Cảnh Trúc không kìm được, nhỏ giọng lẩm bẩm:
“Nương nương lúc nào cũng vậy, tự khiến danh tiếng mình tệ hại, đến Hoàng thượng cũng đã lâu chẳng đặt chân đến cung chúng ta rồi.”
“Không đến thì càng tốt, đến còn phải hầu hạ cái con chó…”
Chưa kịp nói dứt câu, Cảnh Trúc đã vội lấy tay bịt chặt miệng ta.
“Nương nương, xin thận trọng lời nói!”
Trong cung làm gì có người ngoài, lẽ nào còn trông mong lũ chim trên trời bay đi mật báo với Hoàng thượng rằng bản cung mắng hắn sao?
Cảnh Trúc theo ta nhiều năm như vậy, lại càng sống càng giống một bà già cổ hủ.
07
Khi rảnh rỗi, ta thường dẫn Cảnh Trúc dạo quanh Ngự Hoa Viên.
Nào phải vì ta yêu thích hoa cỏ chi đâu.
Chủ yếu là bởi thân phận ta cao, trong hậu cung này trừ Hoàng hậu ra, kẻ nào gặp ta cũng phải hành lễ.
Bản cung lăn lộn bao năm, khổ sở mới trèo được đến vị trí Quý phi, đương nhiên phải bước ra ngoài để phô trương đôi chút.
Huống hồ Hoàng hậu lại vốn chẳng thích dạo chơi.
Nàng ta vốn đã là bệnh mỹ nhân, yếu ớt như liễu rũ trong khuê phòng, sau khi làm Hoàng hậu lại càng ngày ngày bệnh hoạn chẳng dứt.
Nếu chẳng phải vì gia thế nàng cao hơn ta một bậc, thì ngôi vị Hoàng hậu này, còn chưa chắc đã rơi vào tay nàng.
Suy cho cùng, vẫn phải trách phụ thân ta bất tài.
Ngày khác nhất định phải gửi thư, thúc giục ông ấy một phen.
Nghĩ vậy, ta đã đi đến tiểu đình giữa Ngự Hoa Viên.
Vừa định qua đó nghỉ chân, liền nghe thấy một trận trẻ nhỏ ồn ào.
Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 珞 蘭
Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ
Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Hẳn là mấy vị hoàng tử vừa tan học, đang chơi đùa trong vườn.
Sợ quấy nhiễu hứng thú của bọn trẻ, ta toan quay lại, song vừa xoay người liền trông thấy một cảnh khiến m.á.u huyết toàn thân ta chợt dội ngược.
Phúc An nằm sấp dưới đất, trên người lại ngồi một tiểu mập mạp.
Thằng bé kia vóc dáng gấp đôi Phúc An, cưỡi trên lưng nàng, miệng hò hét phấn khích:
“Giá! Giá! Mau bò nhanh lên nữa đi!”
Trên mặt trên người Phúc An lấm lem bụi đất, tiểu oa nhi nhỏ bé ấy chỉ mím chặt môi, chẳng hé một lời.
Bên cạnh, Cảnh Trúc tức giận, nắm chặt nắm đ.ấ.m toan xông lên.
Ta đưa tay chặn lại, ra hiệu phải giữ im lặng.
Cảnh Trúc tuy không hiểu, nhưng vẫn ngoan ngoãn dừng bước.
Ta đứng yên, lẳng lặng nhìn Phúc An.
Nếu ta không nhìn nhầm, trên khuôn mặt tiểu nha đầu kia vừa thoáng hiện qua một nụ cười tinh quái.
Sở dĩ ta ngăn Cảnh Trúc, chính là muốn xem thử nàng sẽ đối phó thế nào.
Ngày thường, trước mặt ta, chỉ là một tiểu oa nhi hay khóc, hở một chút liền sụt sùi. Thế mà nay bị ức h.i.ế.p đến mức này, lại chẳng rơi một giọt lệ, quả thực hiếm thấy.
Quả nhiên, giây sau đã nghe Phúc An hét thảm một tiếng, ngã rầm xuống đất.
Kéo theo tiểu mập mạp trên người nàng cũng bị hất văng, cằm nện mạnh xuống hòn đá nhọn, m.á.u lập tức tuôn trào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ke-hoach-nuoi-duong-doc-phu/3.html.]
Đúng là chiêu “ngọc nát đá tan”, tổn mình tám trăm, thương địch một ngàn.
Thằng bé kia òa khóc ầm ĩ.
Mấy vị hoàng tử công chúa vốn đứng xem trò vui cũng ùa lại.
Phúc An thấy vậy, liền mau chóng bò dậy, xoay người bỏ chạy.
Trước khi chạy còn kịp nện thêm một cước thật mạnh vào m.ô.n.g thằng bé kia.
Đứa nhỏ này, quả nhiên là cái tính tuyệt chẳng chịu thua thiệt.
Có điều… nếu ta không nhớ lầm, vừa rồi kẻ ức h.i.ế.p Phúc An chính là con trai của Dư Quý nhân – cũng là Tam hoàng tử của Thánh thượng.
Năm đó Dư Quý nhân khó sinh, liều mạng mới sinh hạ được đứa con trai này, từ đó coi như châu báu trong tay mà cưng chiều.
Tam hoàng tử vốn tính ngang ngược, trong cung bao phen làm càn.
Nay lại bị Phúc An hại đến vỡ mặt, e là khó lòng bỏ qua.
Cảnh Trúc vốn lo lắng cho Phúc An, giờ nghĩ đến điểm này, sắc mặt cũng đầy bối rối.
Ta chỉ khẽ vỗ mu bàn tay Cảnh Trúc:
“Đi thôi, Cảnh Trúc. Đã đến lúc cho cả hậu cung biết, người của Chiêu Hoa cung ta, há phải để bất cứ mèo chó nào cũng có thể ức hiếp.”
Nghe vậy, trên mặt Cảnh Trúc lập tức lộ vẻ hưng phấn, cả người phảng phất như chỉ chờ lao ra hô đánh hô giết.
Nha đầu này, nhất định là bình thường đọc quá nhiều thoại bản cung đấu rồi.
08
Khi ta cùng Cảnh Trúc trở về, Phúc An đã tẩy rửa sạch sẽ.
Nàng ngoan ngoãn ngồi trước thư án, ôn tập bài học tiên sinh để lại.
Thấy ta vào, Phúc An có chút chột dạ, vội nghiêng đầu né tránh ánh mắt ta.
Ta khẽ ngoắc tay, ra hiệu nàng bước lại gần.
Đôi mắt tiểu oa nhi lập tức sáng bừng, nàng lon ton chạy đến trước mặt ta, ngửa gương mặt nhỏ trắng như sứ, dịu giọng gọi:
“Vãn nương nương.”
Ta hạ giọng hỏi:
“Phúc An, nói bản cung nghe, trong học đường có bị ai bắt nạt không?”
Phúc An khẽ chớp mắt, sau cùng lại lắc đầu:
“Không ai ức h.i.ế.p Phúc An.”
Lời còn chưa dứt, cửa cung liền bị người thô bạo đẩy mở.
Người tới vận váy dài hồng phấn thêu hoa, vạt áo rủ xuống chuỗi châu ngọc li ti, khiến dáng vẻ càng thêm non mềm yêu kiều —
Chỉ đáng tiếc, khuôn mặt kia vì giận dữ mà vặn vẹo, nếu không cũng được xem là một giai nhân.
Ta nheo mắt, chậm rãi cất giọng:
“Dư Quý nhân, khí thế thật lớn. Thấy bản cung còn chẳng hành lễ?”
Nghe vậy, Dư Quý nhân miễn cưỡng cúi người hành lễ, trong mắt ngập tràn bất phục.
Gần đây nàng được sủng ái, càng thêm kiêu ngạo, thoáng đâu có vài phần phong thái của bản cung năm xưa.
Trong hậu cung này, địa vị chưa hẳn quyết định tất cả — ai được sủng, kẻ ấy mới có tư cách vênh váo.
--------------------------------------------------