*
cứu nhân nhất mệnh, thắng tạo thất cấp phù đồ
: Phù đồ (浮屠), lược âm từ ‘Stupa’ trong tiếng Phạn, phiên âm thành ‘tốt đổ ba’, tức tháp, Phật tháp, hay tục xưng bảo tháp. Số tầng của Phật tháp thông thường là số lẻ, như ngũ, thất, cửu, đến thập tam, nhưng lấy thất cấp làm tối đa, mà có danh xưng cố hữu “thất cấp phật”. Nguyên bản tháp được dùng để mai táng thân cốt bậc thánh hiền hoặc tàng lưu kinh Phật, nên công đức tạo tháp là rất lớn. Song, tạo tháp vì người đã khuất chung quy cũng không to lớn và ý nghĩa bằng công đức “cứu người một mạng”. Nên tục ngữ nói “Cứu nhân nhất mệnh, thắng tạo thất cấp phù đồ.”, ý tại cổ vũ mọi người phấn đấu quên mình, cứu giúp người đang đối mặt với họa tử vong.
Giới luật có hai phương diện là “Chỉ trì” và “Tác trì”. Nói đến “Bất sát sinh” là “Chỉ trì”; Còn nói về “Cứu nhân mệnh”, chính là “Tác trì”. Điều đó ứng với Phật gia thường dạy “Chư ác mạc tác, chúng thiện phụng hành.” (Chớ làm điều ác, theo đuổi cái thiện).
Trong hồi thứ tám mươi của “Tây Du Ký”: “Cứu nhân nhất mệnh, thắng tạo thất cấp phù đồ. Mau cứu lấy hắn, còn hơn thỉnh kinh bái Phật.” Về sau biến thành “Cứu nhân nhất mệnh, thắng cật thất niên trường trai.” (Cứu một mạng người hơn ăn chay trường bảy năm) Trong đó “Thất niên trường trai.” Ý chỉ bảy năm ăn chay tu hành.
(
李明
权
Lý Minh Quyền)