Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kim Bài Đả Thủ

Chương 104

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lúc này, Phòng Vũ đã xông tới trước mặt, Dương Lỗi chặn một cú đá ngang của Phòng Vũ theo bản năng, Phòng Vũ dùng mu bàn chân thúc vào đầu gối của Dương Lỗi, trong đầu Dương Lỗi loạn cào cào, ấy thế mà không tránh, ngã ngửa ra đằng sau.

“… !”

Phòng Vũ hoảng hốt, không ngờ Dương Lỗi lại không tránh được, phía sau Dương Lỗi là một cái cột sắt, mắt thấy Dương Lỗi sắp đập đầu vào đó, Phòng Vũ vội vàng kéo Dương Lỗi lại, ôm hắn lăn dưới đất, lộn vài vòng mới dừng lại.

Hai người nằm dưới bãi cỏ, bấy giờ Dương Lỗi mới hoàn hồn.

Phòng Vũ đè trên người hắn, khẽ nâng người lên một chút.

Cả hai đều thở hổn hển, lồng ngực phập phồng.

“……”

Dương Lỗi giương mắt lên, chạm phải ánh mắt của Phòng Vũ.

Không ai nói lời nào, cứ nhìn nhau như thế.

Hơi thở của Phòng Vũ rất gần, khí nóng phả lên cổ Dương Lỗi.

Cách lớp quần áo, cơ thể đẫm mồ hôi của hai người áp sát vào nhau, xúc cảm rõ rệt từ cơ thể đối phương truyền đến.

Mồ hôi của Phòng Vũ nhỏ xuống lồng ngực nhấp nhô của Dương Lỗi. Phòng Vũ lẳng lặng cúi đầu nhìn Dương Lỗi, Dương Lỗi mở cặp mắt dưới mái tóc mướt mồ hôi của mình, nhìn Phòng Vũ…

“Tham mưu Dương! Anh thua rồi!”

Vu Cường và các binh sĩ vây quanh hai người. Bọn họ xem đến ngây ngẩn, lúc này mới nhớ tới việc hoan hô!

Phòng Vũ đứng dậy khỏi người Dương Lỗi, chìa tay kéo Dương Lỗi lên. Hai người đều không nhìn đối phương.

“Đồng chí, anh thuộc đội võ thuật hả? Có phải đặc công gì không? Đừng nói không phải nha, tôi không tin đâu!”

Vu Cường vô cùng kích động, cậu tự nhận mình là cao thủ vật lộn cầm nã, nhưng chẳng qua nổi mười giây dưới tay Dương Lỗi, còn người này trông chẳng lớn hơn cậu bao nhiêu, thế mà lại có thể chiếm thế thượng phong khi đối kháng với người thuộc đẳng cấp như Dương Lỗi, Vu Cường khâm phục sát đất.

“Tham mưu Dương, anh có đối thủ thật nha!”

Các binh sĩ đều sững sờ. Bọn họ đã quen với những chiêu thức thuần quân đội của Dương Lỗi, còn những chiêu thức mới lạ đầy kích thích của Phòng Vũ, bọn họ chưa thấy bao giờ, phải nói là mở rộng tầm mắt.

“Cậu ấy không tung hết sức. Nếu không chỉ cần một chiêu chế địch của mọi người, tôi đã gục từ lâu rồi.”

Phòng Vũ cười cười. Đây là lời thật lòng.

“Được rồi, anh cũng vậy thôi!”

Dương Lỗi biết Phòng Vũ không muốn tổn hại thể diện của mình.

“Đại ca, vừa rồi chiêu đá quét ngang cổ với lại…” Vu Cường hưng phấn mô phỏng chiêu thức vừa rồi Phòng Vũ quật ngã Dương Lỗi, kích động đến nỗi quên mất quy tắc xưng hô, buột miệng gọi đại ca luôn, “… Làm thế nào vậy? Trâu bò quá, dạy tôi được không?”

“Đúng đó! Làm mẫu một lần đi! Còn cái kỹ thuật khóa khớp kia nữa…”

Các binh sĩ nóng lòng muốn học hỏi vây quanh Phòng Vũ. Đám thanh niên trẻ tuổi rất sùng bái những người có trình độ, thấy Phòng Vũ bộc lộ chút tài năng, bọn họ bội phục vô cùng.

“Được rồi, bạn tôi còn có việc, lần sau sẽ dạy!” Dương Lỗi muốn đuổi người. Thấy các binh sĩ vẫn vây kín Phòng Vũ không tha, Dương Lỗi nghiêm mặt.

“Toàn thể tập hợp, nghe lệnh của tôi! Nghiêm! Quay về phía sau! Bắt đầu bước!”

Vất vả lắm mới đuổi được đám binh sĩ, Dương Lỗi liếc nhìn Phòng Vũ, hai người mỉm cười nhìn nhau, rồi lại tự dời mắt đi.

Ai nấy cũng mồ hôi đầm đìa, cùng quay về ký túc xá của Dương Lỗi.

“Tôi vô tắm một cái.” Dương Lỗi không nhìn Phòng Vũ, đi thẳng vào phòng tắm. Hắn vặn vòi sen, mặc cho nước chảy ào ào xuống người…

Dương Lỗi đi ra, nhường cho Phòng Vũ vào tắm.

“Để tôi tìm áo cho anh thay.” Chiếc áo sơmi ban đầu của Phòng Vũ đã ướt đẫm mồ hôi.

Lúc Phòng Vũ ở bên trong tắm rửa, Dương Lỗi mở tủ quần áo. Số đo của hắn và Phòng Vũ không chênh lệch mấy, Dương Lỗi lựa chọn trong mớ thường phục của mình.

Hắn do dự một chút, lấy ra một chiếc áo, đặt trên cái ghế cạnh cửa phòng tắm, đoạn đi ra ngoài.

Đến khi Phòng Vũ tắm xong đi ra, Dương Lỗi đã không còn trong phòng.

Trên ghế, đặt một chiếc áo sơmi trắng…

Dương Lỗi xuống tiệm tạp hóa dưới lầu mua mấy lon bia, khi đẩy cửa phòng trở vào thì thấy Phòng Vũ đang mặc quần áo. Phòng Vũ khoác chiếc áo sơmi trắng lên người, đang cài nút.

Phòng Vũ vừa cài hai cái nút áo bên dưới, Dương Lỗi liếc mắt nhìn thấy trên ngực Phòng Vũ có một hình xăm.

Khoảng cách khá xa nên không thấy rõ đó là hình xăm gì. Dương Lỗi sửng sốt.

Trước đây Phòng Vũ không có xăm mình, hơn nữa Phòng Vũ cũng không thích việc này. Năm đó đám lưu manh rất thích xăm nào là rồng nào là chim ưng để tỏ rõ độ hổ báo của mình, nhưng thủ lĩnh du côn như Phòng Vũ trái lại rất sạch sẽ, chẳng làm gì cả. Phòng Vũ từng nói với Dương Lỗi, hắn không thích việc này.

Thế nên bây giờ nhìn thấy Phòng Vũ có hình xăm, Dương Lỗi hơi ngạc nhiên.

Thấy Dương Lỗi bước vào, Phòng Vũ vội nghiêng người đi.

“Sao lại xăm mình rồi.” Dương Lỗi đặt bia lên bàn.

“Xăm chơi thôi.” Phòng Vũ nhanh chóng cài nút áo.

“Xăm gì vậy?”

Dương Lỗi thuận miệng hỏi.

“Không có gì. Hoa văn ấy mà.”

Phòng Vũ nói…

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 104
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...