Ta sinh ra trong danh môn Khổng thị ở Lũng Thượng, là con thứ tư, tên gọi Nghi Trinh.
Phụ thân là đương triều Tể tướng, rất được đế vương trọng dụng.
Mẫu thân họ Tiết là chính thê, sinh được sáu người con, gồm hai trai bốn gái.
Tổ huấn Khổng thị có câu:
"Phép tắc chốn khuê các còn nghiêm hơn cả luật pháp." Nữ nhi Khổng thị từ ba tuổi đã khai m.ô.n.g học Lục nghệ.
Ngoài Lục nghệ còn học thêm cầm kỳ thi họa, cho đến cả thuật gối chăn, thảy đều thông thạo sớm hơn khuê tú tầm thường ba năm.
Phụ thân coi trọng nhất là đích t.ử, hai vị huynh trưởng từ nhỏ đã được ông đích thân dạy bảo.
Trong số các đích nữ còn lại, chỉ có trưởng tỷ Như Chương là được chú trọng nhất.
Dịp Tết Trùng Cửu, Hàm Vương phủ gửi tới một cặp ngọc bích Hòa Điền làm lễ vật.
Phụ thân đương lúc đông người đã dặn dò mẫu thân phải đốc thúc việc dạy bảo trưởng tỷ c.h.ặ.t chẽ hơn nữa.
Trong lúc nhàn đàm, phụ thân nói:
"Hàm Vương ngày hôm qua vừa được Ngự tiền ban cho cặp Song Long Bội."
Ta lúc đó còn ngây ngô nhìn song thân mỉm cười với nhau, chưa hiểu cặp ngọc bích kia có ý nghĩa gì.
Chỉ nhớ rằng vị Hàm Vương điện hạ này là vị hoàng t.ử duy nhất được Thánh thượng mang theo trong chuyến tuần du phía Nam.
Bước ra khỏi hoa sảnh, ta thấy nhị tỷ Tương Tuệ đang một mình tựa vào hành lang.
Tỷ ấy khẽ quạt tròn, thấy ta đi ra, đôi mắt hạnh long lanh đã thay đổi thần sắc.
"Tứ muội cuối cùng cũng ra rồi, tỷ tỷ đợi đến mỏi cả chân." Tỷ ấy thân mật nắm lấy tay ta.
"Vừa nãy nghe ma ma nói, hoa văn Bàn Ly trên cặp ngọc bích kia giống hệt tế khí trong Thái miếu đấy."
"Vị trưởng tỷ này của chúng ta thật đúng là hảo phúc khí."
Thấy ta lộ vẻ hoài nghi, nhị tỷ lấy quạt che nửa đôi môi đỏ.
"Thôi bỏ đi, ta nói với muội những thứ này làm gì, nắng nôi thế này dễ làm người ta váng đầu lắm. Tứ muội đi hái mộc tê với ta nhé? Lát nữa ta bảo nhà bếp làm bánh quế hoa cho muội ăn."
Tỷ ấy xưa nay luôn như vậy, lời nói ẩn chứa cơ phong nhưng lại dừng lại đúng lúc, khiến người ta không thể hiểu thấu tỷ ấy đang nghĩ gì.
Tiết cuối xuân, hoa t.ử đằng nở rộ. Trưởng tỷ gặp được biểu ca họ Tiết dưới giàn hoa.
Người này tuy xuất thân hàn vi nhưng diện mạo thanh tú, vì thi hỏng nhiều lần nên chỉ đảm nhận việc trông coi tu sửa cây cảnh trong phủ.
Trưởng tỷ không biết bị mê hoặc bởi điều gì, lại dám nhận của hắn một chiếc khăn mồ hôi có thêu chữ "Kết tóc đồng tâm", ngày ngày giấu kín trong người.
Từ đó, tỷ ấy luôn mượn cớ dẫn ta đi thả diều để tìm đến vườn phụ.
Khi diều đã bay lên trời, tỷ ấy liền thoái thác là mệt mỏi, bảo ta tự hái hoa vui chơi, còn mình thì một mình vào gian phòng nhỏ ở góc Tây Bắc nghỉ ngơi.
Ngày hôm đó vườn phụ đặc biệt yên tĩnh, ta đang nhón chân thu dây diều, bỗng thấy sau tảng đá Thái Hồ thoáng qua vạt áo bào màu thạch thanh.
Phụ thân không biết đã đứng đó từ bao giờ, sắc mặt thâm trầm như sắt nguội.
Thật kỳ lạ là bên cạnh ông không hề có đám tùy tùng hay môn khách đi theo.
Hà tổng quản cùng hai tiểu sai đứng cúi đầu cách đó ba bước, im lìm như ba bức tượng gỗ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/khue-cac-phu-the-hoi/1.html.]
Trục dây diều trong tay ta "cạch" một tiếng rơi xuống đất, ánh mắt phụ thân sắc như d.a.o quét qua.
Ta hoảng hốt cúi đầu, lại liếc thấy rèm trúc tương phi của gian phòng nhỏ khẽ lay động theo gió, thấp thoáng bóng dáng trưởng tỷ đang nắm tay vị tú tài kia.
Hoa t.ử đằng rụng lả tả, có vài cánh hoa rơi ngay cạnh đôi ủng của phụ thân, bị ông giẫm nát vào bùn đất.
Khi Tiết tú tài bị tiểu sai lôi ra, mặt hắn đã xám như tro tàn. Trưởng tỷ lại thẳng lưng, lần đầu tiên trong đời dám nghịch ý phụ thân.
"Nữ nhi không nguyện làm chim yến trong l.ồ.ng vàng, thà làm đôi chim liền cánh chốn hàn môn..."
"Hồ đồ!"
Phụ thân không giận mà cười.
"Ngươi tưởng thế gian này thực sự có nơi thanh tịnh thoát tục khỏi quyền thế sao?"
"Nếu hôm nay ngươi không có cái danh thiên kim Tể tướng, ngày mai ngươi sẽ hiểu: Chân tình không có quyền thế bảo vệ, chẳng qua chỉ là cá trên thớt mà thôi!"
Trưởng tỷ định nói thêm gì đó, phụ thân đột ngột giơ tay ngắt lời.
"Nếu sách thánh hiền không tưới tỉnh nổi trái tim si dại này của ngươi, vậy cứ để thói đời đến dạy bảo vậy."
Đêm đó, trưởng tỷ bị trói tay chân nhét vào chiếc kiệu nhỏ rèm xanh, bị đày ra trang viên.
Mẫu thân gọi bốn tỷ muội còn lại đến trước mặt, cầm kéo vàng thong thả cắt tỉa chậu hải đường quý giá.
"Các con có biết vì sao nữ nhi thế gia đều phải học cầm kỳ thi họa không?"
"Không phải để các con học đòi văn vẻ."
Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
"Mà là để các con hiểu rằng, những thứ phong nhã cảm động lòng người nhất thế gian thường giấu giếm sự lựa chọn tàn khốc nhất."
Bà bất chợt ngẩng lên, nhìn lướt qua bốn người chúng ta.
"Nữ nhi Tướng phủ có thể bàn chuyện tình ái, nhưng nhất định phải là ở trong màn gấm thêu phượng, trên tờ ngọc điệp môn đăng hộ đối."
"Các con đã nhớ kỹ chưa?" Các tỷ muội cung kính dập đầu thưa dạ.
Chưa đầy một tháng sau, trưởng tỷ gửi thư về. Trên tờ thư đầy vết nước mắt, chữ chữ đều là hối hận.
Mẫu thân xem xong liền ném vào lò hương, lửa cuộn một vòng, hóa thành tro bụi đen như cánh bướm bay đi.
Nhị tỷ đúng lúc dâng lên khăn thêu, mẫu thân đón lấy, thản nhiên hỏi:
"Qua năm nay con cũng đến tuổi dạm hỏi rồi, đã có ý trung nhân nào chưa?"
Nhị tỷ tựa vào lòng mẫu thân, nũng nịu nói:
"Nữ nhi tuy ngu muội, cũng biết Nữ Giới có câu 'Thanh nhàn trinh tĩnh, thủ tiết chỉnh tề'. Chuyện hôn nhân đại sự tự nhiên phải do phụ mẫu làm chủ, nữ nhi chỉ mong được ở bên cạnh hầu hạ song thân thêm vài năm nữa."
Nhị tỷ tuy không có phong thái tuyệt đại như trưởng tỷ, nhưng thắng ở chỗ ánh mắt linh động, đối nhân xử thế vô cùng đắc thể.
Ánh mắt mẫu thân thoáng hiện sự tán thưởng, bà ôm nhị tỷ vào lòng, nhỏ nhẹ nói:
"Ba ngày sau tiệc thưởng hoa ở Hàm Vương phủ, con đi theo ta."
Ta hiểu rõ, đây là một cuộc giao dịch ngầm mà ai nấy đều thấu hiểu.
Đây chính là đại gia đình hào môn. Một lời nói một hành động thảy đều thâm sâu, ngay cả tình cốt nhục cũng ẩn giấu đầy rẫy những toan tính.
--------------------------------------------------