Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

KHUÊ CÁC PHÙ THẾ HỘI

Chương 9

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Từ Chiếu An say mướt, loạng choạng bước tới ôm vai ta, rượu tràn ra cả vạt áo. Hắn đắc ý bảo ta hãy uống đi, vì đây là thiên hạ của Từ gia một nửa.

"Hầu gia, thận trọng!"

Ta mạnh dạn đứng dậy, hất văng chén rượu. Tiếng vỡ tan tành khiến cả sảnh im bặt.

Ta nhìn quanh những gương mặt đang đỏ gay vì rượu và đắc ý, lạnh lùng hỏi:

"Hầu gia có từng nghĩ, nếu Thái hậu thật sự muốn triệu Từ thị vào kinh, tại sao không trực tiếp hạ chỉ?"

Ánh mắt Từ Chiếu An dần tỉnh táo lại, đầy vẻ hoang mang.

"Đây là một sự thử thách." Ta nói. "Thử xem Từ thị có biết đạo lý 'Công thành thân thoái' hay không."

Từ mẫu đập bàn mắng ta là thấy Khổng gia thất thế nên không muốn Từ gia tiến thân. Ta nhìn bà ta, gằn từng chữ:

"Mẫu thân có biết đạo lý 'Thỏ c.h.ế.t thì ch.ó săn bị nấu' không? Phụ thân ta tại sao lại từ quan ngay ngày Tân đế đăng cơ? Tân quân không sợ kẻ thù ngoài sáng, mà sợ nhất là những công thần biết rõ dưới chiếc ngai vàng kia có bao nhiêu oan hồn!"

Ta lôi ra bức mật thư đã bị ta chặn lại:

"Khổng thị nắm văn chương, Từ gia nắm binh quyền. Nếu hai thứ này tụ lại một chỗ, Tân đế đêm về có ngủ ngon được không?"

Từ Chiếu An đổ mồ hôi lạnh, chén rượu rơi xuống đất. Hắn rốt cuộc đã hiểu.

Ta lại bồi thêm:

"Bức mật thư này dùng ấn phượng , không dùng dấu gia thư. Đó là Thái hậu đang nhắc nhở ta: Người ngồi trong cung Từ Ninh lúc này là Thiên tuế nương nương nắm ngọc tỷ, không phải là trưởng tỷ từng chải đầu cho ta năm xưa."

Vào cửa cung, dứt tình thân. Đã là người nhà trời, không còn là nữ nhi họ Khổng. Ta cầm b.út, viết lại lá thư từ chối:

"Thần tạ ơn trời đất, nhưng vết thương cũ chưa lành, nguyện mãi giữ Tất Châu để tận trung với Thánh thượng."

Lùi một bước, mới chính là tiến thực sự.

Hai tháng sau, thánh chỉ hạ xuống. Từ Chiếu An được phong làm Hoài Nghĩa Công, thế tập võng thế , trấn thủ Tất Châu. Từ mẫu và ta đều được phong Nhất phẩm cáo mệnh.

Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.

Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!

Cùng lúc đó, tin từ kinh thành báo về: Cháu trai ta vào cung làm bạn học của vua, con gái út của Tam tỷ được gả cho tông thất.

Ta bỏ qua hư danh ở Trường An, nhưng đổi lại sự bình an đời đời cho Từ tộc.

Mấy năm sau, ta gửi con trai là Nghị nhi và con trai của Thanh Liên về kinh học tập. Cứ thế, một vòng luân hồi mới của quyền lực lại bắt đầu.

Từ mẫu qua đời. Sau ba năm chịu tang, thánh chỉ ban hôn lại tới. Hiển Vinh công chúa gả cho Nghị nhi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/khue-cac-phu-the-hoi/9.html.]

Còn gì ràng buộc tốt hơn là hôn nhân với hoàng tộc? Các con khác của ta cũng được ta sắp xếp hôn sự vẹn toàn, bám rễ sâu vào các thế lực địa phương và quân đội.

Con gái ta là Tình Tình, cùng hai đứa con gái của các di nương đều do ta dạy dỗ.

Một ngày, Tình Tình vì đọc sách nữ học mà đòi có "chí khí", không muốn gả vào hậu trạch làm phận nữ nhi tầm thường.

Ta không mắng, chỉ gửi con bé tới nữ học của nhà họ Ôn (Thanh Liên) một mùa.

Ở đó, một tiểu thư lá ngọc cành vàng phải tự giặt đồ, tự xách nước, thêu túi lấy tiền sống qua ngày. Ba tháng sau, con bé quỳ dưới chân ta khóc lóc hối lỗi.

Ta nhấp trà, bảo:

"Con tưởng đọc vài cuốn sách là thấu hết thế gian? Những nữ t.ử ở nữ học nghèo nàn kia học giặt đồ vì nếu không học, ngày mai họ sẽ không có áo sạch để mặc.

Hầu phủ cho con sự nuông chiều là vì có gia sản tổ tiên chống đỡ. Cái l.ồ.ng vàng con chán ghét, chính là lầu quỳnh gác ngọc mà họ nằm mơ cũng không vào được."

Ta dạy con bé:

"Thế đạo này vẫn là nam t.ử nắm quyền. Nữ t.ử thông minh không đối đầu trực diện với thế đạo, mà phải học cách đi con đường đẹp nhất trong cái phạm vi chật hẹp đó." Tình Tình rốt cuộc đã tỉnh ngộ.

Phiên Ngoại :

Ta gả cho Từ Chiếu An ba mươi hai năm. Năm trời mưa thu, hắn đi trước ta một bước.

Những tính toán, nghi kị giữa hai vợ chồng cuối cùng cũng theo nắm đất vàng mà tan biến.

Giờ đây, ta là Lão thái quân của hầu phủ. Trung quy đã giao cho con dâu là công chúa, ta chỉ ngồi dưới hành lang ngắm hoa nở hoa tàn.

Ta dạy cháu gái là A Ninh đ.á.n.h cờ. Đứa trẻ mười tuổi còn do dự khi hạ quân.

"Tổ mẫu, người đã bao giờ tranh giành chưa?" A Ninh hỏi.

"Tranh?" Ta cười.

"Bà không tranh thắng thua, bà tranh là tranh cái 'phân tấc' ."

Ta cầm tay con bé, hạ quân trắng vào nơi tưởng như tuyệt lộ.

"Con hãy nhớ, đường trên đời không phải đi mà thành, mà là chọn mà thành. Tranh là không tranh, không tranh là tranh."

Dưới bóng chiều tà, hai bà cháu ngồi lặng lẽ. Quân trắng trên bàn cờ, từ trong cõi c.h.ế.t mà tìm thấy đường sống.

--- TOÀN VĂN HOÀN ---

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
KHUÊ CÁC PHÙ THẾ HỘI
Chương 9

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 9
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...