Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Khúc Thu Dạ

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nhắc đến Hành nhi, mắt hắn sáng lên, vội vã truy hỏi: “Hành nhi đâu? Mau cho ta gặp nó.”

Mấy ngày trước, Hành nhi được Thánh thượng triệu kiến vào cung bàn bạc việc cơ mật, đã nhiều ngày chưa về. Chuyện liên quan đến cơ mật quân sự ta không tiện đề cập, chỉ đáp một câu là con đang đi làm việc công.

Mạnh Tri Niên trầm ngâm một lát, ánh mắt rơi xuống chậu hoa lan ta đang chăm sóc, bỗng nhiên tỉnh ngộ.

“Thì ra là vậy,” Hắn khẽ gật đầu, giọng điệu có phần hiểu rõ: “Nghe nói vị Thiếu niên Quốc Công này trùng họ với nàng, chẳng lẽ là thân thích trong mẫu tộc của nàng?”

Hành nhi đã đổi sang họ của ta từ ngày đầu tiên tới trường. Mạnh Tri Niên đã hiểu lầm rồi.

Thấy ta không nói, dường như hắn đã xác nhận suy nghĩ trong lòng, thở dài nói: “Bao năm nay nàng giận dỗi ta, nhưng người bị trì hoãn lại là tiền đồ của Hành nhi. Vị Thiếu niên Quốc Công này bằng tuổi Hành nhi, nhưng thành tựu đã phi thường rồi. Nếu năm đó nàng chịu đựng nổi sự xót xa trong lòng, để nó được danh sư dạy dỗ, lại có gia tộc nâng đỡ thì đâu đến nỗi rơi vào cảnh ngộ như ngày hôm nay.”

Ta nghe ra sự tiếc nuối trong lời hắn. Thì ra hắn hiểu lầm mẫu thân ta sống khổ sở, phải nương tựa vào người khác.

Giọng Mạnh Tri Niên hạ thấp đi một chút, tự mình lên kế hoạch cho Hành nhi: “Dù sao Hành nhi cũng mang họ Mạnh, sống nhờ vả người ngoài không phải kế lâu dài. Thêm hai năm nữa là đã đến tuổi bàn chuyện hôn nhân đại sự thì nàng sẽ phải tính sao?”

Nói rồi, hắn lại tự định đoạt luôn hướng đi của mẫu t.ử ta: “Hai ngày này nàng hãy xin từ chức với chủ nhà, thu xếp hành lý rồi theo ta trở về phủ. Đến lúc đó ta sẽ tìm cho Hành nhi một chức quan nhàn hạ…”

Ta chợt thấy buồn cười, đột nhiên nảy ra một ý nghĩ xấu xa, bất chợt hỏi: “Hiện giờ Hành nhi vẫn trắng tay, ngươi vẫn bằng lòng để nó nhận tổ quy tông sao?”

Mạnh Tri Niên khựng lại, đôi môi mấp máy, cuối cùng vẫn không mở lời. Mười năm thời gian trôi qua, hắn vẫn không hề tiến bộ chút nào.

Ta dần ngừng cười, nghiêm túc nói: “Tiền đồ của Hành nhi không cần Mạnh đại nhân phải bận tâm, mời ngài quay về đi.”

Mạnh Tri Niên bảo ta không biết điều, phất tay áo bỏ đi.

Tối hôm đó, Hành nhi trở về nhà, ta kể lại chuyện ban ngày.

Năm xưa, mang Hành nhi rời đi là quyết định của một mình ta. Giờ đây con đã lớn, tự có suy nghĩ, ta trả lại quyền lựa chọn cho con.

Hành nhi nhìn ta, ánh mắt trong trẻo và kiên định: “Tuy hắn là phụ thân sinh của con, nhưng người nuôi dưỡng con thành người là a nương.”

Hành nhi đã sớm trưởng thành, từ trước đến nay đều đĩnh đạc trầm ổn, giờ phút này hiếm hoi lộ ra chút dựa dẫm của trẻ thơ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/khuc-thu-da/chuong-5.html.]

“Dù thế nào đi nữa, con sẽ mãi mãi đứng về phía a nương. Không có a nương thì sẽ không có Hành nhi của ngày hôm nay.”

Ký ức cũ ùa về tràn ngập tâm trí, sống mũi ta cay xè, suýt nữa bật khóc.

Trong lúc nói chuyện, hoàng hôn dần buông xuống, mưa rào chợt đến. Trong sân, một chú chim sẻ nhỏ chao đảo trong gió mưa, chim mẹ vội vàng bay tới, dang đôi cánh ướt đẫm che chở nó dưới thân.

Ta cứ nhìn mãi, tâm trí quay về mười năm trước, ngày rời khỏi phủ. Xe ngựa ra khỏi cổng thành, trời cũng đổ một cơn mưa rào như thế.

Nữ nhân hộ tống ta thuê hỏi ta muốn đi về hướng nào, ta ôm chặt Hành nhi trong lòng, nhất thời cũng mờ mịt, cho đến khi nhìn thấy chiếc thuyền nhỏ mà con đang nắm chặt trong tay, ta mới hạ quyết tâm. Đi Giang Nam, đi xem con thuyền lớn mà Hành nhi hằng mong mỏi.

Ta thuê một căn nhà nhỏ bên bến đò. Hành nhi kê chiếc ghế đẩu nhỏ ngồi bên bờ nhìn những chiếc thuyền qua lại, ngồi suốt cả ngày dài.

Từ sau lần bị vu oan đó, Hành nhi càng ngày càng ít nói nên chỉ khi ấy, con mới lộ ra vẻ hoạt bát của trẻ thơ. Con lấy giấy bút ra, lặng lẽ vẽ lại hình dáng con thuyền. Ban đầu chỉ là những nét phác thảo non nớt, sau này dần được phủ kín bằng các ký hiệu toán học.

Con nài nỉ ta tìm sách về đóng thuyền, ngày ngày vùi đầu dùng gỗ làm mô hình thuyền mẫu. Hàng xóm tò mò con không đến trường, nói rằng kỳ kỹ dâm xảo* sao sánh bằng khoa cử chính quy, khuyên ta đừng làm lỡ dở tương lai của con.

*kỹ thuật/sản vật khéo léo, lạ mắt (kỳ kỹ) nhưng bị xem là không chính thống, không có giá trị thực tiễn lớn (dâm xảo), thường bị khinh thường trong xã hội coi trọng Nho giáo/Khoa cử

Ta mỉm cười không nói, nếu họ từng thấy đứa trẻ u ám ở Mạnh phủ năm xưa, họ sẽ không nói như vậy.

Ngày tháng trôi qua, lòng ta cũng dần bình ổn. Thực ra, năm đầu tiên ấy, lòng ta vô cùng dằn vặt, không biết quyết định của mình là tốt hay xấu cho Hành nhi.

Nếu còn ở Mạnh gia, con vẫn là tiểu công t.ử được nuông chiều, không ngoài ý muốn thì sau này con sẽ thi đỗ làm quan, mọi việc đều thuận lợi. Còn theo ta, một kẻ thân phận thấp kém, con phải tự mình tranh đấu mọi thứ.

Ta cũng đã từng có ý định đưa con trở về, nhưng Hành nhi lại xoắn ngón tay vào vạt áo, bất an hỏi ta: “A nương có giống phụ thân không, chỉ khi Hành nhi học hành giỏi giang mới yêu Hành nhi?”

Câu nói này giống như một cây kim nhỏ nhẹ nhàng đ.â.m vào nơi mềm yếu nhất trong tim ta.

Ta đặt kim chỉ xuống, xoa đầu Hành nhi: “Hành nhi sai rồi, a nương yêu con, trước nay luôn vì con là chính con, chứ không phải vì con đã làm gì.”

Con không cần phải ngoan ngoãn hiểu chuyện mới xứng đáng được yêu, không cần phải thỏa mãn kỳ vọng của a nương mới đáng được quan tâm. Tình yêu không phải là sự lựa chọn, mà là sự chấp nhận vô điều kiện.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Khúc Thu Dạ
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...