PS: Tại hạ giữ nguyên cách gọi ‘thân thân’ của Cơ Diệu Hoa, nhằm để lời thoại sau này của nhân vật nghe tự nhiên hơn. Đây cũng là quan điểm cá nhân của ta khi đọc tác phẩm, mong chư vị ủng hộ ~^^ (Sóc Phong)
Chú thích:
** Câu thơ
xuất sư vị tiệp thân tiên tử
nằm trong bài thơ Thục Tướng của Đỗ Phủ
Thục tướng
Thục tướng từ đường hà xứ tầm
Cẩm Quan thành ngoại bách sâm sâm
Ánh giai bích thảo tự xuân sắc
Cách diệp hoàng ly không hảo âm
Tam cố tần phiền thiên hạ kế
Lưỡng triều khai tế lão thần tâm
Xuất sư vi tiệp thân tiên tử
Trường sử anh hùng lệ mãn khâm
****
Bản dịch by Thủy Trường Lưu
Thục Tướng từ đường nơi nao kiến?
Cẩm thành quan ngoại bách um xanh.
Soi thềm cỏ biếc như xuân sắc.
Trong lá oanh vàng mãi hát vang.
Ba bận ưu tư thiên hạ kế
Hai triều khai trợ lão thần tâm.
Xuất quân chưa thắng thân đà mất.
Ngàn năm lệ thẫm áo anh hùng.
Thục tướng
-Thừa tướng nước Thục, chính là Gia Cát Lượng.
Tam cố tần phiền thiên hạ kế
nhắc lại sự kiện Lưu Bị tam cố thảo lư (Lưu Bị 3 lần đến lều cỏ) Gia Cát Lượng là ẩn sĩ ở Long Trung. Tư Mã Huy và Từ Thứ tiến cử ông với Lưu Bị. Thời đó bậc danh sĩ Kinh Châu lan truyền một câu:” Ngọa Long, Phụng Sồ hai người được một sẽ có thiên hạ!” Lưu Bị tìm đến Long Trung để thỉnh cầu ông ra giúp nhưng hai lần đầu không gặp mãi đến lần thứ ba mới gặp được nên mới có câu “Lưu Bị tam cố thảo lư”. Lưu Bị được Gia Cát Lượng nói kế sách định quốc an bang vô cùng kính phục, muốn mời Gia Cát Lượng xuống núi mưu tính đại sự. Gia Cát Lượng thấy Lưu Bị thật lòng cầu xin nên ông chấp nhận làm quân sư cho Lưu Bị, năm đó Gia Cát Lượng mới có hai mươi bảy tuổi chính thức bước vào vũ đài chính trị.
Xuất sư vi tiệp thân tiên tử
Gia Cát Lượng đem quân đi đánh Ngụy nhưng ông đã mất khi chưa thắng trận.