút dành thức ăn cho chị, mà chị vẫn càng ngày càng gầy. Nhưng tại sao chị lại phải nôn ra chứ?
“Ai? Ai ở đó?”
Tôi không cẩn thận đá phải cửa, chị gái giật mình quay người lại, ánh mắt hung dữ nhìn chằm chằm vào tôi.
5.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/huong-oan-nu/chuong-2.html.]
Nhìn thấy là tôi, chị gái thở phào nhẹ nhõm rõ rệt. Vì vừa nôn xong, khóe mắt chị vẫn còn vương nước mắt.
Chị đỏ mắt vội vàng đi đến trước mặt tôi, dùng sức nắm lấy cánh tay tôi, móng tay cắm sâu vào da thịt tôi.
“Tiểu Mãn, chị cầu xin em, đừng nói chuyện hôm nay cho ai khác biết, đặc biệt là bố mẹ, được không?”
Vốn dĩ chiếc bánh bao nhân thịt chị ăn là do tôi lén lút đưa cho chị, nếu bị mẹ biết, cả hai chúng tôi đều sẽ bị phạt.
Tôi gật đầu, nhưng vô cùng khó hiểu nhìn chị: “Chị ơi, tại sao chị lại nôn ra những thứ đã ăn vào chứ?”
Rõ ràng quá trình chị móc họng để nôn vừa rồi không hề dễ dàng. Chị gái vốn thể hàn, lúc này trên trán cũng lấm tấm những giọt mồ hôi li ti.
Chị gái cười khổ lắc đầu: “Tiểu Mãn, em đừng hỏi nữa, chị có nỗi khổ riêng.”
Tôi há miệng, còn muốn nói gì đó, nhưng không ngờ chị gái quỳ “phịch” xuống trước mặt tôi: “Tiểu Mãn, kiếp này chị chưa từng cầu xin em điều gì, nể tình chị đã chăm sóc em bao năm qua, em đừng hỏi nữa! Chị cầu xin em đó!!”
Tôi hoảng hốt đỡ chị gái dậy, mặc dù chị gái chỉ lớn hơn tôi hai tuổi, nhưng từ khi chị ngày càng gầy đi, mọi sinh hoạt của tôi đều do chị chăm sóc. Bố mẹ đều làm việc ở nhà máy sản xuất hương trong làng, em trai phải đi học, mỗi ngày trong nhà hầu như chỉ có tôi và chị gái.
Chị gái giống như nửa người mẹ của tôi vậy, làm sao tôi có thể để chị quỳ xuống trước mặt tôi chứ!
“Chị ơi, chị mau đứng lên đi, em không nói đâu, em đảm bảo không nói!”
Lúc này chị gái mới thở phào nhẹ nhõm, chị đỡ cánh tay tôi đứng dậy, cười với tôi như thể không có chuyện gì: “Trời khuya rồi, mau về phòng ngủ đi, đừng làm bố mẹ thức giấc.”
Tôi nằm trên giường, trằn trọc mãi không ngủ được. Cảnh chị gái khom lưng nôn mửa cứ hiện lên trong đầu tôi, rốt cuộc tại sao chị lại phải nôn chứ?
6.
Cứ thế trằn trọc một lúc lâu, cuối cùng tôi cũng cảm thấy hơi buồn ngủ, nhưng đúng lúc tôi sắp thiếp đi thì nghe thấy tiếng gọi nhẹ nhàng của chị gái: “Tiểu Mãn, em ngủ chưa?”
Tôi không biết nói gì với chị, nên giả vờ ngủ bất động. Chị lại gọi thêm mấy tiếng, xác nhận tôi đã ngủ rồi thì chị lại ngồi dậy, lén lút ra khỏi phòng.
Tôi giật mình, khó khăn ngồi dậy. Đây là lần đầu tiên tôi phát hiện ra người chị đã sống cùng 18 năm lại xa lạ đến vậy.
Tôi lén lút đi theo sau chị gái. Chị rất cảnh giác, chưa đi được hai bước đã quay đầu nhìn ngó xung quanh, mấy lần tôi suýt bị chị phát hiện.
--------------------------------------------------