Các phi tần khác đều nhìn nhau, cúi gằm mặt, không biết phải làm thế nào.
Ta phất tay cho họ lui ra hết.
Sau đó mới bước đến, nắm lấy tay Hoàng hậu.
“Người không sai đâu. Phúc Khang được người dạy dỗ rất tốt.”
“Nàng xứng đáng với danh hiệu công chúa.”
Hoàng hậu lại nhìn ta, giọng nghẹn ngào:
“Nhưng Ôn Cẩn… nếu là ngươi… nếu hôm ấy phải gả đi là Phúc An…”
“Ngươi chắc chắn sẽ không để mặc cho Phúc An đi như thế, đúng không?”
Nghe vậy, ta siết chặt lấy tay nàng.
Trong nét mặt vốn đã kìm nén bấy lâu, thoáng hiện sát ý.
Ngay cả giọng nói cũng mang theo khí tức g.i.ế.c chóc:
“Dù có phải g.i.ế.c vua đoạt ngôi, bản cung cũng quyết không để bất cứ ai động đến một sợi tóc của con gái ta!”
“Hay… hay lắm… khụ… hay lắm!” Hoàng hậu liên tiếp nói ba chữ “hay”, rồi từ gối lấy ra một miếng ngọc bài.
“Đây là đội tử sĩ bản cung âm thầm nuôi dưỡng, ba nghìn quân tinh nhuệ. Nếu như… bản cung nói là nếu như… nếu có thể…”
“Xin ngươi… đưa Phúc Khang của ta trở về nhà.”
Ánh mắt Hoàng hậu lướt qua ta, nhìn thẳng vào nơi xa xăm, như đang dõi theo một người nào đó.
Rồi đầu nàng nghiêng sang một bên, mãi mãi không tỉnh lại nữa.
Hoàng hậu băng hà, cả nước để tang.
Ta quỳ trước linh vị nàng, một ngày một đêm.
Nhớ lại thuở mới tiến cung, nàng đã là Hoàng hậu rồi.
Luôn là dáng vẻ ấy, tiếng tốt vang xa, lại hay đứng ra giảng hòa.
Phi tần nào có mâu thuẫn, nàng cũng chỉ khuyên lấy hòa làm quý.
Khi ta và Tạ Thư Nhiên cãi nhau trước mặt Hoàng hậu—
nói trắng ra là ta bắt nạt Tạ Thư Nhiên—
Hoàng hậu cũng chỉ phán đôi bên đều có lỗi, nhẹ nhàng cho qua.
Chỉ có lần ở cung học.
Khi ta dạy dỗ đám hoàng tử công chúa kia,
Hoàng hậu không những không trách ta, còn giúp ta che chắn trước những phi tần muốn làm loạn.
Sau đó, nàng lén khen ta một câu: dạy dỗ rất tốt.
Khoảnh khắc ấy, Hoàng hậu hiếm khi trở nên sống động đến vậy.
Cũng từ khi đó, ta mới nhận ra—
Hoàng hậu không chỉ là Hoàng hậu.
Chẳng qua là nàng bị giam cầm trong thân phận ấy.
Trước khi trở thành Hoàng hậu,
nàng chỉ là Minh Châu của nhà họ Triệu.
15
Mỗi năm Hoàng thượng đều tổ chức một buổi săn bắn.
Những đứa trẻ ngày nào giờ đã lớn, trở thành thiếu niên tuấn tú cao ráo.
Từng người một cưỡi trên lưng tuấn mã, phong thái oai hùng.
Dư Quý nhân vừa bóc hạt dưa, vừa chỉ về phía thiếu niên cưỡi con ngựa đỏ thẫm bên phải:
“Nhìn xem, tam nhi nhà ta, oai phong chưa kìa.”
Tam hoàng tử lớn lên, gương mặt đã mất đi vẻ phúng phính trẻ con, dáng người cao hẳn, cũng gầy gọn đi nhiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ke-hoach-nuoi-duong-doc-phu/7.html.]
Toàn thân toát lên khí chất ôn hòa như ngọc—
chỉ là đừng để hắn mở miệng nói chuyện.
Tam hoàng tử nhìn sang phía này, phấn khích vẫy tay:
“Mẫu phi, đợi con săn được con mồi lớn mang về cho người!”
Hoàng thượng cưỡi ở chính giữa, ánh mắt quét qua mấy hoàng tử, sâu không lường được.
Rồi đột nhiên, hắn cất giọng sang sảng hỏi các đại thần phía sau:
“Chư khanh thấy thế nào, trong mấy đứa hoàng tử của trẫm, ai là người có thể vượt xa cha mình?”
Lời vừa thốt ra, sắc mặt mọi người đồng loạt biến đổi.
Hiện nay Hoàng thượng chưa lập Thái tử, nay bỗng hỏi thế, chẳng khác nào tỏ ý muốn chọn người kế vị.
Các đại thần lòng mang toan tính riêng, các hoàng tử cũng đều có ý nghĩ khác nhau.
“Phụ hoàng đang tuổi cường thịnh, nhi thần chúng con còn kém xa lắm.”
Lời này là của Đại hoàng tử, những người khác cũng nhanh chóng phụ họa.
Hoàng thượng chỉ cười nhạt, không đáp.
Ánh mắt lại lặng lẽ lướt qua tất cả bọn họ.
Lâu sau, hắn mới cất tiếng cười lớn:
“Vậy thì để trẫm xem, trong số các hoàng tử, ai mới là người xuất chúng nhất.”
Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 珞 蘭
Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ
Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
“Trận săn thu này, kẻ đoạt ngôi đầu, trẫm sẽ lập làm Thái tử!”
Lời vừa dứt, sắc mặt tất cả đều kịch biến, các đại thần nhìn nhau sững sờ.
Ngai vị kia, tự xưa đến nay vốn là thứ thiên hạ tranh giành.
Nhưng chẳng ai ngờ, cuối cùng người đoạt ngôi đầu lại là Phúc An.
Nàng thiếu nữ giờ đã lớn, dáng dấp thanh lệ, trong ánh mắt thấp thoáng nét giống Tạ Thư Nhiên, song không dịu dàng nhu mì như nàng, mà mang thêm vài phần kiêu ngạo bất kham.
“Trẫm mời hoàng tử đi săn, chẳng ngờ lại bị tiểu nha đầu ngươi vượt mặt.”
Phúc An nhướng mày, cười tự tại:
“Nhi thần kém cỏi, may là chưa làm phụ hoàng mất mặt.”
Lời nàng nói khéo léo, khiến sắc mặt Hoàng thượng cũng dịu lại đôi chút.
“Tốt! Vậy trẫm phải ban thưởng hậu hĩnh mới được.”
“Ban cho ngươi một vị hôn phu như ý, thế nào?”
“Trẫm thấy công tử nhà Lý thị lang cũng không tệ.”
Nét mặt Phúc An không đổi, chỉ cúi đầu dập lạy thật sâu:
“Nhi thần tạ ơn phụ hoàng.”
Trên đường về, Dư Quý nhân vẫn cau mày, đến khi không còn ai xung quanh, bà mới oán than:
“Người không nên để Phúc An phô trương như vậy.”
Ta hiểu ý nàng. Hoàng thượng đã bắt đầu sinh lòng kiêng kỵ Phúc An.
Ta nhướng mày, thản nhiên đáp:
“Phúc An của ta vốn là phượng hoàng tung cánh chín tầng mây, trên đời này chẳng có gì che khuất được ánh sáng của con bé.”
“Phải, phải, Phúc An của người lợi hại nhất.”
“Nhưng mà…”
“Nghe nói công tử nhà Lý thị lang là kẻ mắc bệnh lao, yếu ớt gần đất xa trời…”
“Điều ấy thể hiện rằng Hoàng thượng đang muốn chặt đứt mọi mầm họa từ trong trứng. Điều đó có nghĩa là hắn đã sợ hãi… hắn sợ Phúc An của ta…”
“Ngươi nói có buồn cười không—đường đường là cửu ngũ chí tôn, lại phải e dè một tiểu cô nương.”
--------------------------------------------------